Translate

Trang BVB1

Thứ Tư, ngày 01 tháng 6 năm 2016

Ẩn số lớn nhất trong chuyến đi VN của Obama bắt đầu được giải mã

Truyền thông quốc tế đánh giá cao  việc MỸ bỏ cấm vận vũ khí với VN
* PHẠM CHÍ DŨNG
Giải đáp cho câu hỏi hỏi về mục đích lớn nhất trong chuyến đến Việt Nam của Tổng thống Obama bắt đầu hé lộ ‘Mỹ tiếp cận Cam Ranh’.
Trước ngày Tổng thống Obama đến Việt Nam, có rất ít tin tức được coi là thực chất về chuyến đi này. Chỉ có vài tờ báo quốc tế như The Nikkei hé lộ “mấu chốt là cảng Cam Ranh”. The Nikkey, một tờ báo lớn của Nhật Bản, dường như có nguồn tin nội bộ về mối quan hệ “giao lưu hải quân” giữa Nhật Bản và Việt Nam, đặc biệt về cuộc diễn tập chung tại Đà Nẵng của hải quân hai quốc gia này vào tháng 4/2016 – một sự kiện không hề được công bố trên báo chí nhà nước Việt Nam. 
Sau quyết định bất ngờ của Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí cho Việt Nam, một vài  nhà phân tích thuộc phái “phản biện trung thành” cho rằng quyết định trên chỉ đơn giản là Washington cảm thấy lệnh cấm vận đã tồn tại quá lâu và “đã đến lúc gỡ bỏ”, và “điều đó tốt cho lợi ích của hai quốc gia”.
Nhưng ngay sau khi Obama rời Việt Nam, một hiện tượng đáng ngạc nhiên là báo nhà nước bắt đầu công khai đưa tin “Mỹ tiếp cận Cam Ranh”, mô tả chi tiết hơn về mục đích chuyến thăm và hàm ý những gì mà Mỹ và Việt Nam có thể đã thỏa thuận với nhau.
Đài truyền hình Việt Nam (VTV), một kênh báo đảng, vừa tiết lộ một lời giải cho động thái trên của Mỹ. Trong một bài phỏng vấn TS Trần Việt Thái, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược thuộc Bộ Ngoại giao, VTV đã đặt tựa đề “Lý do Tổng thống Obama dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí với Việt Nam vào phút chót”. 
Một trong những lý do mà ông Trần Việt Thái nêu ra để lý giải về quyết định của Tổng thống Obama là: “Tiếp đến, điều này cũng mang đến cho Việt Nam nhiều cơ hội, nhiều sự lựa chọn hơn trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Mặc dù không đề cập đến cụm từ “vào phút chót” như hàm ý trong tựa đề bài phỏng vấn của VTV, nhưng lý do “bảo vệ Tổ quốc” mà ông Thái nêu ra rất có thể là nguồn cơn chủ yếu dẫn đến sự kết thúc quá trình mặc cả giữa Mỹ và Việt Nam về những nội dung liên quan đến cấm vận vũ khí, quân sự và quốc phòng.
Trong khi VTV hé lộ về quyết định dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ đã chỉ xảy ra “vào phút chót”, báo VietTimes đưa tin theo đường gián tiếp “Các nhà hoạch định hải quân Mỹ muốn tiếp cận nhiều hơn vào cảng tại vịnh Cam Ranh của Việt Nam, cảng nước sâu tốt nhất Đông Nam Á. Một cảng quốc tế đã được Việt Nam khai trương vào tháng 3/2016 sẽ đem lại nhiều cơ hội hợp tác với Việt Nam, đô đốc Scott Swift phát biểu trên Navy Times”.
Những câu hỏi về Cam Ranh
Không bị vòng kim cô của Ban Tuyên giáo trung ương kiềm chế, báo chí quốc tế đã đề cập đến vấn đề cảng Cam Ranh một cách trực tiếp và thoải mái hơn nhiều. Bài của tác giả James Holmes trên tạp chí Foreign Policy mới đây đã nêu ra những nội dung rất đáng chú ý:
“Điều khiến bất kỳ thủy thủ Hoa Kỳ nào cũng quan tâm nhất lại là thông tin Hà Nội có thể mở cửa trở lại cảng nước sâu Cam Ranh cho tàu chiến Mỹ như một phần của món quà để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí. 
“Một số điều cần dõi theo khi cuộc phiêu lưu tuyệt vời của Tổng thống Obama được tiết lộ: Thứ nhất, vấn đề hệ trọng là ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam có quyết định cho phép hải quân Mỹ quay lại hay không? Thứ hai, việc cho phép đó kèm theo những điều kiện nào? Hà Nội sẽ chỉ chấp nhận một sự ‘hiện diện luân phiên’, theo đó tàu thuyền trú tại Cam Ranh trong những quãng thời gian dài nhưng sau đó phải quay về nước? Hay họ sẵn sàng đồng ý với những điều khoản thoáng hơn, chẳng hạn như việc thiết lập một hải cảng lâu dài cho một đội tàu? Thứ ba, Hà Nội sẽ cho phép quy mô hiện diện như thế nào? Bao nhiêu tàu được phép cập cảng, và những loại tàu nào?
“Đối với Washington, một hạm đội với các chiến hạm lớn như khu trục hạm hay tuần dương hạm - tàu được trang bị thiết bị cảm biến cùng vũ khí đủ loại - là một công cụ chính sách hoàn toàn khác so với một đội tàu bao gồm những tàu trang bị nhẹ quanh quẩn ven bờ. Đồng thời nó cũng chuyển tải một thông điệp hoàn toàn khác tới Bắc Kinh về năng lực và quyết tâm của Hoa Kỳ và Việt Nam.
“Và cuối cùng, Hà Nội sẽ cho phép tàu thuyền Hoa Kỳ được làm gì khi chúng đồn trú tại Cam Ranh? Chào đón một cựu thù quay lại lãnh thổ Việt Nam không phải là một động thái nhỏ nhặt, ngay cả khi điều đó xẩy ra sau cuộc chiến tranh Việt Nam bốn thập niên. Liệu hai lực lượng hải quân có tiến hành hoạt động tuần tra chung trên vùng biển tranh chấp hay không? Hay Hà Nội sẽ cho phép các tư lệnh Hoa Kỳ tự do thực hiện các yêu cầu của Washington?”.
Trong bối cảnh Trung Quốc triển khai hệ thống tên lửa phòng không hiện đại trên quần đảo Hoàng Sa, được tờ báo La Croix và Les Echos đánh giá là “một bước tiến tới âm mưu quân sự hóa khu vực Biển Đông”, nguy cơ Việt Nam bị tấn công là có thật. Nguy cơ này, cùng với những tin tức tình báo mà Hà Nội có thể đã thu thập được, đã giải thích tại sao từ đầu năm 2016 đến nay, chính quyền Việt Nam dường như có một số biểu hiện mang hơi hướng “giãn Trung”, trong đó đặc biệt là vào tháng 2/2016 lần đầu tiên Bộ Ngoại giao Việt Nam dám đưa ra tuyên bố về “tàu Mỹ đi qua vô hại” ở khu vực Biển Đông, và lần đầu tiên hải quân Việt Nam dám bắt giữ tàu chở dầu của Trung Quốc vào tháng 3/2016.
Bây giờ thì đừng mãi tuyên truyền về “Mỹ cần Việt Nam”. Không có Cam Ranh, các tàu khu trục và máy bay của Hạm đội 7 Mỹ vẫn chẳng ngần ngại tuần tra vùng hải phận và không phận Biển Đông. Nhưng không có Mỹ ở Cam Ranh, làm sao bảo đảm Việt Nam sẽ chống đỡ nổi một chiến dịch tập kích cả đường biển lẫn đường không của Trung Quốc trong tương lai gần?
Vừa chơi vừa sợ
Có thể cho rằng “món quà” bỏ lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ đã được đổi lại bằng một thứ đáng giá không kém. Giả thiết về Cam Ranh đã có căn cứ, thậm chí là căn cứ có độ xác thực cao.
Và rất có thể Cam Ranh là quân hậu trên bàn cờ của một “thỏa thuận quân sự” nào đó giữa Mỹ và Việt Nam đã được đàm phán trong một thời gian dài trước chuyến đi Việt Nam của Obama, nhưng chỉ được quyết định “vào phút chót” với sự hiện diện đầy ẩn ý của Cố vấn an ninh Susan Rice.
Tuy nhiên, rất có thể cả Mỹ lẫn Việt Nam đều không muốn công bố thông tin tuyệt mật về “thỏa thuận quân sự” ấy. Nhưng chỉ cần nhìn vào phản ứng của Trung Quốc cũng có thể đánh giá và xác nghiệm xem những nội dung đã được thỏa thuận có tầm quan yếu đến đâu.
Trong khi đó, vài tờ báo quốc tế đã bắt đầu đề cập việc Trung Quốc “nổi giận” khi chứng kiến Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí cho Việt Nam.
Theo logic đó, nếu Trung Quốc tái diễn hành vi gây hấn với mức độ cao hơn đối với Việt Nam trong những tháng tới, cùng lúc diễn ra những hoạt động “giao lưu hải quân” dày hơn của Mỹ tại Đà Nẵng và đặc biệt là Cam Ranh, có thể cho rằng “thỏa thuận quân sự” giữa Mỹ và Việt Nam đang được triển khai.
Khi đó, chính sách “không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam” của Việt Nam sẽ có thể ít hoặc không được giới ngoại giao nắng mưa thất thường của nước này nhắc đến nữa.
           Việt Nam cũng vì thế sẽ dấn thân hơn vào “quỹ đạo” của Mỹ. Không chỉ “bình thường hóa hoàn toàn quan hệ” mà còn “chơi với Mỹ”.
Tuy nhiên, tiến độ “chơi” đến đâu và “giao lưu hải quân” giữa Mỹ và Việt Nam nhanh chóng đến mức nào còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó có mức độ phản ứng của Trung Quốc trong thời gian tới và bản lĩnh bớt sợ của giới lãnh đạo Việt Nam.
Một chi tiết được giới quan sát ghi nhận là trong cuộc viếng thăm của Tổng thống Mỹ vào tháng 5/2016, trong lúc Obama luôn tươi cười và thoải mái, gương mặt giới lãnh đạo cao cấp Việt Nam lại luôn toát lộ vẻ lo lắng và căng thẳng. Có người giải thích: cuối cùng thì những quan chức này đã buộc phải quyết định việc không thể mãi đu dây và cách nào đó trở thành “đồng minh” của Mỹ, nhưng vẫn lo ngay ngáy sẽ làm cho Bắc Kinh nổi giận.
PCD/Diễn đàn thế kỷ
---------------

13 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Vừa chơi vừa sợ hay vừa đ. vừa run. câu nào đúng đây?

      Xóa
    2. CẢ HAI ĐỀU ĐÚNG .TUYỆT

      Xóa
  2. "Trăm nghe không bằng một thấy
    Trăm thấy không bằng.... một nắm chắc những việc làm cụ thể"

    Hồi tháng trước, khi đọc thấy tin anh thượng tướng thứ trưởng bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh "mời" Trung Quốc vào cảng Cam Ranh đã thấy buồn cười.
    Một thằng giặc chuyên cho tàu chiến đuổi ngư dân VN vào cảng quý trong nhà, để nó đồn trú trong đó bắt và giam cầm ngư dân, không cho họ ra khơi luôn sao?
    Hay là anh Thứ trưởng "lịch thiệp xã giao đểu? "
    Trong thời gian đó, thì chuẩn bị cho chuyến thăm VN của Obama, phía Mỹ liên tục vận chuyển hàng tăm tấn ( chẳng rõ những gì? ) để tác nghiệp bảo vệ an ninh cho ngài tổng thống.
    Rồi ngài đến lúc về đêm, ngài đi lúc trời mưa như trút nước, hàng trăm tấn trang thiết bị quý giá kia bị bỏ lại, về sau ( có thể không chở về nữa khỏi tốn công vận chuyển? )
    Chắc hẳn trong đó có
    Các may bay?
    Các xe hộ tống?
    Các loại chiến hạm?
    các loại Súng đạn?
    Các thiết bị chống khủng bố được điều khiển từ xa?
    và...v.v...

    Một ông TT của một cường quốc đến nước cựu thù thì phải thế, cho dù ông đi ăn bún chả, ông ghé thăm bà bán trà đá ven đường, ông đến với thanh niên và sinh viên....
    Ông không nói và chủ nhà hiếu khách cũng không nói đấy thôi, đó là do cấp dưới của ông "buộc phải làm" đã được cấp dưới của nước chủ nhà "buộc phải chấp nhận"
    Và trong events đón tiếp này, không nằm trong chỉ thị của Bắc Kinh ( là không được bắn 21 phát súng đại bác chào mừng )
    Cho nên nhà bình luận nước ngoài gọi đó là "Tuần Trăng mật của Washington ở Cam Ranh" cũng thật đúng.
    Những ngày tới, Mỹ giúp VN 18 tầu tuần tra Biển Đông?
    Mỹ giúp Việt Nam huấn luyện AN NINH HÀNG HẢI
    Và các sĩ quan Hải quân Mỹ đến VN?
    Tất nhiên các chiến hạm Hải quân Mỹ phải đến VN?
    Chẳng nhẽ lúc đó anh Nguyễn Chí Vịnh đề nghị chiến hạm TQ cũng đến để cùng huấn luyện chung?
    Hi hi
    Bắc Kinh đã chỉ thị thì phải chấp hành
    Cái gì Bắc Kinh không lường tới thì VN làm sao lường tới?

    Trả lờiXóa
  3. Ko biết trong tình hình này anh thượng tướng Nguyễn Tiến Trung nói sao đây, ko biết có còn đòi Tt Obama xin lỗi nữa hay ko?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thằng Trung này nên rút ngay lời ngu vãi của nó.

      Xóa
  4. Cái gì đến sẽ phải đến.Đảng CSVN đã mở mắt ra hết chưa ,cô nhìn thấy gì không ?Phải mở hết mắt ra xem thế giới biến động ra sao?CNCS đã đáng vất vào sọt rác chưa /đẤT NƯỚC ,DÂN TỘC LÀ TRƯỜNG TỒN ,CNCS LÀ CƠN ÁC MỘNG HÃI HÙNG CỦA DÂN TỘC .CẦN HƯỚNG TỚI TỰ DO DÂN CHỦ BÁC ÁI ;ĐOẠN TUYỆT VỚI 86 NĂM ĐEN TÔI MÀ ĐANG GÂY RA .HAY DÙNG CẢM NHẬN TỘI VỚI NHÂN DÂN HƯỚNG TỚI VĂN MINH

    Trả lờiXóa
  5. Nếu đúng như phán đoán của các nhà báo trong và ngoài nước thì cũng thấy phấn khởi , có điều bài viết có khí nhiều câu hỏi dành cho người đọc ! Tôi cũng đọc khá nhiều phát ngôn của các lãnh đạo VN nói về lập trường đối với Cam Ranh , nếu như lãnh đạo CSVN đã có sự thay đổi lập trường thì đây quả là chuyện . . . thần kỳ ! Họ khẳng định tàu các nước vẫn có thể ra vào khu hậu cần của CR , còn khu quân sự thì tuyệt đối không được tiếp cận . Còn nếu nhiều chiến hạm lớn " đi đêm " vào cảng CR thì cũng khó tránh khỏi ảnh vệ tinh , chỉ còn chờ xem động thái trong thời gian tới có gì mới trùng với những lời " tiên tri " của các nhà báo hay không . Nếu Mỹ " được quyền " sử dụng CR bán công khai thì ít nhiều mất đi giá trị tinh thần và tính răn đe đối với TC . Lãnh đạo VN phải tuyên bố công khai hải quân nước nào được quyền sử dụng CR thì đây mới là đòn vỗ mặt hiệu quả , làm kẻ địch mất tự tin và có thể tránh được xung đột trong tương lai .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói toạc ra như ND 15:10 thì hơi khó xử cho chính quyền VN.
      Công khai thì Cam Ranh vẫn thuộc quyền VN quan lý và nơi đây vẫn là khu vực hậu cần cho nhiều tàu bè thế giới qua lại.
      Nhưng đến là mất tiền và ai có nhu cầu nhiều hơn thì sẽ đến nhiều hơn.
      Riêng về quân sự thì giữa VN và Mỹ đã có thỏa thuận về AN NINH HÀNG HẢI , nên hiển nhiên tàu Mỹ sẽ đến nhiều và sẽ "qua đêm" ở đó nhiều ngày.
      Chẳng nhẽ lúc đó tàu TQ cũng đòi vào "Tránh bão" sau khi đuổi đánh tàu VN ở ngoài khơi?

      Có những việc không nên nói, cứ lẳng lặng mà làm vẫn tốt hơn.

      Xóa
  6. Goodbye Obama
    Đã thấy gì chưa ông Ô ba ma?
    Ba ngày đi thăm Việt Nam vừa qua
    Dân tộc dễ thương, hiền hoà, hiếu khách
    Và bọn Vẹm Cộng trở tráo điêu ngoa.

    Thái độ lạnh lùng bốn tên thái thú
    Không chút tình cảm, chẳng một nụ cười
    Như bốn hình nộm làm trò múa rối
    Đi đứng lăng xăng sân khấu cuộc đời.

    Tên Trần đại Quang lầm lì xa cách
    Tên Nguyễn Xuân Phúc trân tráo cò mồi
    Mụ Nguyễn Kim Ngân cục cằn thô lỗ
    Tên Nguyễn phú Trọng xão quyệt đãi bôi.

    Chúng biết hoàng đế bên trời thiên quốc
    Dùng kính phóng đại xem gánh hát chèo
    Tên nào thiện cảm lộ trên khuôn mặt
    Thất sũng đời tàn đi theo Dũng heo.

    Ông đi chuyến nầy xem như quá lỗ
    Chợ cá môi trường xách rổ về không
    Ván bài nhân quyền ông không dám tố
    Cứu được bao nhiêu người tù lương tâm?

    Hàng ông đem theo cũng không ăn khách
    Chúng chỉ kì kèo làm bộ đấy thôi
    Chúng đã đặt hàng Putin Xô Viết
    Vừa được ăn chia, vừa có giá hời.

    Mà chúng cần gì vũ khí sát thương
    Chẳng qua là chúng giả vờ khoa trương
    Cho dân tưởng rằng chúng cũng yêu nước
    Và có chú Sam ủng hộ lập trường.

    Và ông thấy gì trong miếu Ngọc Hoàng
    Chùa chẳng ra chùa, am chẳng ra am
    Chẳng một chút gì văn hoá Việt Nam
    Cũng không có chi gọi là tôn giáo.

    Dù sao ông cũng còn chút an ủi
    Việt nam tiến bộ về mặt nhân quyền
    Ít ra là với những người đồng tính
    Tha hồ cho họ luyến ái tơ duyên.

    Nhưng những gì theo ông về nước
    Và sẽ theo ông suốt cả cuộc đời
    Hình ảnh người dân nụ cười như khóc
    Nhìn theo xe ông, hy vọng xa rời…

    https://fdfvn.wordpress.com

    Trả lờiXóa
  7. Chỉ còn sáu tháng, nhiệm kỳ Tổng thống sẽ kết thúc. Obama, lãnh đạo
    trong hoàn cảnh như một "con vịt què" trong năm bầu cử tổng
    thống,

    nên ông nỗ lực tìm kiếm một thành công ở châu Á để tô bóng thêm
    cho di sản đối ngoại.

    Obama chính là người khởi xướng chính sách xoay trục sang châu Á của Hoa Kỳ.


    Trong hơn bảy năm qua, ông Obama đã đến thăm hầu hết các nước trong vùng, có mục tiêu đặt châu Á vào
    trung tâm chính sách ngoại giao của Mỹ,


    nếu thành công Obama sẽ thành

    Tổng thống Thái Bình Dương’ đầu tiên của Mỹ.



    Hạm đội Ma bên bờ Tân Trân Châu Cảng Mạng
    ****************************************



    "War is not just revolutionary, it’s evolutionary. Chiến tranh không
    chỉ cách mạng mà còn tiến hóa ...

    It’s survival of the fittest. And the real world is moving in such a way
    as to make this book potentially a work of prediction, which I’d rather never come true"


    Peter Singer, Tác giả tiểu thuyết khoa học giả tưởng HẠM ĐỘI MA thuyết trình tại Học viện Hải chiến
    Mỹ ngày 28 tháng Sáu năm 2015


    http://www.wsj.com/articles/author-warns-u-s-military-to-focus-on-china-1435539010#livefyre-comment


    Thế Chiến Ba vừa Nỗi sợ trong Quá khứ
    Vừa Rủi ro Tương lai xa lật Cổ thư
    Tường Bá Linh kéo theo Chiến tranh Lạnh
    Bao cuộc chiến nhỏ chống Khủng bố Ba Tư
    Chẳng so gì với Đại Nga còn thua Đại Hán !
    Tân Trân Châu Cảng trên Mạng bom Điện thư ?
    Con bọ đen làm bên Tàu chứa mìn Nhu liệu (1)
    Lắp trên siêu phi cơ F-35 lời vĩnh từ ! ! !
    Chú Chệt làm vườn cầm tay điện thoại di động
    Thâm nhập hệ máy tính Quốc phòng Mỹ dễ như
    Tân Trân Châu Cảng Mạng thành Xích Bích ! ?
    Mai sau Tương lai học học gì ghi Sử thư ? ? ?

    TỶ LƯƠNG DÂN



    (1) Software


    http://hmhbooks.com/newfiction/downloads
    /SneakPeeks_NewFictionfromHMH.pdf




    Trả lờiXóa
  8. Cang Cam Ranh là cảng Quân sự tốt nhât ở Đông Nam Á,điều đó cả thế giới đã biêt.Cảng Quân sự thì mục đích phục vụ công tác Quốc phòng tưc là bảo vệ chủ quyền biển đảo.Bây giờ mời ai đến,cho ai thuê không quan trọng,điêu quan trọng nhât là ai đên cùng ta thì giữ vững được độc lâp và bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ trươc nạn bành trướng xâm lăng của Trung Quôc.Khi quân đội Hoa Kỳ đóng ở Cảng Can Ranh thì Việt Nam cọng hòa còn có Hoang Sa,Trương Sa,sau hiệp định Ba lê Hoa kỳ rút Quân lực về nươc lập tức Trung Quốc xâm lươc chiêm Hoàng Sa.Khi Liên Xô đóng ở Cam Ranh(1988) Tàu cọng vân ngang nhiên đánh chiếm Đảo Gạc Ma và 5 bãi ngầm ở Trường Sa.

    Trả lờiXóa
  9. Việc Mỹ trở lại rồi đóng tại Cam Ranh đã được trời định từ lâu: Do cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm đoán cách đâu hơn 500 năm về trước: Trung Hoa chỉ thấy một tương lai đen tối:Mọi hy vọng làm bá chủ hoàn cầu đều tan theo mây khói! Nhưng lại là tin vui cho nhân loại là nền hòa bình được vãn hồi, có lẽ điều này được reo rắc trong lòng các bạn trẻ VN nên toàn dân vui mừng đón tiếp ông Obama. Các vị lãnh đạo Việt Nam nên tìm sách của cụ Trạng Trình để đọc hầu hiểu biết hoàn cảnh của đất nước rồi quyết định cho số phận của thân thế cùng sự nghiệp của riêng mình.

    Trả lờiXóa