Translate

Trang BVB1

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

SỢI TÓC

* BÙI VĂN BỒNG
         Chị ngồi lượm gió nhặt hương
Gió lay tóc bạc còn vương trước thềm
        Nhặt buồn thao thức hằng đêm
Nhặt về cánh phượng ai têm lá trầu

       Mắt cay kỷ niệm tình đầu
Mở ra nhật ký nát nhàu mép trang
       Nhặt về ngọn gió lang thang
Gió nào năm ấy thổi ngang cánh diều

      Một mình một bóng cô liêu
Loay xoay nhẫn cưới nắng chiều vàng hoe
      Thấy như anh đã trở về
Mũ tai bèo giắt bờ tre võng chiều

      Thấy như anh ngỏ lời yêu
Đêm mưa hạ trắng làm nghèo ánh trăng
       Dáng anh đi giữa ngõ làng
Còn đây dấu dép bên hàng phi lau…

      Nhặt buồn phơi héo nỗi đau
Rụng thêm sợi bạc mái đầu gió sương.
                                                      B.V.B


10 nhận xét:

  1. Dù cho anh sống trở về
    Đứng ngoài đầu ngõ ngó vào được chi
    Thôi thì anh hãy cứ đi
    Để cho sợi nhớ sợi thương mãi còn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão thành cách mạng mà chi
      Có thêm tuổi đảng có gì giúp dân
      Càng thêm tuổi lú lẫn nhiều
      Chức quyền không có tiêu diêu sự đời
      Sự đời cũng rỏ mười mươi
      Đễ cho thằng lú nói cười huyênh hoan
      Người đương chức cứ làm càn
      Hết chức ra phết muộn màng dở hơi
      Cũng do cơ chế nghiệp thời
      Cũng vì an phận mấy đời nhục vong
      Việt Nam ơi ! thế là xong
      Rừng tàn biển chết nỗi lòng oán than
      Vì ai cớ sự điêu tàn
      Cũng vì 4 tốt 16 vàng lụy thân
      Thấy chăng hửu nghị viễn vong
      Con đường xả nghĩa nỗi lòng dắng cay

      Xóa
  2. Một thời kì cả dân tộc bị lừa,hi sinh núi xương sông máu để giành quyền "lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối" về cho đãng.
    Để bây giờ,khi đã nắm hết súng đạn trong tay,đãng sẵn sàng bán đứng cả dân tộc để tha hồ vơ vét.
    Khốn nạn hơn,các vị mang danh "lão thành" vẫn không thoát khỏi sự u mê đó,vẫn vô tình tiếp tay cho bọn chúng hãm hại dân tộc mình.

    Trả lờiXóa
  3. Anh nhìn em đó, đứng im...
    Chỉ là hồn phách, xương thịt nơi nao?

    Trả lờiXóa
  4. cs giờ chỉ có chết đi hoặc theo tc, bạn chọn con đường nào, chẳng thể như myanmar đâu, hoặc là kadafi hay saddam thôi

    Trả lờiXóa
  5. Thi sĩ họ Bùi xứng đáng lắm ! thương,thương quá đi thôi ! // và Lệ Thủy nói hoạch toẹt,rất đúng và rất chính xác - các bạn Nặc danh 10:50 và 11:32 với thơ,nhưng thơ hay lắm,sâu thẳm và đầy ắp ý nghĩa rất khớp với tình hình của đất nước ta hôm nay !

    Trả lờiXóa
  6. Buồn trông anh sống trở về
    Đứng nhìn ngoài ngõ mà tê tái lòng
    Vết thương rỏ máu ròng ròng
    Người yêu anh đã theo chồng đi xa
    Thôi đành sống với mẹ cha.
    Giã từ tình cũ mới là cao tay.

    Trả lờiXóa
  7. Mỗi khi có chiến tranh , Để tuyên truyền , người ta tán thanh niên , phải vui hơn hớn , phải tưng bừng , nảy chồi tách tách .

    - “ Đường ra trận mùa này đẹp lắm …….”
    - “ Ta đi giữa mùa xuân trên đường ra trận.”
    Trong những cuộc chiến tranh . Phần thắng ( Nếu có ) thường chỉ là phần thưởng cho những toan tính chính trị . Phần nhiều là sự thua thiệt lại trút lên vai người dân . Đó là sự tàn tạ , chia lìa , đau thương .

    Cho người chiến binh :

    “Ngày trở về, anh bước lê
    Trên quãng đường đê đến bên lũy tre
    Nắng vàng hoe, vườn rau trước hè cười đón người về
    Mẹ lần mò, ra trước ao
    Nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ
    Tiếc rẵng ta đôi mắt đã loà vì quá đợi chờ “ ( Ngày trở về - Phạm Duy )

    Cho người mẹ :

    “ Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn năm qua tuổi mòn
    Mẹ nhìn quê hương nghe con mình buồn giọt lệ ăn năn
    Giọt lệ ăn năn đưa con về trần tủi nhục chung thân “ ( Ca dao mẹ - Trịnh công sơn )

    Cho người vợ :

    “Chị ngồi lượm gió nhặt hương
    Gió lay tóc bạc còn vương trước thềm
    Nhặt buồn thao thức hằng đêm
    Nhặt về cánh phượng ai têm lá trầu
    ………
    Một mình một bóng cô liêu
    Loay xoay nhẫn cưới nắng chiều vàng hoe
    Thấy như anh đã trở về
    Mũ tai bèo giắt bờ tre võng chiều
    ( Sợi tóc – Bùi Văn Bồng )


    Nhà thơ Bùi văn Bồng đã có một bài thơ khá điển hình về đề tài chiến tranh , Những vần thơ buồn và sâu lắng , phảng phất âm hưởng dòng thơ tiền chiến dựa trên xúc cảm mang nỗi đau trần thế . Đó là một phần của đời người . Nó khác nhiều với sự huếnh hoáng chốc lát , chợt đến và dễ quên , kiểu như :
    - “Và anh lại ra đi vui như ngày hội,
    mùa xuân biên giới súng anh gác trời xa. ( Trần Hoàn – Tình ca mùa xuân

    Xin cảm ơn nhà thơ Bùi Văn Bồng về bài thơ này .
    Chúc bác mạnh khỏe , bình an .

    ĐGCĐ



    Trả lờiXóa
  8. Giờ này mà Đại tá Bùi Văn Bồng còn đang ngồi làm thơ được. Lãng mạn thật: Còn hơn TẢO ĐỎ NỞ HOA. Người dân biết kêu ai...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đừng vội đánh giá và so sánh thế. Bài thơ này làm đã lâu, in sách, đăng báo, nay 30-4 đưa lên-cũng là nỗi đau, mất mát của dân tộc. Đọc kỹ thơ rồi mới phán nhé. Chúc vui.

      Xóa