Translate

Trang BVB1

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

HAI LẦN CHẠY TRỐN

* MINH DIỆN
            BVB - Hôm kia một người bạn ở Sydney, Úc, gửi Email  cho tôi: “ Ông Lê Đông mất rồi. Trước lúc nhắm mắt, ông ấy muốn tro cốt của mình  được đưa về chôn tại làng Đồng Mùa”.
            Tôi cảm thấy thương hại ông Đông. Lần cuối cùng ông muốn trở về nơi chôn rau cắt rốn không biết có được toại nguyện?
Lê Đông là người bà con với một đồng nghiệp của tôi ở báo Tiền Phong. Năm 2009, khi tôi sang Sydney,  Lê Đông tự lái xe đón tôi ở sân bay, chở tôi về Cabramatta, một khu phố  có nhiều người Việt sinh sống ở Sydney. Sau bữa cơm chiều, ông dẫn tôi đi xem nhà hát Opera , cầu cảng  Harbour Bridge  và một vài cảnh đẹp, rồi tới  quảng trường Tòa thị chính , xem buổi nhạc hội của thổ dân.
           Giữa  khu phố trung tâm, dưới những  tòa nhà hiện đại, thổ dân dựng  lều bạt, đốt lửa trên quảng trường.  Và trong  ánh hoàng hôn ,  những người đàn ông, đàn bà, trẻ già   mặc áo quần sặc sỡ, đội mũ lông trĩ,   nhảy múa bên  ánh  lửa bập bùng.  Họ hát vang những bài ca trữ tình ca ngợi sự sống nảy mầm từ đá và cát ở miền Tây sa mạc Greet Victoria 
               Lê Đông nhìn  đăm đuối , như muốn hóa thân vào cuộc vui cùng những người thổ dân đang ca múa. Lúc quay về, ông nói với tôi:
             - Những  thổ dân  thường tụ tập như vậy để nhắc nhở nhau nhớ nguồn gốc của mình ! Nhìn họ mỉnh càng nhớ quê hương.
               Buổi tối hôm ấy, Lê Đông và tôi cùng mấy người bạn   ngổi quanh chiếc bàn tròn, trong  mái vòm lợp kính,  trên sân thượng, nhìn trời đêm mênh mông, rực rỡ, huyền ảo trên thành phố  Sidney.  Gió biển  phóng khoáng  tràn vào  lồng lộng, khiến chúng tôi nhớ Đà Nẵng, Nha Trang , Mũi Né của Việt Nam.   Và thế là mấy anh  em  đồng hương , vừa nhâm nhi  ly rượu vang đỏ của Sydney , vừa  nói chuyện quê nhà. Ông   Đông tâm sự, dù đã hơn sáu mươi năm xa quê và  hơn ba mươi năm   xa Tổ Quốc,  ông  vẫn  nhớ  làng Đồng Mùa,  bên dòng sông Châu Giang,  huyện Bình Lục , Hà Nam , là nơi ông sinh ra và lớn lên. Tôi chưa thấy ai nhớ rành rọt như ông. Những đường nét và đặc trưng của cái làng Đồng Mùa mà tôi chưa một lần đặt chân tới , được ông tả chi li như ngồi trước một bản sơ đồ.
              Lê Đông kể:
             - Quê tôi có con đường  sỏi chạy giữa làng , rồi chạy qua cánh đồng,  ra thị trấn Vĩnh Trụ.  Đứng trên đường làng, nhìn hai  bờ  sông Châu Giang, lũy  tre  um tùm. Thình thoảng từng đàn cò trắng  về đậu trắng  ngọn tre.  Bên sông có những đầm sen rộng hàng chục mẫu. Mùa thu  sen trổ bông , từng đàn vịt trời, le le bơi lội, ban đêm vang tiếng chim  bìm bịp  hòa với tiếng chim cuốc , nghe nao lòng. Tôi còn nhớ hai câu thơ của   Nguyễn Bính  : “ Con chim nhỏ cũng mang hồn đất nước! Tiếng cuốc kêu nhỏ máu những đêm ròng!”
             Lê Đông lắc lư mái đầu bạc trắng, ngâm hai câu thơ, mắt nhìn xa xăm. Khuôn mặt ông nặng trĩu nỗi buồn.  Một lúc sau ông kể tiếp:
            - Tôi nhớ những mùa mưa lũ tháng bảy, tháng tám,  cá chép, cá trôi từ sông Châu Giang,  từ đầm sen vượt  lên đồng đẻ trứng.  Chúng quẫy đạp vùng vẫy bì bõm trong những ruộng lúa phơi màu. Bọn trẻ  chúng tôi soi đèn, mang nơm ra chụp, được những con chép  vàng  ươm , bụng đầy trứng.  Mùa cá đẻ, chợ Đồng Mùa có phiên cá chép, cá trôi đầy sạp  không có người mua.  Tháng 12,  sen trong đầm tàn, cá rút xuống đầm.  Bấy giờ trên cánh đồng những ruộng cà, ruộng  bí,  rau diếp, su hào, bắp cải lên xanh  ngút ngát. Những giàn mướp bằng tre bắt chéo như mái  nhà  , dây mướp phủ xanh , lốm đốm hoa , những ruộng cải ngồng trổ bông vàng rực, từng đàn bướm bay lượn dập dờn. Dưới sông bầy trẻ con bơi lội, những cô gái làng gánh nước,  phất phơ dây yếm trắng ...
              Ông Lê Đông uống một ngụm vang đỏ, và lại lắc lư cái đầu bạc, hồi tưởng lại ngày gia đình ông rời làng Đồng Mùa di cư vào Nam.  Cuộc  di cư ấy diễn ra suốt hơn 300 ngày,  sau hiệp định Genève  được ký kết giữa Việt Nam dân chủ cộng hòa và Pháp, tạm thời chia Việt Nam thành hai miền tại vĩ tuyến 17.  Dòng người từ  Nam tập kết ra Bắc,  ngược  dòng người từ Bắc  di cư vào Nam.  Có người mỉa mai, gọi đó là “ Một cuộc bỏ phiếu bằng chân” với  140.000 người từ  Nam ra Bắc,  theo cộng sản   hơn 1.000.000 người theo chế độ cộng hòa, từ Bắc vào Nam! 
            Gia đình  Lê Đông bỏ lại ngôi nhà ngói năm gian tường hoa sân gạch,  và tất cả ruộng vườn, tài sản tạo lập được từ bao đời, bỏ cả mồ mả ông bà tổ tiên , gồng gánh bồng bế nhau, qua Nam Định, Thái Bình  xuống Hải Phòng hòa vào dòng người  di cư. Ông Đông kể:
               - Bố tôi năm ấy mới bốn  mươi tuổi, mẹ tôi ba mươi tám.  Ông nội tôi mới mất, bà nội tôi bảy mươi đang bệnh , bố tôi cõng trên lưng. Mẹ tôi gánh một bên đứa em út ba tuổi,  một bên chiếc thúng đựng quần áo, chăn mển. Tôi đeo ruột tượng gạo và dắt đứa em gái kế tôi mới 13 tuổi.  Chúng tôi đi  ban  đêm, len lỏi qua làng xóm vắng để tránh  những chốt gác của chính quyền, vì họ  tìm mọi cách ngăn lại, không cho xuống Hải Phòng.
           Một buổi chiều  bà nội tôi trở bệnh, ho rũ rượi rồi ngất đi. Bố tôi cõng bà chạy vào ngôi nhà thờ ven đường 10.  Ngôi nhà thờ  đã bị tàn phá trong chiến tranh , tháp chuông đổ, mái ngói xô dạt, tượng Đức Mẹ đồng trinh  gãy một cánh tay, tượng Đức chúa Jesus dầu đội vành gai , trên mình đầy vết thương còn mới do dạn súng trường và mảnh bom. Trời  mưa tầm tã.  Mưa quất vào cành cây rào rào,  tuôn chảy dọc cây thánh giá, trên tượng Đức Mẹ đồng trinh và tượng Chúa Jesus. Tôi có cảm giác như Đức Mẹ đang khóc và thân thể  Chúa Jesus đang rỉ máu. Chúng tôi quỳ dưới chân Chúa Jesus . Bố tôi cất tiếng cầu nguyện:
                - Đức Jesus hằng tôn!  Sao người nỡ bỏ chúng con !
              Tôi ngước mắt nhìn lên, mắt nhòa lệ, thấy Đức Mẹ dang cánh tay còn lại ra  đỡ  chúng tôi, và Chúa Jesus nhìn vào nơi sâu thẳm.
              Bà nội tôi dần tình lại , chúng tôi lại lên đường. Mấy ngày sau tới Hải Phòng . Chúng tôi cùng hàng trăm người  được dồn xuống một chiếc Landing ship, Tank, người ta gọi là tàu há mồm, như một đàn cừu, vượt biển vào Nam. Những đám mây đen cuồn cuộn, âm u bao phủ con tàu cũ kỹ.  Nỗi thất vọng nấc lên trong tiếng gió rít, tiếng sóng biển thét gào. Trong lòng con tàu,  những  dòng nước mắt tuôn chảy như mưa và tiếng than khóc như muốn át cả tiếng sóng gió. Nhưng ,khi người phụ trách  hỏi ai muốn quay về thì không ai muốn quay về .
              Bấy giờ miền Bắc đã hòa bình, cuộc sống  như Tố Hữu ca ngợi, là “ thiên đường của các con tôi!” sao  người dân như gia đình ông Đông lại bỏ vào Nam? Cuộc ra đi giằng xé nát lòng ấy đã khiến nhà  thơ Trần Dần  thảng thốt, và ông nghi ngờ
                                     “Hỏi bạn đi Nam
                                     Thiếu gì ư sao chẳng nói thật thà?
                                      Chỉ là
                                      Thiều quả tim khối óc!”
                Rồi chính Trần Dần lại phải thốt lên đau đớn, khi nhận ra:
                                     “Họ vẫn đi.
                                     Nhưng sao bước rã rời?
                                      Sao họ khóc?
                                      Họ có gì thất vọng?
                                      Đất níu chân đi!
                                      Gió cản áo quay về!
                                     Xa đất Bắc tưởng như rời cõi sống!”
                       Ông Lê Đông kể:
                      - Gia đình tôi vào nam, mang theo nghề  mộc . Bố tôi  lập một xường mộc  nhỏ ở Phú Lâm kiềm kế sanh nhai. Năm tháng qua đi, xưởng mộc lớn dần, trở thành một nhà máy cưa và kinh doanh gỗ. Bố tôi lấy tên dòng sông Châu Giang đặt tên cho nhà máy và  chọn những người cùng quê vào làm việc. Tôi học đại học Văn khoa Sài Gòn , tốt nghiệp , làm cho tờ  báo Làng Văn một thời gian ,rồi ở nhà giúp bố tôi quản lý nhà máy.  Cô em gái  học ngành y, ra trường làm bác sỹ , lấy chồng là một thiếu tá không quân,  còn đứa em út trở thành trung úy quân đội Việt Nam cộng hòa...
                     Những ngày cuối tháng 4-1975, gia đình ông Đông nổ ra cuộc đấu tranh gay gắt,  giữa ở và đi. Người con rể thiếu tá không quân dứt khoát chọn con đường di tản, còn bố mẹ  Lê Đông dứt khoát ở lại. Con rể nói:
                   - Khi Việt cộng vào thành phố sẽ xảy ra tắm máu!
                   Ông bố Lê Đông dứt khoát:
                   - Đời bố đã một lần bỏ quê cha đất tổ ra đi,  giờ lại chạy trốn một lần nữa hay sao? Không, bố không di tản!  Chết tao cũng không sợ!
                   Nhưng có thứ còn đáng sợ hơn  cái chết! Và ông Lê Đạt, bố  Lê Đông , một lần nữa phải chạy trốn khỏi xứ sở.
                    Đó là một đêm cuối năm, năm 1979,  trên bãi sú vẹt Vũng Tàu. Lê Đông cùng  vợ con và bố mẹ lóp ngóp bò lết  trên  sình lầy ra con tàu neo đậu trong một hẻm núi. Chung quanh họ hàng  trăm người cùng trườn lết. Đám người chạy trốn đen thẫm,  từ từ trôi như một dòng bùn. Những tiếng kêu rên khe khẽ não nề. Gió lạnh rít cồn cào, khí trời nồng nặc mùi bùn.
                    Ông Lê Đạt đã ngoài sáu mươi tuồi , khóc nấc như một đứa trẻ khi cố dìu vợ vượt qua một đoạn sình lầy.
                    Lần  trước ông  chạy trốn  bỏ lại ngôi nhà, vài mẫu ruộng, lần này ông chạy trốn,  sau khi bị tước đoạt toàn bộ số tài sản gấp ngàn  lần trước.
                   Đó là Nhà máy cưa Châu Giang của gia đình  ông. Từ một xường mộc hơn chục mét vuông, sau hai mươi năm ông  đã  mở mang thành một nhà máy  đồ gỗ xuất khầu  năm ngàn mét vuông nhà xưởng,  hàng chục  máy cưa, máy xẻ, máy khoan, máy bào , máy tiện hiện đại,  một bãi gỗ bên bờ sông Đồng Nai, hàng chục xe chuyên dùng,  bảo đảm công ăn việc làm cho hơn ba trăm công nhân.
                 Ông  còn nhớ  ngày  Sài Gòn mới giải phóng , ông đã vui mừng tiếp đón những  sỹ quan quân giải phóng đến thăm nhà máy và trao cho ông tờ giấy xác nhận có công đóng góp cho cuộc kháng chiến chống Mỹ, dù bàn thân ông không đòi hỏi.
                 Chuyện ấy  bắt đầu từ năm 1969, khi ông  trúng thầu khai thác gỗ ở khu rừng Mỏ vẹt, giáp biên giới Campuchia,  một vùng “da beo” giữa quân giải phóng và quân đội Việt Nam cộng hòa. Những cánh rừng khộp, rừng  buông, bằng lăng bạt ngàn, không phân biệt ranh giới của mỗi bên.
                 Trong thời gian khai thác gỗ ở khu rừng đó, tình cờ ông đã gặp Bảy Mến, chỉ huy một đơn vị công binh, làm nhiệm vụ mở đường, bắc cầu, tháo gỡ bom mìn. Tình cảm giữa ông và những người lính quân giải phóng mỗi ngày một thân mật.  Mỗi  lần vào rừng khai thác gỗ ông  lại cho những người tin cẩn mang theo cưa máy, đinh, rìu búa, khoan, đặc biệt là các loại thuốc chữa bệnh  cho đơn vị Bảy Mến. Thỉnh thoảng  ông trực tiếp mang heo quay, bê thui  vào  cúng rừng  và tổ chức liên hoan với  anh em.
                   Bảy Mến và những chiến sỹ quân giải phóng ngày  ấy,  cũng là một động lực khiến ông  không di tản cùng người con rể. Khi Bày Mến và những sĩ quan chỉ huy đến thăm sau ngày giải phóng,  động viên ông phát triển sản xuất góp phần xây dựng đất nước , ông rất mừng.
                 Gần ba năm trời, ông đã cố gắng hòa mình vào cuộc sống mới. Ông hiến bớt một số cừa hàng đồ gỗ cho chính quyền lấy  mặt bằng mở hợp tác xã mua bán. Ngôi biệt thự ở trung tâm quận,  ông tặng làm nhà văn hóa thiếu nhi. Chiếc xe Merceder ông cũng hiến cho nhà nước. Ông không đi nhà hàng  mỗi buổi chiều thứ bảy như trước giải phóng,  mà ăn cơm độn mì, bo bo, chung cái đói khổ với người dân. Ông tưởng chế độ mới đã chấp nhận ông, để ông tồn tại với niềm tự hào là một doanh nhân thành đạt từ hai bàn tay trắng, một ngày nào đó ông ngẩng cao đầu trở về làng  Đồng Mùa bên bờ sông Châu Giang, nơi ông lầm lũi bò ra đi hơn hai mươi năm trước.
                 Nhưng ông đã thất vọng.  Thất vọng đau đớn gấp ngàn lần hai mươi năm trước, bởi ngày đó ông còn trẻ, còn hy vọng làm lại từ đầu.
                Buổi sáng hôm ấy, khi nghe đọc quyết định tịch thu toàn bộ nhà máy, phong tỏa tài sải ngân hàng, và lập danh sách đưa gia đình mình đi kinh tế mới, ông  đã nói với Lê Đông:
              - Phải ra đi thôi! Ở đây chết không nhắm mắt được!
              Lê Đông kể tiếp:
              - Đêm ấy chúng tôi bò ra được bờ biền, rồi từng người bám vào phao cao su bơi ra tàu. Nước mặn  tê buốt như có người cầm  chiếc bàn chải sắt chà lên da thịt. Một cháu bé bị chết cóng hay vì sặc nước , người mẹ  thả trôi theo đòng nước. Tiếng khóc của chị bị sóng gió át đi.
              Con tàu đánh cả được người ta cải tạo làm thuyền chở người vượt biên . Không ai biết chính xác bao nhiêu người được nhồi nhét xuống con tàu cũ kỹ, và người tài công chỉ có duy nhất một chiếc la bàn để đưa nó  ra khơi. Thôi thì phó thác số mệnh cho  biển trời !
              Đêm đen giăng màn tang tóc. Gió cồn cào . Sóng biển lớp lớp xô đẩy, gầm thét . Con tàu trồi lên thụp xuống. Người say sóng rên la , nôn mửa chán rồi nằm quắt queo như xác chết.  
             Và điều mọi người linh tính đã xảy ra, con tàu bị lạc hướng giữa biển khơi. Một ngày, hai ngày rồi năm ngày. May mắn biển không dông bão, nhưng nước ngọt cạn dần rồi hết. Cái khát hành hạ mọi người. Bố mẹ tôi, hai đứa con tôi cũng như hàng chục người già, con trẻ kiệt sức, ngất lịm. Trong giờ phút khốn cùng ấy, những người còn chút sức lực cố bò lên  boong tàu, quỳ xuống chắp tay, ngửa mặt lên trời. Người cầu Đức Mẹ, người cầu Quan Âm Bồ Tát. 
              Bỗng một đám mây kéo đến và một trận mưa ào ạt trút xuống con tàu. Chúng tôi há miệng hớp lấy từng giọt nước ngọt như dòng sữa mẹ. Cảm ơn Đức Mẹ lòng lành và Quan Âm Bồ Tát đã cứu chúng con!
              Mưa tạnh, một chiếc tàu Hải quân Philipines phát hiện, đưa con tàu vượt biên của chúng tôi vào đảo Babudong. Năm tháng sau gia đình tôi được định cư ở Úc.        
              Tôi hỏi ông Lê Đông:
              - Cụ Lê Đạt mất lâu chưa ?
              - Bố mẹ tôi mất cách đây mười năm. Hai bình tro cốt tôi vẫn đề trên bàn thờ, chờ ngày mang về mai táng ở Đồng Mùa theo di chúc của bố tôi.
              Bố mẹ ông Lê Đông chưa về. Và bây giờ ông ra đi với niềm mơ ước đó. Ôi nỗi đau của những người phải chạy trốn khỏi quê hương!
M.D
------------------
                                  

25 nhận xét:

  1. Một sai lầm ngun dốt của chúng ta thời kỳ đánh cái gọi là tư sản mại bản mà Lê Duẩn và Đỗ Mười đứng đầu. Tại sao Đảng có nhiều sai lầm đến thế. Hậu họa muôn đời không sửa hết, cứ ôm khư khư sự giáo điều như bác Tổng Trọng bây giờ. Buồn ơi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tư sản đỏ bây giờ tài sản gấp trăm, gấp nghìn lần tư sản ngày xưa, có thấy ai đánh đâu?

      Xóa
  2. Bài viết cảm động lắm...Bao giờ mới hết cảnh chạy trốn? Bao giờ mới hết cảnh huynh đệ tương tàn...Cũng là con Lạc Cháu Hồng mà sao người ta cứ tìm mọi cách để hại nhau...Diệt nhau? Vì ngoại xâm hay do nội xâm?

    Trả lờiXóa
  3. Câu chuyện thật xúc động!Cảm ơn MD và BVB!
    Sai lầm và tội ác của bọn chúng quá lớn, hại muôn dân, lòng người oán hận, li tán! Thế mà,chúng vẫn ngạo luôn ngạo mạn vỗ ngực ta đây đỉnh cao trí tuệ?!

    Trả lờiXóa
  4. Và những "Lý Mỹ" nữa.

    Trả lờiXóa
  5. Anh Minh Diện này có tài "dựng" chuyện, chuyện của anh cứ xuyên suốt "chiều dài lịch sử", đọc nghe rất hay và "như thật"! Thật không vậy ta?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà báo Minh Diện09:56 20 tháng 4, 2013

      Ông Lê Đông là người bà con bên vợ của ông Đinh Văn Nam, cố Tổng biên tập báo Tiền Phong, đồng hương với tôi. Tôi đã gặp Lê Đông ở Kramatta Sydney 2009. Tôi không bịa chuyện đâu. Làm như vậy chả để làm gì. Từ những tư liệu thực, người thực qua hình thức thể hiện có nét văn học, kể lại một câu chuyện nhân ngày Giỗ tổ Hùng Vương, muốn nói: Chúng ta cùng là người Việt nên sống rộng lòng với nhau hơn.

      Xóa
    2. Kể ra những người đặt câu hỏi như Thu Vân đây cũng hay thật. Không biết gì về những gì đẫ xảy ra hay làm ra vẻ ngây thơ?

      Xóa
    3. Lại một dư luận viên có chức năng gây nhiễu thông tin. Tởm

      Xóa
  6. gởi : ngochuyenvu : Anh hỏi tôi. tôi biết hỏi ai ?

    Trả lờiXóa
  7. Có gì bất công và vô lý bằng việc hàng triệu người gian khổ, hy sinh, chết oan, bị tước đoạt, đất nước bị kéo lùi nhiều thập kỷ... chỉ vì một nhúm người giáo điều ngu độn và bất nhân lèo lái?

    Trả lờiXóa
  8. Ôi, chủ nghĩa cộng sản!

    Trả lờiXóa
  9. Nguyền rủa cái CNCS! Nó dần đưa cả dân tộc xuống hố!

    Trả lờiXóa
  10. Vũ Lại Hiển10:26 20 tháng 4, 2013

    Có một ông Tổng giám đốc, không dại bỏ tiền túi, lấy tiền Công ty nghe nói hết trên 5 tỉ, bay ra Hà Nội nhiều chuyến, gặt về được cái Anh hùng Lao động. Tưởng lên Thứ trưởng, ai ngờ vẫn vê hưu. Cay đắng, nay ông ta bộc lộ: "Cái tờ giấy anh hùng có được tích sự gì đâu. Nếu có chuyện gì cần "đốt phong long", tờ báo cũ còn đốt được, còn tờ chứng nhận anh hùng chỉ bằng hai bàn tay, không đủ đốt phong long. Đành bỏ nằm mốc trong tủ!" He...he...đời trớ trêu và buồn cười quá!.

    Trả lờiXóa
  11. Cay đắng nhất là phải sống nơi đất khách quê người !
    Và càng cay đắng đây chính là cảnh hàng triệu người Việt phải lâm vào !
    Cay đắng là họ hay bị sủa là phản động !
    Cay đắng là trong đó có rất nhiều người từ miền Bắc VN !

    Trả lờiXóa
  12. Bài viết rất hay nhưng có một lỗi kỹ thuật nhỏ bác Bồng a, Cabramatta (chứ không phải Kramatta) là nơi có nhiều người Việt sinh sống ở Sydney (chứ không phải Sidney)

    Trả lờiXóa
  13. Hãy đọc lại tiểu thuyết NHỮNG KHOẢNG CÁCH CÒN LẠI và bộ phim XA và GẦN của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn : công của nhà văn nầy rất lớn đấy.

    Trả lờiXóa
  14. Đọc thấy rất lâm ly nhưng chuyện đã quá xa rồi. Bây giờ cá nhà tư sản được tôn vinh, đã có ngày doanh nhân VN, người ta công khai khoe giàu có trên báo chí, khoe nhà đẹp, xe sang, người ta chễm trệ ngồi trên quốc hội, nay mai có thể vô cả trung ương đảng nữa, thời thế đã thay đổi đến chóng mặt mà ông Minh Diện cứ cố công moi móc đống rá cũ để kiếm chút chai chè đồng nát ư, Sao Minh Diện cứ thở ra là sặc mùi uất hận, cay cú thế?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng thưa ông, giờ người ta không nói đánh tư sản nữa nhưng người ta làm cho những người làm ăn chân chính khốn khổ còn các nhà tư bản đỏ thì no căng. Ông có biết bao nhiêu doanh nghiệp đang chết dỡ sống dỡ, biết dân Việt Nam có bao nhiêu người đang cố gắng chỉ lo có được ngày có chút cơm vào bụng để tồn tại không? Chuyện đánh tư sản là một trong những tội ác và đã là tội ác, kẻ gây tội ác phải bị trừng trị. Không có chuyện anh gây bao khổ đau cho đất nước này rồi sụt sùi mấy giọt nước mắt cá sấu là xong đâu

      Xóa
    2. Ông này chẳng biện chứng gì hết. Cuộc đời luôn hiện diện ở 3 thì: Quá khứ - Hiện tại - Tương lai.
      Hãy hỏi nông dân thời thế có đổi thay không? Họ sẽ nói: "Tớ vẫn phải chổng mông cấy lúa bằng tay như mấy ngàn năm trước!"

      Xóa
  15. Bác Diện viết rát hay ,lâm ly.
    Đánh tư sản miền nam là sai lâm rất lớn của đcs việt nam. thời đó do ông đỗ mườiphụ trách.
    Bác diện có biết ong Đỗ Mười ăn cái gì,uống thuôc gì mà sông dai thế, nghe đâu năm 92tuỏi vân đẻ đứa con nữa phả không?Nếu Bác biêt thì noi giùm cho nhâu nghe.Càm ơn BÁC nhiều.

    Trả lờiXóa
  16. Thu Vân là con hoặc là cháu của Đỗ mười thì phải? Sai lầm và tội ác ngày càng nhiều chẳng ai còn lạ.

    Trả lờiXóa
  17. Phải chi hồi đó cứ "bỏ phiếu bằng chân" vậy với thời gian khoảng 10 năm. Ai thích ra "thiên đường XHCN" để làm chủ để tiến nhanh tiến mạnh lên XHCN, để muôn năm, vĩ đại, vô địch, "dân chủ vạn lần" thì cứ ra. Ai thích vào Nam theo tư bản "giẩy chết" để nó "bóc lột", "kềm kẹp",... thì cứ vào. Không cần phải tốn xương máu gì cả mà Hoàng Sa, Trường Sa vẫn còn nguyên vẹn, tàu quân sự Mỹ đậu đầy Đà nẳng, Cam ranh, ngư dân VN ra biển đánh cá, khai thác dầu phà phà. Tự nhiên đổ xương máu để "giải phóng" người ta, để bần cùng hoá người ta từ Hòn ngọc Viển đông thành ăn bo bo cả nước, rồi biển đảo cũng rơi vào tay "bạn vàng" mà giờ kỵ húa không dám gọi tên. Rồi giờ lâu lâu mời được tàu Mỹ vào thì các vị mừng rỡ như có công với nước với dân vậy. Hây za!

    Trả lờiXóa
  18. @Thu Van,
    Hong Ve binh 50 cent , co dang gia O vay?? may cha noi dinh chay tron va do thua cho lich su ha?? "Giai Phong cai con C!! ket qwa mien bac mang lai cho mien nam cai gi ?? AN CUOP , AN CAP , VA NOI DOC!!bay gio dinh chay toi voi lich su ??that la De tien !!

    Trả lờiXóa
  19. Buồn, buồn thật.cái cảm giác chỉ trong một lát mất đi tất cả những gì mà mình đã đổ mồ hôi nước mắt để tạo dựng nên.ai đã từng trải qua mới hiểu . bạn nào đấy nói là dựng chuyện thì có lẽ vô sỉ quá. tôi tin đây là sự thật 100%. nhà tôi cũng đã từng bị 3 lần khám nhà,tịch thu tài sản, sau lần thứ ba thì đói, phải đi mót gạo mốc xanh mốc đỏ về ăn.nhớ lại thì thật là kinh hoàng. nhìn đứa em út 2 tuổi múc thìa cơm toàn mùi mốc và màu xanh của mốc ....
    Cố gắng để cùng nhau sống tốt hơn, đừng quay lại với cái XHCN đó nữa.

    Trả lờiXóa