Translate

Trang BVB1

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 5 năm 2016

BẾN XUÂN

*Văn Cao
Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước,
em đến thăm một lần.
Bao lũ chim rừng họp đàn trên khắp bến xuân.
Từng đôi chim trong nắng ríu rít ca u ù u ú...
Cành đào hoen nắng chan hoà,
chim ca thương nhớ, chim ngân xa U ù u ú.........
Hồn còn ngây ngất chặng vương.
Dìu nhau theo dốc núi nơi ven đồi
chỉ thấy chim đem lời âu yếm,
tới đây chân bước lòng ngập ngừng.
Mắt em như dáng thuyền sóng nước.
Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân.

Sương mênh mông che lấp kín non xanh.
Đôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xuân.
 Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca,
cánh nhạn vào mây thướt tha,
 lưu luyến một chiều xa.

Nhà tôi sao vẫn còn ngơ nhác,
 em vắng tôi một chiều.
Bến nước tiêu điều còn hằn in nét dáng yêu.
Từng đôi chim trong nắng khe khẽ ru u ù u ú ...........
 Lệ buồn rơi ướt chan hoà.
Chim reo thương nhớ, chim ngân xa u ù u ú ..........
 Hồn còn ngây ngất về đâu.
Người đi theo mây gió xa muôn trùng,
lần bước phiêu du về bến cũ.
Tới đây chân bước cũng ngập ngừng.
 Liễu xương đưa tóc vàng trong nắng.
 Hồn áo phong sương du khách
 còn ngại ngùng nhìn bến xuân.
Sương mênh mông che lấp kín non xanh.
 Đôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xuân.
 Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca,
 cánh nhạn vào mây thướt tha,
lưu luyến tình vừa qua...
Xem VDO nghe hát – Ánh Tuyết- 
-----------
TÔI MỌC TAI TRÂU THẬT RỒI, CÁC VỊ Ạ !
Chương trình "Giai điệu Tự hào" số mới nhất vừa kết thúc cách đây ít phút, tôi bưng đôi "tai trâu" chạy về phòng vội gõ mấy dòng này vì sợ để lâu ít nữa thì không còn ý định.
Chương trình lần này chuyên về nhạc Văn Cao và Phạm Duy. Thôi thì thời cuộc đã thay đổi nên người ta đã xếp Phạm Duy bên cạnh Văn Cao (Được giải thích là bởi tình bạn 2 người) thì tôi cũng chẳng dám nói làm gì, vậy ở đây chỉ bàn về âm nhạc thôi.
Xét về cống hiến cho nền Tân nhạc thì 2 người có sự khác nhau nhiều. Một người (Phạm Duy) chuyên khai thác và dựa vào chất liệu dân ca là chủ yếu (tính sáng tạo kém) còn người kia (Văn Cao) hoàn toàn đưa chất liệu mới lạ, các giai điệu đẹp vào Tân nhạc giúp nền âm nhạc VN tiếp cận được với nhạc Tây phương. Tôi đánh giá sức sáng tạo và cách tân của Văn Cao cao hơn Phạm Duy. Không cần so sánh phần lời thì các bài hát của Văn Cao bài nào cũng hay hơn, nếu không tin các vị cứ bỏ phần lời xem: phần nhạc ai hay hơn? ai mới hơn ai?
Ấy thế mà ở cuối chương trình, khi MC hỏi từng người trong Hội đồng bình luận (già lẫn trẻ toàn những người trong nghề và có "tai nghe") hãy chọn ra 1 bài hay nhất để công diễn trong đêm Tổng kết thì 100% các vị ấy đều chọn các bài của Phạm Duy mà không có vị nào bình chọn cho bài nào của Văn Cao cả. Chết rồi! thế này đích thị là mình mọc "tai trâu" rồi!
Rất may là cuối cùng kết quả theo số phiếu bình chọn của khán giả trong trường quay thì bài hát "Trường ca sông Lô" của Văn Cao được bình chọn cao nhất chiếm 26% trong đó bài "Tình ca" (coi như nổi tiếng nhất của Phạm Duy) được có 10,6%. Có thế chứ!
Nhưng cái "tai trâu" của mình thì làm sao bây giờ? và tai của các vị trong Hội đồng bình luận là tai gì nhỉ?
Viết chơi mấy dòng, dù sao tôi vẫn chỉ là kẻ ngoại đạo, đừng chấp mà ném đá!
P/S: Nhân vụ này, tôi lại liên hệ tới chuyện ca sĩ hay DIVA (?) gì đó hát Quốc ca theo trường phái "thảm họa". Phần đông khán, thính giả, có cả nhạc sỹ, ca sỹ và Nhà nghiên cứu âm nhạc đều khẳng định hát như thế là không được, không cho phép, phản cảm...thì lại có một số đông (chủ yếu là các nhạc sĩ và ca sĩ trẻ) lại bênh vực, lại nhiệt liệt tán dương, thậm chí có ca sĩ lại dọa bỏ nghề nếu ca sĩ hát kiểu đó bị ném đá (thế mới kinh!) bởi như họ nói: họ là người trong NGHỀ, làm NGHỀ, chỉ có họ mới hiểu và cảm nhận được cái hay, cái đẹp mà thôi, còn lại là "Tai trâu"hết.
Vậy cái NGHỀ của họ là NGHỀ gì vậy?
Dương Công
-----------

8 nhận xét:

  1. Đất nước có còn những "bến xuân" đầy chất sống này không ,hay đã tan nát thành những mãnh vỡ không hồn bởi bàn tay những kẻ rấp ranh bán nước?

    Trả lờiXóa
  2. Ngày ấy cụ Văn Cao mới 16 tuổi đầu. Nền giáo dục thực dân quá là tuyệt vời!

    Trả lờiXóa
  3. Văn Cao đã tạc vào ký ức độc giả một BẾN XUÂN dào dạt ý thơ đọc ngân lên trong veo như lời ca vĩnh cửu,để cho người xưa tìm về que hương với nỗi nhớ thắt lòng cư u ù u ú.
    "Những người muôn năm cũ
    Hồn ở đâu bây giờ?
    có thảng thốt khi đọc:
    Mắt em như dáng thuyền sóng nước
    Tà áo em runng theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân.
    Ngay từ thế hệ của nhưng người "mang gươm đi mở cõi",những người"chinh Nam say bước quá xa miền" đã phải quặn lòng mơ ước:
    Muốn trở về quê mơ cảnh Tiên.
    BẾN XUÂN giờ chỉ còn là tiếng vọng.Tiếng vọng của:
    Người đi theo mây gió xa muôn trùng.
    Để: Lần bước phiêu du về bến cũ.
    Để: Tới đây chân bước cũng ngập ngừng.
    Vì giờ đây:
    Sương mênh mang che lấp kín non xanh.
    và những "ai tha hương nghe ríu rít oanh ca" còn khó hơn cả trong giấc mơ.
    Tất cả chỉ còn là hoài niệm.
    BẾN XUÂN cho ta môt hoài niêm đẹp về quê hương,đất nước.Cảm ơn Nhà Thơ Đại tá Bùi Văn Bồng đã đưa Văn Cao về lai trang mang của mình,khi đất nươc đang tiến hành công nghiêp hóa để hoài niệm của mọi người càng thâm thía.

    Trả lờiXóa
  4. Hai nhạc sĩ này đều là đại thụ trong nền tân nhạc Việt Nam. Tôi đặc biệt thích bến xuân qua sự thể hiện của ca sĩ Khánh Ly... Văn Cao sáng tác ít, chất lượng... Phạm Duy sáng tác nhiều cũng chất lượng không kém. Cái tài của Phạm Duy là khai thác được kho tàng dân ca Việt Nam nên tác phẩm của ông rất giàu nhạc tính, tình cảm, gần gũi, mộc mạc... Đề tài thường gần gũi với làng quê, nông phu, người lính... Chứ không đẹp nhưng lại "hẹp đối tượng" như Văn Cao nên được phổ biến rất rộng rãi, đặc biệt là tại miền Nam trước 1975... Nói về trường ca thì có lẽ Văn Cao không thể so sánh với Phạm Duy về số và chất lượng được. Tôi thích Phạm Duy hơn Văn Cao nhiều...

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét về Văn cao và Phạm Duy mà ông chỉ dẫn ra vài bài nhạc rồi phê bình thế nầy thế nọ, thì ông xứng đáng là có lổ tai trâu rồi, ông Dương Công ạ !
    Tài năng của Văn Cao chỉ sáng chói trước khi ông gia nhập đảng CS. Sau khi ông vào đảng thì hầu như ông không có sáng tác nào nổi bật, ngay cả Trường ca Sông Lô, vì nó đã có màu sắc chính trị trong đó.
    Còn đối với Phạm Duy, sống ở miền nam tự do, ông thoải mái sáng tác những gì ông yêu thích, do đó nhạc của ông có hồn hơn và tài năng của ông cũng bao quát hơn, từ tình ca, dân ca. Trong lãnh vực thơ phổ nhạc, ông là một cây đại thụ, ít người dám so sánh.
    Thơ phổ nhạc của Phạm Duy có hàng trăm bài, trong đó có rất nhiều bài thơ rất khó nuốt, thế mà dưới bàn tay phù thủy của ông, nó biến thành những bài ca cực hay.
    Mời quý vị đọc bài thơ "Tương phản" của Cung trầm Tưởng, sau đó nghe bản nhạc "Bên ni bên nớ" mà Phạm Duy phổ nhạc cũng bài thơ trên:

    "Tương Phản."

    "Đêm chớp ngày tàn
    Theo tiếng xe lăn về viễn phố
    Em ơi!
    Sương rơi
    Ngoài song đêm hạ
    Ôi buồn phố xá…
    Hoang liêu về chết tha ma
    Tiếng chân gõ guốc: người xa vắng người
    Em có nghe dồn giã
    Bước ai vất vả
    Bóng ai chập chờn
    Hồn ai cô đơn
    Say sưa tìm về ấm cúng
    Em có nghe bi ai
    Tình ai ấp úng
    Thương ai lạc loài
    Ăn mày xán lạn một ngày mai

    Đêm nay say đất lở
    Em có nghe rạn vỡ
    Ra muôn mảnh ly rơi
    Pha lê vạn chuỗi cười
    Bên nớ dạ thành khoe tráng lệ
    Trơ trẽn giai nhân phô loã thể
    Bên ni phố vãng lòng ngoại ô
    Em có nghe mơ hồ
    Bước ai thao thức
    Gõ nhịp hẹn hò
    In dài ngõ cụt
    Bóng ai giang hồ
    Bên nớ bên ni đêm lạnh cả
    Lạnh đêm mà chẳng lạnh vuông phòng

    Em ơi bên trong
    Dù chia ly đôi phút
    Đồng mang nhớ đèo mong
    Hai tâm hồn giam kín
    Bốn mắt xanh bịn rịn
    Anh ngồi làm thơ
    Anh ngồi bấm đốt con thơ ra đời

    Bên ngoài liếp ngỏ sương rơi
    Bên trong kín gió ấm ơi là tình!"
    (Cung trầm Tưởng)

    "Bên ni bên nớ" với tiếng hát Khánh-Ly:
    https://www.youtube.com/watch?v=twRhT4RKiK4

    Tóm lại, âm nhạc là những tiếng kêu CHÂN THÀNH phát xuất từ con tim, chính vì thế hầu hết những bản nhạc của miền nam -mà người ta gọi là nhạc vàng- dù đã bị nhà cầm quyền cộng sản đốt phá, ngăn cấm, nhưng nó vẫn lan tràn và sống mãi -ngay với dân miền bắc- bởi vì đơn giản, khi người nghệ sĩ sáng tác, họ đã viết bằng những giai tầng rung động của trái tim, khi bản nhạc hợp với giai tầng rung động của người nghe trong một phút vui buồn nào đó, thì nó sẽ trở thành HAY với người thính giả đó ngay.
    Người nghệ sĩ sáng tác cần sự tự do như con chim cần bầu trời!
    Sáng tác mà do sự chỉ đạo, theo phong trào hay theo đơn dặt hàng thì nó chỉ có giá trị nhất thời mà thôi.
    Nói tới Phạm Duy mà chỉ nhận xét qua vài bản nhạc, thì quả là mù mà sờ voi. Muốn biết nhạc Phạm Duy hay dở ra sao, mời quý vị vô Youtube.com, gỏ nhạc Phạm Duy thì sẽ rỏ.
    Năm 54, Nếu chẳng may mà kẹt lại ở miền bắc, thì gia tài âm nhạc của Phạm Duy cũng chẳng khá gì hơn Văn Cao, Nguyễn thiện Tơ, Phan huỳnh Điểu,v.v...
    Tôi chắc chắn là như vậy!

    Trả lờiXóa
  6. Bản nhạc Bến Xuân là sáng tác chung của Văn cao và Phạm Duy !
    https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%BFn_xu%C3%A2n

    Trả lờiXóa
  7. Bác Văn Cao có bài quốc ca bạo lực quá. Toàn xác với máu không à... Không biết thế giới có nước nào mà đường vinh quang xây bằng xác như ta không...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Co người trách Mỹ linh hát quốc ca như đưa đám . Kể ra cũng có lý . Toàn rừng xương , núi xác thì đưa đám cũng phải .

      Xóa