Translate

Trang BVB1

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 6 năm 2016

Ý kiến: Biển Đông và tư thế Việt Nam hiện nay

Philippines đã đệ đơn kiện Trung Quốc vào 22/1/2013
trước Tòa Trọng tài Liên Hiệp Quốc về “Thẩm quyền trên các vùng biển
 của Philippines đối với Biển Tây Philippines”.
Mấy ngày nay, dư luận lại một lần nữa bị khuấy động về việc Philippines kiện Trung Quốc ở tòa quốc tế, và vì vụ kiện này sắp có phán quyết, mà theo dư luận đánh giá là “sẽ có lợi cho phía nguyên đơn là Philippines”.
Trong bối cảnh đó, Trung Quốc càng tăng cường sức ép lên chính quyền Philippines và đe dọa quân sự. Ngược lại, trong vai trò đồng minh quân sự và có hiệp ước thủ hộ Philippines, Mỹ điều thêm hàng không mẫu hạm vào Biển Đông cũng như khẳng định sẽ bảo vệ nếu Philippines “bị tấn công”.
Cần thấy là theo nhiều nhà nghiên cứu, chưa bao giờ Mỹ điều động nhiều quả đấm chiến thuật - hàng không mẫu hạm - như lần này, đến các khu vực có tranh chấp và có khả năng va chạm vũ trang.
Cùng bị ảnh hưởng bởi chính sách bành trướng của Trung Quốc như Philippines là Việt Nam, và vì là công dân Việt Nam, nên tôi chú trọng bình xét chuyện Việt Nam.
Việt Nam và ASEAN
Phán quyết của tòa quốc tế trong vụ Trung Quốc-Philippines sẽ là một bước ngoặt quan trọng với tình hình tranh chấp Biển Đông về sau nên một sự đánh giá toàn diện, tổng hợp lúc này để tất cả cùng nhìn rõ là hết sức cần thiết.
Trong bối cảnh là một nước nhỏ yếu và nội lực chưa đủ mạnh để bảo vệ chủ quyền vốn có ở Hoàng Sa-Trường Sa, Việt Nam chọn lựa quốc tế hóa tranh chấp Biển Đông cũng như tìm kiếm một sự đoàn kết từ ASEAN để đề kháng Trung Quốc là một việc có thể hiểu được.
TQ tuyên bó chủ quyền ở Biển Đông dựa trên bản đồ 'lưỡi bò'
Tuy nhiên, e rằng lựa chọn này còn thiếu tính khả thi trong bối cảnh khối ASEAN rời rạc, thiếu đồng nhất vì lợi ích riêng của từng quốc gia ở Biển Đông là khác nhau, chưa kể chính sách đối ngoại của từng quốc gia cũng khác nhau.
Sự kiện hội nghị bộ trưởng ngoại giao ASEAN vừa qua rút lại tuyên bố chung về Biển Đông vào giờ chót là một bằng chứng cho thấy nỗ lực này của Việt Nam đã không mang lại nhiều kết quả.
Vì Trung Quốc cần chiếm Biển Đông để giữ cân bằng cho việc mất kiểm soát eo biển Malacca, nên gần như chỉ có các nước ở khu vực Malacca trong khối ASEAN là có lợi ích trong việc chống bành trướng từ Trung Quốc. Đó là Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore.
Các quốc gia khác như Thái Lan, Campuchia, Lào, Brunei, Myanmar hầu như không thiết tha trong việc này, vì họ hầu như chẳng bị ảnh hưởng gì nếu Trung Quốc thành công trong kế sách đường chín đoạn, nên việc họ thờ ơ và đôi khi ngả về Trung Quốc nếu được cho thêm lợi ích là điều dễ hiểu.
Họ chỉ phản ứng lại khi Trung Quốc đe dọa trực tiếp đến chủ quyền của họ, điển hình như Campuchia.
Còn lại, dĩ nhiên họ theo Trung Quốc vì lợi ích của Trung Quốc với các nước đó lớn hơn bất kỳ lợi ích nào của một nước trong ASEAN, như Việt Nam, có thể mang lại cho họ. Chúng ta đã học được nhiều bài học từ phản ứng của Thái Lan, Malaysia, Campuchia lâu nay.
Do đó, tôi tổng kết là Việt Nam chỉ có khoảng 3-4 quốc gia trong ASEAN có thể coi là đồng minh trong tranh chấp Biển Đông, còn lại thì không hi vọng gì nhiều.
Việc dựa vào ASEAN để “kháng Trung” coi như chỉ thành công được một phần ba, e rằng hơi ít.
Cuộc họp các ngoại trưởng khối ASEAN đã rút lại tuyên bố chung về Biển Đông vào phút chót, hồi trung tuần tháng Sáu 2016
Việt Nam và Nga
Nga là nước có quan hệ lâu đời về lịch sử với Việt Nam từ thời kỳ Xô Viết.
Hiện nay Nga cũng là một quốc gia mà Việt Nam đang kỳ vọng có thể ủng hộ Hà Nội trong vấn đề an ninh khu vực. Chuyến đi đối ngoại đầu tiên mà tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lựa chọn là Nga cho thấy điều đó.
Tuy nhiên, tôi e rằng việc kỳ vọng vào Nga ủng hộ Việt Nam trong lúc này cũng khó khả thi. Quan hệ Nga-Trung đang được củng cố, và bằng chứng mới nhất là ngoại trưởng Nga đã có những phát ngôn “ủng hộ Trung Quốc” trong tranh chấp Biển Đông.
Chưa kể tình hình nước Nga lúc này cũng đã suy yếu, vì nội lực suy yếu, ảnh hưởng và tiếng nói của Nga lúc này trên quốc tế không còn như trước.
Đảng Cộng sản Nga không còn là đảng cầm quyền, nên quan hệ của hai đảng cộng sản Việt-Nga cũng không ảnh hưởng gì đến chính sách ngoại giao của Nga lúc này.
Thành ra dùng Nga như một đối trọng để hy vọng có thể làm giảm uy hiếp từ Trung Quốc trên Biển Đông theo tôi e rằng hiệu quả kém.
Giới lãnh đạo của Nga trong những năm gần đây đã có các chuyến thăm Việt Nam
Việt Nam và Mỹ
Chuyến đi của Tổng thống Obama đến Việt Nam vừa rồi chỉ là một điều cần thiết cho việc phát triển quan hệ Mỹ -Việt, còn xa lắm nó mới có hiệu quả trong việc Mỹ “giúp Việt Nam bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông”.
Về tư, Mỹ không có lợi ích cũng như cơ hội có chủ quyền lãnh hải ở Biển Đông, nên Mỹ không có động cơ riêng cá nhân trong việc ủng hộ một phe nào đó trong tranh chấp ở vùng biển này.
Về công, quan hệ Việt –Mỹ chưa có đủ hành lang pháp lý để hậu thuẫn quân sự bảo vệ như quan hệ Mỹ-Philippines. Mỹ là nước thượng tôn pháp trị, nếu Mỹ muốn đưa quân bảo vệ Việt Nam, giữa hai nước cần ít nhất một hiệp ước quân sự làm cơ sở pháp lý để chính phủ Mỹ hành động.
Về liên minh địa-chính trị để cùng chia lợi ích, vì Obama không nhận được 21 phát đại bác như Tập Cận Bình ở Việt Nam, nên Mỹ cũng chưa thể coi Việt Nam là quan hệ anh em như Mỹ-Israel để mà ra tay giúp.
Do đó, nếu Việt-Trung xảy ra va chạm lúc này trên Biển Đông, Mỹ chỉ có thể ngồi nhìn, và hô hào “stop, stop” là chính.
Khi đó, vì nhỏ yếu hơn, khả năng Việt Nam mất hết các khu vực còn lại ở Trường Sa là chuyện dễ thấy.
Tuy được đón tiếp nồng nhiệt tại Việt Nam, nhưng ông Obama đã không được nghênh đón với loạt 21 phát đại bác như ông Tập Cận Bình
Việt Nam và Trung Quốc
Vì Trung Quốc đã chiếm hẳn Hoàng Sa từ 1974, và nhiều đảo ở Trường Sa từ năm 1988 bất chấp tình hữu nghị giữa hai đảng cộng sản Trung –Việt, nên chúng ta cần dẹp bỏ hi vọng vì “16 vàng 4 tốt” mà Trung Quốc sẽ dừng lại trong việc lấn chiếm thêm.
Tuy nhiên, việc giữ tấm mặt nạ hữu nghị Trung-Việt để giảm sức ép nội bộ trong hai nước là cần thiết, nên Trung Quốc dù hô hào to lớn thế nào, họ vẫn sẽ hết sức tránh việc chủ động nổ súng trước khi Việt Nam nổ súng.
Và vì Việt Nam khó chủ động va chạm trước, nên tình hình vẫn sẽ như lâu nay là Trung Quốc âm thầm bành trướng chiếm lãnh hải và không phận, vốn thuộc về Việt Nam, ở Biển Đông.
Trung Quốc sẽ dùng tàu chiến, tàu cá, máy bay… để bao vây, cô lập tiếp tế ở các đảo mà Việt Nam còn chiếm giữ, dẫn đến Việt Nam phải từ bỏ.
Chưa kể Trung Quốc đang và sẽ tiếp tục tung “hạm đội dân quân” tàu đánh cá có vũ trang, trá hình dân sự, để tung hoành và độc chiếm ở Biển Đông, ngăn chặn các tầu đánh cá của ngư dân Việt Nam.
Sau đó, Trung Quốc chỉ việc lý luận rằng do Việt Nam tự từ bỏ chứ Trung Quốc không đánh chiếm vũ trang, và thế là Việt Nam mất nốt những gì còn lại.
Qua thực tế từ 1974 đến nay, tôi e rằng Trung Quốc có đủ máy bay và tàu chiến để thực thi kế hoạch này.
TQ hồi đầu 2016 đã cho tiến hành một số chuyến bay dân sự ra sân bay nhân tạo xây trên Bãi Chữ Thập ở Biển Đông
Giải pháp ngắn và trung hạn
Việc khởi kiện Trung Quốc thì có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng cá nhân tôi vẫn nhớ lời phát ngôn của Hồng Lỗi, phát ngôn nhân của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc trước đây, lúc đó tại Việt Nam nổ ra nhiều cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc (giai đoạn 2007-2008).
“Chúng tôi nhận thấy chính quyền Việt Nam có những tuyên bố khác nhau vào các thời điểm khác nhau,” ông Hồng Lỗi đã nói thế khi nhận định về chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa-Trường Sa.
Tôi e ngại rằng những điều ẩn sau phát ngôn này có thể gây bất lợi cho Việt Nam khi kiện Trung Quốc. Nên giải pháp khởi kiện cần cân nhắc cẩn thận.
Thiết lập liên minh phòng thủ với Philippines là điều có thể và cần làm ngay.
Với vị trí chiến lược của cảng Subic của Philippines, cảng Cam Ranh của Việt Nam, đảo Phú Quốc ở Vịnh Thái Lan, các nước có thể hình thành tam giác phòng tuyến hải-không quân án ngữ Trung Quốc bành trướng ra thêm, giữ vững ưu thế ASEAN ở Malacca, để có thêm điều kiện lôi kéo các nước trung lập còn lại trong khối này.
Hiện nay ba nước Indonesia-Malaysia-Singapore đang liên kết lại là một thuận lợi theo chiều hướng này.
Nên tạo cơ chế đấu tranh nhân dân, khuyến khích, hỗ trợ ngư dân Việt Nam khởi kiện tàu Trung Quốc khi có va chạm dẫn đến thiệt hại người và của trái luật quốc tế, và thỏa thuận của lãnh đạo cấp cao Việt-Trung.
Bài học của Nhật Bản trong quan hệ Nhật-Mỹ sau 1945 nên và cần được áp dụng cho quan hệ Việt-Trung hiện nay, khi dân chúng Nhật ngày ngày biểu tình “chống Mỹ” trong khi chính phủ Nhật vẫn đi gặp Mỹ xin viện trợ và thiết lập cơ chế đồng minh.
Chính quyền Việt Nam nên cho phép dân chúng biểu tình khi Trung Quốc có hành động bành trướng phi pháp, còn việc quan hệ hữu nghị Việt Trung vẫn duy trì là việc khác của đảng.
Về đối ngoại, ngoài Nga, chính phủ Việt Nam cần củng cố quan hệ quân sự-đối ngoại với các quốc gia tuy chưa bằng Mỹ nhưng có sức mạnh và không ủng hộ Trung Quốc như Ấn Độ, Nhật, Úc..., nhất là những quốc gia có lợi ích bị tổn hại khi Trung Quốc có thể mạnh lên.
Cũng còn nhiều giải pháp khác, nhưng trong phạm vi bài viết này, tôi không đi vào chi tiết.
Rất đáng tiếc, với sự kiện những máy bay bị nạn vừa qua, theo tôi, với việc từ chối đề nghị từ Mỹ hỗ trợ trong việc tìm kiếm các máy bay bị nạn, cũng như chậm công bố thông tin từ chính quyền đã làm quần chúng hoài nghi "có yếu tố Trung Quốc" trong đó.
Nếu từ bây giờ chúng ta không có những hành động thiết thực mà chỉ ngồi phản đối và hô hào suông, mai này con cháu chúng ta dựa vào cái gì, có sức mạnh gì để có thể đòi lại Hoàng Sa-Trường Sa?
Nguyễn An Dân (Gửi tới BBC từ TPHCM)
---------------

9 nhận xét:

  1. Tác giả bai viết chắc chắn chưa ra Trường Sa.Nội dung đưa ra không có gì mới.Nhận định mang tính chât nghe ngóng chung chung.Mỹ có trở lại với Việt Nam trong vai trò Đồng minh thì tự lực phài là chính.Bài học với Việt Nam cọng hòa như năm 1973 là quá đủ.

    Trả lờiXóa
  2. Nói đến Việt Nam là phải nói đến nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam, chứ không phải mấy người cộng sản đang cúi đầu thuần phục Trung Quốc và đàn áp cuộc đấu tranh giành độc lập chủ quyền của nhân dân VN.
    Nói về thời hiệu khởi kiện 50 năm ( Hoàng Sa đã bị TQ chiếm giữ từ 1974 ) thì chính quyền cộng sản VN còn 8 năm nữa có thể khởi kiện ( theo luật pháp quốc tế ) Nhưng với nhân dân VN, theo luật Trời, thì cho dù chính quyền cộng sản vì hèn nhát không dám khởi kiện, thì nhân dân VN sau thời gian 8 năm nữa, vẫn có quyền khởi kiện.
    Nhưng tôi có niềm tin, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, chính quyền này tự thân nó sẽ tan rã, tuy không đồng lòng nhất trí, thì trong chính quyền này sẽ có nhiều người đứng về phía quyền lợi của nhân dân để dẹp bỏ ĐCS,
    Không ai ngu đi tôn thờ một thứ XHCN không có thật.
    Không ai lú lẫn chạy theo một "Chủ nghĩa Mác Lê Nin" để dâng đất nước cho kẻ bá quyền đang bị cả thế giới phỉ nhổ tỷ chay.
    Lúc này đang nhá nhem tranh tối tranh sáng.
    Những phát biểu hèn hạ nửa dơi nửa chuột như Nguyễn Chí Vịnh chỉ là trò hề, Tên lưu manh đó chỉ là con rối của cuộc chiến, vì nếu hắn có thực lực, thì hắn đã dâng đất nước cho bọn Tầu cộng từ lâu rồi.

    Trả lờiXóa
  3. Chỉ "kháng chiến trường kỳ" có 8 năm đã "bắt" được TD Pháp trao trả quyền độc lập, từ đó đến nay hơn 60 năm rùi mà càng ngày càng rối!
    Đời cha "ăn mặn" rồi: sao tới đời con, đời cháu, đời chắt,...vẫn "khát nước" thế này hở trời?

    Trả lờiXóa
  4. Bình luận của "dân lương thiện" chuẩn không cần chỉnh

    Trả lờiXóa
  5. hoa kỳ là người bạn cứu việt nam thoát tầu

    Trả lờiXóa
  6. Duy nhất trong cảnh dầu sôi lửa bỏng sắp diễn ra trên biển đông,để bảo vệ được chủ quyền biển đảo chỉ có Ông Mỹ mới giúp ta làm được đieeuf ấy!!! Nga là kẻ lòng dạ bắt trắc nhất là hiện tại đang khó khăn vì bị Ông Mỹ cấm vận. Nga ve vãn trung cộng đẻ kiếm trác sự thật đã rõ ràng.còn cs Việt nam muốn trở thành đồng minh của Mỹ rất dễ hãy ngừng khủng bố đàn áp nhân quyên,chấm dứt tham nhũng,tôn trọng tự do tôn giáo,tự do báo chí.....là Mỹ sẽ OK!!! Nhưng thay máu bọn " điên như Quang,ngang như Lú,ngu như Ngân và đần như Phúc không phải dễ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng: Nhưng thay máu bọn " điên như Quang,ngang như Lú,ngu như Ngân và đần như Phúc không phải dễ!!!
      Bọn này thì phải cho ăn kẹo đồng của dân mới giải quyết được vấn đề.

      Xóa
    2. Giặc Tàu đến, con cháu của những người bị các vị, bị cái lý tưởng viển vông của các vị lừa bịp, ba mươi năm làm bia đỡ đạn để các vị ngồi trên vinh quang, chia nhau quyền lực, vơ vét làm giàu, bây giờ họ sẽ không bị lừa dối nữa. Nếu giặc đến, các vị hãy mang những lâu đài, biệt thự giát vàng của các vị ra mà đỡ đạ̣n”.

      Xóa
  7. Có thể nói về mặt nhận thức, tư tưởng, hiện nay ở nước ta đã hình thành hai hệ thống hoàn toàn mâu thuẫn nhau- đó là nhận thức của những nhà cầm quyền CS và của các nhà dân chủ, yêu nước, đại diện cho đại đa số nhân dân.Trong khi các thế lực cầm quyền vẫn lạc quan tin vào sự ủng hộ của nhân dân, chủ quan vì tin vào hệ tư tưởng CS và bộ máy thống trị mạnh mẽ,v.v thì những nhà yêu nước
    đánh giá tình hình khấc hẳn, xuất phát từ những nguy cơ mất đảo, mất nước vào tay TQ đang ngày càng hiện rõ .Tôi cho rằng, khả năng TQ mở cuộc đại xâm lược VN trên đất liền, trước mắt khó xảy ra, nhưng việc TQ đánh chiếm các đảo Trường sa là không tránh khỏi. Vậy VN đối phó ra sao? Mỗi người nên suy nghĩ rồi đề xuất ý kiến, ít ra cũng có thể thống nhất trong mặt trận nhân dân chống xâm lược, từ đó tạo ra sức mạnh toàn dân..Xin kiến nghị cụ thể : trước mắt chưa thể chủ động ký với HK cùng các nước khác hiệp ước hợp tác an ninh quân sự nhưng ngay từ bây giờ cần chuẩn bị sẵn sàng và thỏa thuận nội dung liên minh với các bên liên quan; để đến khi TQ khai chiến
    ,sẽ ký với họ trong thời gian ngắn nhất.Đây là phương sách "phòng xa" chặn trước rất hữu hiệu mà TQ không làm gì được. Bởi muốn VN không liên minh với HK ,mấy nước Asean,Nhật, Ấn, Úc, EU v.v thì TQ đừng xâm lược VN, thế thôi!

    Trả lờiXóa