Translate

Trang BVB1

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 10 năm 2015

LÚA và CỎ DẠI !?

Lúa bị 'thoái hóa' thành 'cỏ dại' !?
Nhân việc ông Nguyễn Bắc Son, Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, lý giải, vì Thủ tướng Chính phủ không chỉ đạo lấy ý kiến và Bộ Chính trị cũng không có yêu cầu lấy ý kiến, nên đề án quy hoạch báo chí đến 2025 không được đưa ra lấy ý kiến của tất cả các đối tượng, các cơ quan báo chí, làm tôi nhớ lại lời nói ví von “Lúa tốt thì không còn cỏ dại” của ông bộ trưởng.
Trước Quốc hội, ông đã dùng lúa và cỏ dại để nói về vấn đề Thông tin Truyền thông như sau: “Nếu ta có nhiều tin tốt thì sẽ có điều kiện đẩy lùi tin xấu chưa được kiểm chứng trên các trang mạng, trang báo, lúa tốt thì không còn cỏ dại”
Không biết ông Bộ trưởng Bộ TT&TT Nguyễn Bắc Son có biết làm ruộng, hay có phân biệt được đâu là lúa và đâu là cỏ dại không? Theo các nhà chuyên môn thì cỏ dại nảy mầm và phát triển rất mạnh, nên chúng dễ dàng cạnh tranh với cây lúa về dinh dưỡng, ánh sáng và nước, làm cho cây lúa không đủ điều kiện sinh trưởng, phát triển kém. Cỏ dại có khả năng gây tác hại cho cây lúa ngay trong giai đoạn đầu và còn là nơi trú ẩn ưa thích của các loài sâu bệnh, vì vậy bà con nông dân rất quan tâm vấn đề diệt cỏ và diệt ngay từ đầu vụ lúa. Tục ngữ xưa đã nói “Công cấy là công bỏ, công làm cỏ là công ăn”.

Năm 1987, cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh cũng dùng hình ảnh lúa và cỏ để chống tiêu cực, không biết thật hay giả, nhưng ông nói: “Phải quyết liệt chống tiêu cực thì nhân tố mới mới có đất sống, giống như ta nhổ cỏ dại, diệt sâu rầy thì lúa mới mọc lên được, chứ nếu chỉ trông chờ cái đẹp đánh bẹp cái xấu thì có vẻ như đây là cuộc chiến không cân sức”.
Cỏ dại có nhiều loại, ông Nguyễn Bắc Son không nói rõ là loại cỏ gì. Cách đây hơn 2000 năm, Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn lúa và cỏ lùng lẫn lộn với nhau, để nói tới mầu nhiệm Nước Trời (Cỏ lùng là một loại cỏ dại gọi là darnel, rất giống cây lúa, chỉ khi trổ bông thì mới khác, lúc đó rễ của cỏ và lúa đã quấn với nhau nên không thể nhổ riêng cỏ được). Chúa Giêsu đã giải thích: Người đi gieo giống tốt là Thiên Chúa, hạt giống là con người, thửa ruộng là thế gian, còn cỏ lùng là người xấu, người dữ do ma quỷ gieo vào. Mùa gặt là ngày chết hay ngày tận thế, thợ gặt là các thiên thần, lúa tốt thì được nâng niu, thu vào kho lẫm, nghĩa là những người tốt lành, công chính, thánh thiện, được thưởng, còn cỏ lùng là những người xấu, người dữ thì bị ném vào lửa địa ngục để thiêu hủy. Câu chuyện cỏ lùng và lúa tốt của Chúa Giêsu nói về sự báo oán công minh ở đời sau, được thưởng hay bị phạt là do chính mỗi người chúng ta.
Ngày 16/5/1959, trong bài nói chuyện với lớp chỉnh huấn khóa II của Bộ Công An, Hồ Chí Minh cũng dùng lúa và cỏ để ví Tư tưởng cộng sản với Tư tưởng cá nhân,“Tư tưởng cộng sản với tư tưởng cá nhân ví như lúa với cỏ dại. Lúa phải chăm bón rất khó nhọc thì mới tốt được. Còn cỏ dại không cần chăm sóc cũng mọc lu bù. Tư tưởng cộng sản phải rèn luyện gian khổ mới có được. Còn tư tưởng cá nhân thì cũng như cỏ dại, sinh sôi, nảy nở rất dễ. Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra nhiều cái xấu, thiên hình vạn trạng. Ví dụ: lười biếng, hủ hóa, suy tính tiền đồ, cho rằng ngành công an gian khổ, vất vả nhiều mà ít được ai biết, ít được huân chương, đòi hỏi đãi ngộ, so bì lương thấp, lương cao, công thần địa vị, chỉ tay năm ngón, đối với nội bộ thì suy bì, ganh tị, không đoàn kết với nhau, v.v...” Cứ như lời Hồ Chí Minh thì tất cả công an và đảng viên Cộng sản đều là cỏ dại hết.
Cũng nói về trồng trọt thì Hồ Chí Minh có một câu danh ngôn “Trồng người”, (Ăn cắp ý của Quản Trọng trong sách Quản Tử), thường được Cộng sản Việt Nam đưa ra ca tụng: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”. Hồ Chí Minh đã đem Chủ nghĩa Cộng sản, hạt giống đỏ, cỏ dại độc hại, về gieo trồng trên cánh đồng nhà Việt Nam, để "Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ". Gieo cây gì thì gặt quả ấy, cây lúa thì lúc nào nó cũng là cây lúa, cỏ dại thì muôn đời cũng không thể nào biến thành cây lúa được, nó chỉ sản sinh ra hạt cỏ dại xấu xa chứ không bao giờ sinh ra những hạt lúa vàng. Thay vì dẫn dắt dân tộc đến “Tương lai tươi sáng”, thì Hồ Chí Minh đã đưa dân tộc tới bờ vực thẳm, làm băng hoại đạo đức xã hội và tha hóa luân thường đạo lý của Việt Nam. Và hậu quả là cuộc sống của người dân ngày nay còn lầm than, cơ cực hơn nhiều so với thời phong kiến đầu thế kỷ 20, đã được nhà văn Hồ Biểu Chánh mô tả trong tác phẩm “Ngọn cỏ gió đùa”.
Đức Đạt Lai Lạt Ma (Dalai Lama), lãnh đạo Phật Giáo Tây Tạng đã nói: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nảy nở trên rác rưởi của cuộc đời", cho nên cỏ dại phải nhổ bỏ, như lời cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin: “Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”. 
Trở lại vấn đề Thông tin Truyền thông, đặc điểm và mục đích chính của báo chí trong một chế độ độc tài là độc quyền về thông tin, tuyên truyền để bảo vệ chế độ, có tính định hướng, là vũ khí của đảng và không bao giờ đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên. 
Trong khuôn khổ của bài viết, tôi chỉ đưa ra đây vài ví dụ của những người trong ngành Văn hóa, Thông tin và Truyền Thông Việt Nam đã và đang “Gieo vãi hạt cỏ dại” làm tác hại, hủy diệt tinh thần dân tộc. Không phải tôi muốn nói toàn điều xấu, nhưng tôi chỉ đưa phần hệ luỵ để người dân biết, đấu tranh dẹp bỏ và vì phần công trạng của họ thì đã có đảng Cộng sản ca ngợi nhiều rồi.
Nhân vật thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch, được coi là một biểu tượng anh hùng cách mạng, được nhắc tới trong sách giáo khoa để thanh thiếu niên noi gương học tập, là do Trần Huy Liệu, Bộ trưởng Bộ Thông tin Tuyên truyền (1945-1946), bịa ra. Hiện nay nhiều đường phố, trường học, công viên, đền tưởng niệm và nhiều quỷ học bổng mang tên Lê Văn Tám, mang tên “Đuốc Sống”. Hàng năm, ngày 17/10, nhân dân, đặc biệt là giới trẻ trong nước, phải tưởng niệm, tôn vinh “Cây đuốc sống Lê Văn Tám”. Vì chỉ là một nhân vật để tuyên truyền cho mục đích chính trị, lừa gạt nhân dân, vì không phải là nhân vật lịch sử có thật, nên cần phải xóa bỏ tên Lê Văn Tám. Lịch sử là sự thật, sự đánh tráo lịch sử chỉ gây ra những tác hại khôn lường cho xã hội và có tội đối với các thế hệ mai sau.
Hoàng Minh Giám, Bộ trưởng Bộ Văn hóa đầu tiên, trước ông chuyên viết tuyên truyền về chủ nghĩa Mác-Lênin và ca ngợi Nguyễn Ái Quốc trên báo Tiếng chuông rè Nguyễn An Ninh. Trong suốt thời kỳ chiến tranh Việt Nam, ông làm công tác xây dựng, phát triển ngành văn hóa ở các địa phương và các đơn vị sản xuất của miền Bắc để xây dựng xã hội chủ nghĩa không tưởng. Ông cũng cổ vũ, khích động, cấy sự khát khao giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, vào đầu người dân, làm bao người lao vào cuộc chiến tàn khốc. Vì vậy không thể có những con đường mang tên Hoàng Minh Giám tại thủ đô Hà Nội và tại thành phố Sài Gòn.
Người đưa ra những công tác quản lý và cải cách báo chí Việt Nam theo khái niệm "Lề bên phải" là Lê Doãn Hợp, cựu Bộ Trưởng Thông tin và Truyền thông. Năm 2007, ông tuyên bố: "Báo chí sẽ có tự do nếu đi đúng lề đường bên phải”. Việc làm phản động của ông đã khống chế quyền tự do ngôn luận cũng như quyền tiếp cận thông tin của người dân Việt Nam. Nay ông huy động, xây dựng những tuyển tập “Ký ức người lính”, kể những câu chuyện chiến công, kỳ tích trong các cuộc chiến tranh chống Pháp, chống đế quốc Mỹ, cứu nước, để ca ngợi và che lấp những lỗi lầm của thế hệ ấy.
Ông Nguyễn Bắc Son, Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, nhấn mạnh: Quán triệt quan điểm lãnh đạo của Đảng về báo chí. Quan điểm ấy là: “Báo chí là phương tiện thông tin, công cụ tuyên truyền, vũ khí tư tưởng quan trọng, đặc biệt trong tình hình hiện nay, Đảng và Nhà nước phải nắm chắc công cụ quan trọng này. Báo chí phải đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện, trực tiếp của Đảng, quản lý của Nhà nước, hoạt động trong khuôn khổ pháp luật, phải chủ động định hướng, chỉ đạo, quản lý, không để phát triển tự phát, phát triển báo chí đi đôi với quản lý tốt, không thương mại hóa, không tư nhân hóa báo chí, không để tư nhân núp bóng, không để cho lợi ích nhóm chi phối, báo chí không cần nhiều mà cần tinh, chất lượng, thực sự có khả năng chi phối, định hướng thông tin trong xã hội...”. 
Theo báo Thanh niên online, ông Son cho biết: “Hiện nay Việt Nam là quốc gia có nhiều loại hình báo chí, với hơn 800 cơ quan. Đặc biệt chưa nước nào có nhiều đài truyền hình như Việt Nam, với hơn 300 kênh phát thanh, truyền hình phát sóng hàng ngày. Việt Nam được coi là quốc gia rất có tự do báo chí”.Nhưng theo tổng kết trong bản báo cáo thường niên 2015 về tình hình tự do báo chí trên thế giới của Phóng viên Không Biên giới (Reporters sans frontières RSF), bản phúc trình kèm theo bảng xếp hạng, trong bảng xếp hạng quyền tự do báo chí tại 180 quốc gia và vùng lãnh thổ, theo thứ tự từ cao đến thấp, Việt Nam bị xếp thứ 175, nằm trong số nước có tình trạng tự do ngôn luận tồi tệ nhất.
Ông Nguyễn Bắc Son còn phát biểu lập lờ: “Trong xã hội ta không có báo lá cải. Chỉ có một số cơ quan báo chí trong một số thời kỳ không thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích dẫn đến hiện tượng vi phạm. Hiện tượng đó là biểu hiện của khuynh hướng báo lá cải, chứ không phải là báo lá cải”. Nhưng ở thời điểm này ai cũng thấy là báo “Lá cải” đang nở rộ, đến nỗi ông bộ trưởng phải dùng “Quy luật khi lúa tốt lên thì không còn chỗ cho cỏ dại, thông tin truyền thông mạnh lên thì sẽ đẩy lùi thông tin độc hại”.
Đọc lướt qua hàng trăm tờ báo giấy, báo mạng, những tập san, tạp chí, báo ảnh, phụ trương, thì thấy ngoài những bài sao chép của nhau về tuyên truyền Xã hội Chủ nghĩa, ca tụng “Bác” và đảng, còn lại là tin tức “Lá cải”. Mặc cho nhiều người bất bình, phẫn nộ, báo chí nhà nước và báo chí “Lá cải” vẫn đăng tràn lan những tin mang yếu tố giật gân để câu khách. Những vụ án cướp của, giết người, hiếp dâm, chuyện đời tư người nổi tiếng, giới showbiz, thiếu gia, đại gia, cổ vũ cho lối sống bầy đàn, chạy theo vật chất, là những đề tài được khai thác một cách tỉ mỉ. Đặc biệt là một số cuốn sách, các ấn phẩm, sách tham khảo cho học sinh được xuất bản không đúng với mục tiêu giáo dục, trái với thuần phong mỹ tục Việt Nam, như sự lệch lạc của sách kỹ năng sống bậc tiểu học, sách giáo dục có cờ Trung Quốc... Chính những điều trên, là những loài cỏ dại đang đầu độc dân tộc Việt Nam.
Trong khi những nhà báo, những bồi bút của nền báo chí nhà nước vẫn gieo vãi cỏ dại và lừa phỉnh người dân đó là lúa, thì có những nhà báo tự do, các blogger, những người đấu tranh cho nhân quyền, đang cố gắng vạch trần tính ăn bám, phá hại của cỏ dại, để người dân biết mà nhổ vứt đi. Vì đòi hỏi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải trả lại cho người dân những quyền thuộc về người dân, trong đó có tự do ngôn luận, tự do báo chí, mà những blogger, các nhà báo tự do, những nhà đấu tranh cho nhân quyền, đã bị chính quyền trù dập, công an sách nhiễu, bị côn đồ hành hung và bị tống giam vào ngục tù. Những blogger, các nhà báo tự do, những nhà đấu tranh cho nhân quyền ấy, đang khai hoang cỏ dại, cày xới lại ruộng vườn, thay đất mới, để gieo lại những hạt giống lúa tốt trên cánh đồng Việt Nam.
Bóng đêm sẽ qua, ngày mới sắp đến, cỏ dại đang ngẩng cao đầu sẽ bị người dân dùng lưỡi liềm cắt xuống, buộc lại từng bó mà đem đi đốt. Loài quỷ dữ Cộng sản tự đắc, kẻ đem hạt giống đỏ, cỏ dại, gieo trồng trên đất Việt, sẽ bị sự trừng phạt của nhân dân, sự phán xét của lịch sử. Và khi ấy, cánh đồng Việt Nam đã được gieo giống lúa tốt sẽ sinh ra những hạt lúa vàng tươi, đem lại đời sống ấm no, hạnh phúc cho mọi người dân Việt Nam.
 Phước An Thy
------------

9 nhận xét:

  1. Cái bộ 4T của ông Nguyễn Bắc Sơn nay liệu có tồn tại đến năm 2016 không mà định làm Quy hoạch báo chí đến năm 2025.
    Vậy tranh cãi để làm gì?

    Trả lờiXóa
  2. “Tư tưởng cộng sản với tư tưởng cá nhân ví như lúa với cỏ dại. Lúa phải chăm bón rất khó nhọc thì mới tốt được. Còn cỏ dại không cần chăm sóc cũng mọc lu bù. Tư tưởng cộng sản phải rèn luyện gian khổ mới có được. Còn tư tưởng cá nhân thì cũng như cỏ dại, sinh sôi, nảy nở rất dễ. Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra nhiều cái xấu, thiên hình vạn trạng. Ví dụ: lười biếng, hủ hóa, suy tính tiền đồ, cho rằng ngành công an gian khổ, vất vả nhiều mà ít được ai biết, ít được huân chương, đòi hỏi đãi ngộ, so bì lương thấp, lương cao, công thần địa vị, chỉ tay năm ngón, đối với nội bộ thì suy bì, ganh tị, không đoàn kết với nhau, v.v...”

    Hồ Chí Minh

    Đức Đạt Lai Lạt Ma (Dalai Lama), lãnh đạo Phật Giáo Tây Tạng đã nói: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nảy nở trên rác rưởi của cuộc đời", cho nên cỏ dại phải nhổ bỏ, như lời cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin: “Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”

    Các bác so sánh thì sẽ nhận thấy . Vấn đề ở đây là cái gì được xem là lúa, và cái gì được/bị xem là cỏ dại . Thế giới coi cộng sản là cỏ dại, ta lại coi đó là lúa . Cứ thế mà suy ra .

    Trả lờiXóa
  3. ông son nên ngồi học lại và suy ngẫm về câu ví của ông , thật đúng là không cho nói thì khóc cho nói thì mếu...

    Trả lờiXóa
  4. Cong San la loai co dai Chi cho dot Sach moi mong lua phat trien duoc co vay thoi ko ban nhieu

    Trả lờiXóa
  5. Thà nghe những lời trùm xã hội đen Khánh Trắng dạy con còn thấy chân thực: "Sau này con đừng đi theo con đường xấu của bố".

    Trả lờiXóa
  6. Không hề có cái gọi là "Sự thật". Chỉ có "Sự kiện". Và "Sự thật" chỉ là tuyên truyền của mỗi phe cho sự kiện đó.
    Vấn đề là, khi chúng ta không nắm cơ bản về sự kiện nào đó, đừng bộp chộp tin ngay (kiểu ăn theo nói leo) như từng bị lừa đảo mấy chục năm vừa qua.

    Trả lờiXóa
  7. Lý luận của kẻ không thấy đường đi, là vậy thôi! Trách gì, thằng nào ngồi chổ ấy cũng nói zậy.
    Nhưng quy hoach cái nỗi gì, tui bây sông được mấy ngày nữa!!

    Trả lờiXóa
  8. Không biết dùng từ ngữ , hình ảnh nào để nói về những " con vẹt " trong hàng ngũ " quan TT-TT của đảng ( Lê doãn Hợp " báo lề phải " , Nguyễn bắc Son ...) " thậm chí cả các quan " tuyên giáo trung ương và địa phương " , thôi để đơn giản và dễ hiểu thì như thế này vậy : giông như cái " LOA PHƯỜNG " và giống " miệng quan ... trẻ " hoặc " lưỡi không xương ...." ! Ví von thế chắc cũng không đến nỗi quá đáng .

    Trả lờiXóa
  9. "Lúa bị thoái hóa thành cỏ dại"? Bởi là con người thì cần lúa, còn trâu bò lại thích cỏ dại !

    Trả lờiXóa