Translate

Trang BVB1

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Như thế, Hữu Thỉnh có 'đạo thơ'?

*THƯỜNG NHÂN
Đặt hai bài thơ của hai tác giả, một Đức - một Việt,  cạnh nhau, sao chúng giống nhau đến thế. Giống nhau về lập tứ, giống nhau về tinh thần, giống nhau về tư tưởng, giống nhau về cả cách hỏi, cách lập ngôn. Nó như là thơ “phỏng dịch” của nhau vậy. Christa Reinig chọn 4 đối tượng để hỏi: Gió, mặt trời, sao, người. Hữu Thỉnh cũng chọn 4 đối tượng để hỏi: Đất, nước, cỏ, người. Ba đối tượng trên có thể thay đổi thế nào cũng được, ví dụ có thể hỏi bò, lợn, chó xem nó sống với nhau thế nào, chắc cũng sẽ có những câu trả lời hay.
AI “ĐẠO” AI?
(Bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh và bài thơ “Thượng đế sinh ra mặt trời” của Christa Reinig)
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã từng khen bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh: “Đọc Hữu Thỉnh, dễ nhận thấy anh thường chặt ở câu mà lỏng ở bài. Có người bảo anh là “nhà thơ nhiều câu ít bài”, kể cũng có lý của họ… (Nhưng trong tập Thư mùa đông - TN) hiệu quả lập tứ hiện rõ ở các bài “Người ấy”, “Chạm cốc với Xa-in”, và đặc biệt là bài “Hỏi” (…) Đấy là một nghệ thuật cô đúc, tinh vi chặt chẽ đến nỗi, ít mà không thiếu, nhiều mà chẳng thừa. Tác giả hoàn toàn làm chủ những con chữ của mình, mà người đọc vẫn cảm thấy như tự bài thơ nó vốn thế, nó là một khối vẹn toàn, lấp lánh tâm hồn và trí tuệ. Những bài thơ như thế làm mới Hữu Thỉnh…” (Văn chương cảm và luận, Nxb Văn hoá Thông tin 1999). 
Nhận xét như thế là rất đúng với bài thơ “Hỏi”. Nhưng lúc đó, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo không hề biết là trước khi Hữu Thỉnh, có bài “Hỏi”, thì  đã có bài thơ “Thượng đế sinh ra mặt trời” của nữ thi sĩ Đức Christa Reinig [1] (sinh năm 1926), trong một tập thơ của bà đoạt giải thưởng Văn chương Bremen 1964

Nguyên bản tiếng Đức
Gott schuf die sonne 
Ich rufe den wind
wind antworte mir
ich bin sagt der wind
bin bei dir 
ich rufe die sonne
sonne antworte mir
ich bin sagt die sonne
bin bei dir 
ich rufe die sterne
antwortet mir
wir sind sagen die sterne
alle bei dir 
ich rufe den menschen
antworte mir
ich rufe – es schweigt
nichts antwortet mir 
(Christa Reinig, Gedichte, Nxb Fischer 1963, tr. 34) 
Bản dịch ra tiếng Việt của miền Nam trước 1975, không rõ tên dịch giả, được lưu truyền như sau: 
Thượng đế tạo ra mặt trời 
Tôi hỏi gió
Gió với em thế nào?
- Gió luôn ở bên em. 
Tôi hỏi mặt trời
Mặt trời với em thế nào?
- Mặt trời luôn ở bên em. 
Tôi hỏi các vì sao
Các vì sao với em thế nào?
- Các vì sao luôn ở bên em. 
Tôi hỏi con người
Con người với em thế nào?
- Con người im lặng không ai trả lời tôi. 
Bài thơ này còn có một bản dịch khác, của Quang Chiến, in trên tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà văn Việt Nam số 6–2002: 
Thượng đế đã làm ra mặt trời 
Tôi gọi gió
Gió hãy trả lời tôi
Gió nói
Tôi ở bên em. 
Tôi gọi mặt trời
Mặt trời hãy trả lời tôi.
Mặt trời nói
Tôi ở bên em. 
Tôi gọi các vì sao,
Xin hãy trả lời tôi
Các vì sao nói
Chúng tôi ở bên em. 
Tôi gọi con người,
Xin hãy trả lời tôi
Tôi gọi – im lặng
Không ai trả lời tôi. 
Còn bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh đã in ở nhiều sách, nó còn là bài đọc thêm trong sách giáo khoa phổ thông (chắc các nhà biên soạn sách giáo khoa cũng chưa hề biết bài thơ trên của Christa Reinig). Nguyên văn như sau: 

Hỏi 
Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau. 
Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau. 
Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau làm nên những chân trời. 
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào? 
Đặt hai bài thơ của hai tác giả, một Đức một Việt, cạnh nhau, sao chúng giống nhau đến thế. Giống nhau về lập tứ, giống nhau về tinh thần, giống nhau về tư tưởng, giống nhau về cả cách hỏi, cách lập ngôn. Nó như là thơ “phỏng dịch” của nhau vậy. Christa Reinig chọn 4 đối tượng để hỏi: Gió, mặt trời, sao, người. Hữu Thỉnh cũng chọn 4 đối tượng để hỏi: Đất, nước, cỏ, người. Ba đối tượng trên có thể thay đổi thế nào cũng được, ví dụ có thể hỏi bò, lợn, chó xem nó sống với nhau thế nào, chắc cũng sẽ có những câu trả lời hay. Ví dụ: 
Tôi hỏi bò: Bò sống với bò thế nào?
- Chúng tôi nhường cỏ cho nhau. 
Tôi hỏi lợn: Lợn sống với lợn thế nào?
- Chúng tôi ủn ỉn cùng nhau. 
Tôi hỏi chó: Chó sống với chó thế nào?
- Chúng tôi sủa cùng nhau. 
Nhưng muốn bài thơ có tứ hay, nhất thiết là phải giữ nguyên đối tượng thứ tư, đấy là con người, thì bài thơ mới trở nên hoàn chỉnh. Với bài thơ “Bò lợn chó” trên đây, chỉ cần ghép thêm vào đoạn kết của Christa Reinig hoặc của Hữu Thỉnh là không chê vào đâu được. 
Vậy thì nhà thơ cần sáng tác ra bài thơ, hay chỉ cần đi sửa lại đôi chút thơ người khác? Tất nhiên đã là nhà thơ thì phải tự mình làm ra ý, ra tứ, ra lời, tức là làm ra “bài thơ của mình”. Việc cóp nhặt thơ, ăn cắp thơ, đạo thơ… những tưởng chỉ có những người mới tập làm thơ, hay những kẻ hám danh “trẻ người non dạ” mới phạm tội. Vậy mà câu chuyện đạo thơ ấy nó lại rơi đúng vào ông Chủ tịch Hội Nhà văn – người đã từng đoạt một bồ giải thưởng về thơ của Hội Nhà văn. Liệu người ta có tin được những giải thưởng ấy nữa hay không? Biêt nó là giải thật hay giải dỏm? 
Nghe nói Hữu Thỉnh là nhà thơ chịu ảnh hưởng sâu sắc ca dao tục ngữ. Nhưng ông đâu chỉ ảnh hưởng ca dao tục ngữ – thơ ca khuyết danh, có cóp cũng chẳng sao. Tỷ như Hữu Thỉnh đã “sửa” hai câu thơ của Tự Đức (vì tưởng là của Khuyết Danh?): “Đập cổ kính ra tìm thấy bóng – Xếp tàn y lại để dành hơi” thành ra thơ của mình: “Mở trăn g ra tìm – Trăng còn in bóng – Mở cỏ ra xem – Cỏ còn hơi ấm”.
Nhưng cứ như bài thơ “Hỏi” thì ông còn “ảnh hưởng” cả thơ hữu danh của Đức. Nếu mà ông không biết chuyện này, sang làm việc với các nhà thơ Đức, lại đem bài thơ “Hỏi” ra đọc, và người ta dịch lại tiếng Đức bằng chính bài thơ của Christa Reinig, chắc sẽ được vỗ tay đến không về nước được. 
Văn nghệ Việt Nam gần đây kể cũng hơi bị buồn. Chưa xong câu chuyện “tự nguyện” rút khỏi giải thưởng khi bị các nhạc sĩ tố giác “đạo nhạc” của nguyên Tổng thư ký Hội Nhạc, đã đến chuyện “đạo thơ” và tự trao giải thưởng cho mình của ông Chủ tịch Hội Văn. Âu cũng là câu chuyện có vay có trả vậy. Thôi thì người của công chúng cũng “nhân bất thập toàn” mà. Tôi đưa ra cái chuyện “Ai đạo ai” này chẳng qua cũng là muốn trị bệnh cứu người, và muốn những nhà soạn sách giáo khoa cũng nên xem kỹ lại, muốn đua ra những ‘đấu hỏi’ với bà thơ “Hỏi” mà thôi. 
----------------

57 nhận xét:

  1. Thường nhân viết bài này hay quá
    Không tìm- không thấy
    Không học-không biết
    Không đi- không đến
    Không hỏi''HỎI''-hỏi ai trả lời''HỎI''
    Thượng Đế...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cách đây mấy hôm, trong buổi tiếp đoàn nhà văn Trung Quốc, Hữu Thỉnh ngửa bộ mặt tươi hơn hớn hướng về phía ông Đinh Thế Huynh và bà Thiết Ngưng hớp lấy từng lời như lũ học trò ranh ma giả vờ chăm chú lắng nghe thầy cô giảng bài. Muốn lấy lòng quan trên nhưng lại bằng cái trò của trẻ con, sao tầm của ông Hữu Thỉnh lại thấp đến vậy?

      Xóa
  2. Hồng ThHuý Hiền08:12 3 tháng 10, 2013

    Tôi hỏi đảng:
    Đảng với nhà thơ thế nào?
    - Đảng luôn ở bên nhà thơ!
    Tôi hỏi Nhà nước:
    Nhà nước với nhà thơ thế nào?
    - Nhà nước luôn ở bên nhà thơ.
    Tôi hỏi các Đại biểu Quốc hội
    Các dân biểu với nhà thơ hế nào?
    - Các Nghị luôn ở bên nhà thơ…
    Tôi hỏi Hữu Thỉnh
    Hữu Thỉnh đã 15 năm trụ hội, sắp tới nghỉ chưa?
    - Hữu Thỉnh vuốt nhẹ mấy sợi tóc mồ côi, không ai trả lời tôi.

    Trả lờiXóa
  3. Có một ông chủ tịch như thế, Hội Nhà văn mới kéo dài mấy chục năm kém, nát, mờ nhạt, èo uột , hí nhố, kết nạp hội viên tùm lum...miễn là có thủ tục đầu tiên, có ...đầu vào-đầu ra!

    Trả lờiXóa
  4. Tôi hỏi Th:
    - Anh làm gì với thơ của người Đức?
    - Tôi Thỉnh ngay về làm của tôi!
    P/S: Sau cú choáng váng bởi hành động đẳng cấp World Cup của Kiều Chinh, nay Hữu Thỉnh lại phang tiếp đòn độc cỡ Euro Cup. Thậm chí còn hơn - Nước Đức ở Châu Âu và trên Thế giới!
    Bao giờ cho hết "Tháng Ăn Cắp"?

    Trả lờiXóa
  5. Thích Gíác Huệ09:08 3 tháng 10, 2013

    Qua mặt Phật Bà ăn cắp thơ’
    Quang Thuận, Hữu Thỉnh mặt tỉnh bơ
    Ông cuồm thơ Thiền, tôi thơ Đức
    Nobel giật giải – hai ta chờ

    Trả lờiXóa
  6. Lâm Bích Hường10:08 3 tháng 10, 2013

    Hữu Thỉnh ăn cắp cấu tứ thơ
    Chỉ có tiểu nhân mới ..."tôn thờ"
    Giấu mặt đi đâu, trò côm cán
    Một đời văn nghiệp gặt nhuốc nhơ

    Trả lờiXóa
  7. Hữu Thỉnh là chủ tịch hội nhà văn của một quốc gia tầm cỡ như Việt Nam thì làm gì có chuyện đạo văn, chỉ là chuyện đời thỉnh thoảng ta lại thấy kẻ cắp và người có của ý tưởng lớn gặp nhau thôi mà !!!

    Trả lờiXóa
  8. Nhà thơ "nhớn" HT có tầm Quốc tế,cho nên hợp cấu tứ, cách diễn đạt, trùng ý thơ với nhà thơ Đức là ..trời khiến đó, không phải tại ông ta đâu. Ông HT chắc là không cố tình. Thôi, du di thông cảm cho ổng, để rồi ổng còn làm những Hai cái Chủ tịch Nhớn ở VN là Hội LHiệp VHNT và Hội Nhà văn. Đừng làm ông ta rụng hết những sợi tóc mồ côi còn lại mà buồn lắm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ Chủ tịch hội hay chứ lỵ ! Nhưng mà tôi chả nhớ được câu thơ nào của ông ta!

      Xóa
  9. Có một thời xuất hiện nhà thơ thiền Quang Thuận và được Hữu Thỉnh nâng bi lên mây xanh. Quả là đồng tâm, đồng ý, đồng chí đồng lòng hay nói cách khác là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Sau có người phát hiện ra thơ thiền là đạo thơ.
    “Tôi hỏi bò: Bò sống với bò thế nào?
    - Chúng tôi nhường cỏ cho nhau.
    Tôi hỏi lợn: Lợn sống với lợn thế nào?
    - Chúng tôi ủn ỉn cùng nhau.
    Tôi hỏi chó: Chó sống với chó thế nào?
    - Chúng tôi sủa cùng nhau. “
    Thuận hỏi Thỉnh:
    Chúng ta “nàm” thơ thế “lào”?
    Chúng ta đạo thơ cùng nhau.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Th. hỏi Th.:
      - Giờ làm sao?
      Th. đáp:
      - Một đêm ăn cắp bằng ba năm sáng tác.

      Xóa
  10. " Hỏi " chi mà Hỏi lắm thế ông hói ơi !

    Ngoài Bà Christa Reinig ra , không biết ông còn “ Hỏi “ những ông bà nào khác nữa không , nay thì biết rồi nhé . Ông này chắc cũng bị “ Thánh Nhập “ như ông HQT mà thôi , lấy thơ hay của người “ Chế “ thành của mình , mong được Nobel hay sao . Hồi này sao nhiều người bị “ Ngài Nhập “ thế không biết . Còn nhớ Phan Bích Hằng đạo toàn bộ bài “ Lời Ru Ngọn Cỏ “ của tác giả Bùi Văn Bồng , bảo rằng mình làm năm………. 2002 ở K’ Bang – thật trâng tráo và đáng hổ thẹn , trong khi cô ta đang nói mình làm việc thiện .
    Chỉ có tâm trạng của người lính già Bùi Văn Bồng thì mới có đủ xúc cảm để có câu thơ tuyệt hay , rung động lòng người như :
    “ Người Hy sinh , Đất hồi sinh
    Trái tim hóa ngọc lung linh đất trời “
    Tầm tuổi như Bích Hằng lấy đâu ra cảm xúc này , nên mới đổi thành :

    “ Người Hy sinh , Đất hồi sinh
    Máu người Hóa Ngọc lung linh giữa Đời “
    Thật khôn lỏi nhưng cũng đáng giận làm sao !
    Nay tình huống này cũng giống ông HT , ông lấy đâu cảm xúc của một cô gái “ Tây “ như Christa Reinig,( ở tận Tây Đức ) để “ Hỏi “ gì mà nhiều thế ?

    Để gió cuốn đi

    Trả lờiXóa
  11. Tặng ông HT :

    Tôi hỏi Đất
    Đất đang làm gì mà sôi động ?
    -Chúng tôi đang dãn ra bốn phía – tạo thành hố sâu
    Tôi hỏi Người
    -Người ngửa mặt….Lặng im , Xin hãy hỏi đất , đất đang chờ ông !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yến Nguyệt15:51 3 tháng 10, 2013

      Tôi hỏi đất
      Đất với Đoàn Văn Vươn thế nào?
      - Đất thương Đoàn Văn Vươn
      Tôi hỏi Dân
      Dân với Đoàn Văn Vươn thé nào?
      -- Dân thương Đoàn Văn Vươn
      Tôi hỏi Công lý
      Công lý với Đoàn Văn Vươn thé nào?
      - Công lý ủng hộ Đoàn Văn Vươn
      Tôi hỏi nhà thơ
      Nhà thơ Hữu Thình với Đoàn Văn Vươn thế nào?-
      _ À, à Không dính đến thơ ta
      Đại Ca Ca đã cho ta túi quà!

      Xóa
  12. Khi được hỏi tại sao một nhạc phẩm (có câu "Một màu xanh xanh...") của Trần Tiến hao hao giống một nhạc phẩm của Kitaro, Tiến nói câu gì "hay" lắm. Chết cười với mấy bố này.

    Trả lờiXóa
  13. Các bạn có muốn thăng quan không,bây giờ không biết hối lộlàm quan sao được,thử hỏi QUAN bây giờ mấy ai không ăn cắpvậy quan ăn hối lộlà lẽ đương nhiên cấm được nói xấu quan tham mà vào tù đó nghe chưa...

    Trả lờiXóa
  14. Tôi hỏi sâu:
    - Bao giờ mới hết ăn lá, để cây có cơ hội sống?
    Sâu nói:
    - Cây phải tự mà mọc thông minh thôi!

    Trả lờiXóa
  15. Tại sao không nghĩ điều ngược lại, là bà nhà thơ Đức ăn cắp thơ ông Hữu Thỉnh. Bởi bà Đức không ai nghe tên, còn ông Hữ Thỉnh sắp nhận Nô Ben của Việt Nam cơ mà? Ít ra thì ông cũng đủ khả năng thẩm định thơ Nô Ben của Hoàng Quang Thuận!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc ông Thỉnh hỏi mượn bà kia chút thôi , nếu có Nobel lại đem trả lại đó mà , khi đó nếu ông này quên , chúng ta nhắc để ổng nhớ cũng chưa muộn .

      Xóa
  16. Tet nam nay Truong Tan Sang den tham chuc tet nha tho Huu Thinh
    Ong Truong hoi con thich lam quan khong
    Thinh bao toi hoi ong
    Ong Truong hoi co con lam tho khong
    Thinh bao toi hoi ong
    Tho hoi
    Bon an cap lam tho cho ai

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ Hỏi - tức là THỞ đấy - Với tình hình này, Chủ tịch Nước và Chủ tịch Văn bây giờ chỉ có ngồi mà Thở ...mệt; và Thở ..than mà thôi!

      Xóa
    2. Phì phò!...

      Xóa
  17. Trả lời
    1. Ta đánh đây là đánh giùm cho người Đức. Để họ nghĩ rằng sự ăn cắp cũng bị đa số người Việt Nam ghê tởm!

      Xóa
    2. Rất khó để bênh vực sự ăn cắp.

      Xóa
  18. Hoang Quang Thuan an cap van suoi cua ong quan ly chua Yen Tu lam tho tam linh va Huu Thinh to chuc hoi thao boc thom am i. Su viec bo lo Huu Thinh noi chi cho muon hoi truong thoi chu khong tham gia.Hoang Quang Thuan duoc Huu Thinh ket nap dac cach lam hoi vien hoi nha van Viet Nam .Khi say ra chuyen dao tho nhieu hoi vien chat van Huu Thinh noi Hoang Quang Thuan do Duong Ky Anh gioi thieu
    Huu Thinh rat tai bien bao.Vua qua Huu Thinh da giai thich la chu bao gio dic bai tho Hoi cua nha tho Duc ma chi la su ngau nhien thoi.Toi nghi anh Huu Thinh nen viet dieu van cho minh di thoi.

    Trả lờiXóa
  19. Ôi cái thời lừa đảo
    Bọn lưu manh lên ngôi
    Đạo thơ như ông Thỉnh
    Chỉ là mạt rệp thôi !
    Nghĩ mà thương ô. Thỉnh
    Chẳng bõ tiếng để đời
    Thà ăn cắp vàng tấn
    Được giầu sang hơn người
    Hơn danh nhà thơ hão
    Lận đận cả một đời
    Cũng là phường giá áo
    Với túi cơm mà thôi !

    Trả lờiXóa
  20. Chuyện thật như đùa
    Chủ hội nhà văn
    Đạo thơ người khác
    Làm riêng của mình.
    Thật là hết biết!

    Phải chăng xứ mình?
    Cái thói hám danh
    Không còn thấy nhục
    Đã vào xương máu
    Của bọn quan chức
    Lãnh đạo đảng nhà.

    Lãnh đạo đảng ta
    Nào là giáo sư
    Nào là tiến sĩ
    Học viện hàn lâm
    Ôi thôi đủ cả.

    Nhưng mà hãy hỏi
    Những ông giáo sư
    Những vị tiến sĩ
    Lãnh đạo đảng nhà
    Đã làm những gì?
    Lợi dân, lợi nước

    Hay toàn khoác lác
    Phát biểu tầm phào
    Hô hào cửa miệng
    Những điều sáo rỗng.

    Học hàm là tốt
    Học vị càng hay
    Nhưng phải của mình
    Đừng vay người khác
    Không thì nhục lắm.

    Có lẽ sự nhục
    Chẳng đáng là gì
    Với thói hám danh
    Đã vào xương máu
    Của lũ quan chức.

    Đến như Hữu Thỉnh
    Chủ hội nhà văn
    Thơ người còn “Đạo”

    Trả lờiXóa


  21. Gởi bóac Chủ tịt "Hội Văn Thi nô "...





    Thi nô Hữu Thỉnh tặng hoa hôn Tô Như Rứa

    Mặt mày tủn mủn cảm động khóc chưa vừa !

    "CÓ ĐÁM VĂN NÔ BÁO NÔ ĐẦY TAI HỌA

    CÚI NỬA MÌNH CHƯA SANG ĐƯỢC NHƯ LỪA ! " (1)

    *

    Đạo văn tài thơ chằng Hữu Thỉnh

    Đăng đàn bao bài viết ngậm mồm hến nín thinh

    Cái "đồ ấy" dám gọi "HỘI NHÀ VĂN" bao nhiệm kỳ Thỉnh Chủ tịch

    Đa phần tòan văn nô thi nô buồn mửa kinh phát kinh ! ! !



    TRIỆU LƯƠNG DÂN cảm tác nhân NGHE TIN boắc Hữu Thỉnh tái đắc cử là CHỦ TỊT Hội nhà văn




    1.

    "Có đám mây mùa hạ
    Vắt nửa mình sang thu"

    Hữu Thỉnh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lê Kiên Nhẫn12:30 4 tháng 10, 2013

      Thì cũng giống "y chang" thơ Vương Hoà (Trung Quốc ) - năm 625:
      "Cành đào tơ chiều Đông
      Vắt sang thềm xuân ấm" ...thế thôi!!
      Với HT thì ...đơn giản!

      Xóa
    2. Cứ " Vắt " qua " Vắt " lại thế này mệt quá . Tóm lại Ông Hữu Thỉnh và ông Hòa , ông nào " Vắt " trước , ông nào vặt của ông nào ?

      Xóa
    3. Nhưng ông vương Hoà đã "vắt" từ năm 625 sau công nguyên kia mà!

      Xóa
    4. Người Đông , Kẻ Hạ
      Như lạ như quen
      Dở thu , dở đông
      Thế là dở toẹt
      Lòi ra mặt mẹt
      Là ảnh Hữu Thinh
      Linh ta linh tinh
      Nhận xằng nhận láo
      Thế mà cố néo
      Chủ Tịt hội Văn
      Lăn ta lăn tăn
      Cuối cùng là láo
      Láo nha láo nháo
      Đến thế là cùng
      Lung ta lung tung
      Thật bực và mệt

      Xóa
    5. Cái bài thơ trên hồi con trai tôi học cấp 2 cứ phải học thuộc lòng và phân tích để thi tốt nghiệp, cháu bảo mẹ ơi bài thơ này có hay đâu, dở òm, bọn con chẳng hiểu nói gì cả mà cứ phải học thuộc? Tôi cũng mang sgk của cháu ra xem bài thơ đó và thấy nó chả ra lam sao cả mà cứ bắt con trẻ phải khổ vì nó. Sao bác Bồng không post
      cái ảnh ông Hữu Thỉnh lên đây cho bà con biểt ông đạo thơ mặt mũi ra sao với!

      Xóa
  22. Hỏi

    Tôi hỏi đất: Đất Văn Giang, Dương Nội, Trịnh Nguyễn sống với nhau như thế nào?
    -Chúng tôi luôn luôn sát cánh bên nhau chống CƯỚP.
    Tôi hỏi nước: Nước sạch Từ Sơn với nước thải Từ Sơn sống với nhau như thế nào?
    -Chúng tôi chan hoà vào nhau vì Chính quyền Từ Sơn sắp xây NHÀ MÁY NƯỚC THẢI TỪ SƠN.
    Tôi hỏi cây cối ở Văn Giang bị đốn ngã: Cây cảnh, cây chuối, cây lúa bị đốn ngã sống với nhau như thế nào?
    -Chúng tôi hoá thành đất để vùi xác kẻ đốn mình.
    Tôi hỏi các Nhà văn Việt Nam: Chủ tịch Hội Nhà Văn Hữu Thỉnh với "Nhà thơ thần" Hoàng Quang Thuận sống với nhau như thế nào?
    -Các Nhà văn im lặng, im lặng... rỗi khẽ nói... chúng tôi MỘT RUỘC... MỘT RUỘC CÙNG*.

    ( * MỘT RUỘC CÙNG tức là CÙNG MỘT RUỘC, nói theo kiểu Nữ thi sĩ Đức Christa Reinig)



    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “ Mùa Thu Hà Nội “
      Lặn lội đường xa
      Nước Đức ….xa tít
      Luôn nhớ quê nhà
      Nay chuyện Văn Giang
      Vẫn thường đau đớn
      Mai nghe…. Trịnh Nguyễn
      Lại thấy xót đau
      Bà con mình cả
      Muôn phương như nhau
      Hãy cùng lên tiếng
      Mong Việt Nam mình
      Bằng người , bằng bạn
      Vượt qua khổ nạn
      Đã bao nhiêu năm …..
      ……………………….
      Xin gửi cùng bạn
      Lời quê chân thành
      Mang theo chút lạnh
      Cùng gió heo may
      Vương mùi hoa sữa
      Người xa còn nhớ …….
      mùa thu quê hương .?

      Để gió cuốn đi

      Xóa
    2. Hihi... Thanks "Để gió cuốn đi" nhé!
      Đây là một "món quà" ý nghĩa nhất trong "Ngày đầu tiên của tuổi mới" của Muathuhanoi... So Happy!!!

      Xóa
  23. Tôi hỏi người:
    - Danh dự nay đi đâu hết rồi?
    Người cúi đầu, chìa ra các giấy báo đóng tiền điện nước...
    Tôi hỏi người:
    - Sao không bỏ hết đi, tìm một nơi vắng lặng, chỉ có ta và thinh không?
    Người chỉ tay về xứ Hà Đông, nơi có chuồng sư tử.
    Người khẽ khàng:
    - Sống hiên ngang chỉ có trong tiểu thuyết...
    Tôi hỏi người:
    - Ta sống không bằng cây thông?
    Người im lặng với vẻ cam chịu, nhìn lên tường nơi treo chữ "Nhẫn"? Người biết không, "Nhẫn nhục", đó mới là nghĩa thực. Đừng lấy một nửa, rồi cố quên nửa kia!

    Trả lờiXóa
  24. Đảng viên Dân13:48 4 tháng 10, 2013

    Đương kim chủ tịch Hội nhà văn
    Vậy mà lại Đạo thơ người là sao?
    Chỉ vì miếng lợi, hám danh
    Về già ôm nhục bao giờ hết nhơ!

    Trả lờiXóa
  25. HỎI???

    Hỏi ông Hữu Thỉnh
    Khi ông đạo thơ
    Ông có thấy mình
    Giống thằng ăn cắp?

    Hỏi ông Hữu Thỉnh
    Ông là chủ tịch
    Hội thơ, hội văn
    Của đảng, nhà nước
    Ông lại giở trò
    Lưu manh đạo tặc
    Chôm chỉa thơ người
    Là sao thế hử?

    “Hay nhục cục thịt”?
    Đớp rồi tính sau
    Tiếng đời sợ đếch
    Cứ oai đã nào
    Phải không Hữu Thỉnh?

    Trả lờiXóa
  26. Tôi đề nghị bộ giáo dục phải rút bài Thơ Ăn Cắp ra khỏi SGK và toàn bộ thơ Hữu Thỉnh ra khỏi trường học. Bởi học sinh không được vương vấn đến kẻ ăn cắp trong tư duy các em!

    Trả lờiXóa
  27. Các bác cứ bảo cho rắc rối ra, chứ bác Thỉnh không đạo thì làm sao lên chức và giữ chức được? Cái lớn là bác ấy DAO CHÍNH TRỊ cơ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mai Kiều Trang18:43 4 tháng 10, 2013

      Tham quyền cố vị chạy chọt chính trị...cốt cho oai, nhưng khó oai lắm. Ăn thua là tâm và tài. Tâm như thế, tài chỉ có vậy, chỉ tổ làm cho thiên hạ đàm tiếu, coi thường mà thôi. Bậc chính nhân quân từ sống bằng chính mình và sống vì thiên hạ,"trọng nghĩa khinh tài", không ai tự đánh bóng, tự đánh đu chức quyền (không đâu) như như tế! Dó là biểu hiện tư chất,nhân cách của kẻ tiêu nhân mà thôi!

      Xóa
  28. Trong cái nghề cầm bút
    Kị nhất là Đạo văn!
    Hơn cả phường lưu manh
    Khi Đạo văn người khác.

    Hữu Thỉnh là nhà thơ
    Hữu Thỉnh là nhà văn
    Lại đương kim chủ tịch
    Hội Nhà văn Việt Nam
    Lẽ nào lại không biết?
    Hơn cả phường lưu manh
    Khi Đạo văn người khác.

    Đây là một câu Hỏi
    Gửi đến ông chủ tịch
    Hội nhà văn Việt Nam
    Nhà thơ Nguyễn Hữu Thỉnh
    Đạo văn là lưu manh
    Hay tấm gương học tập?


    Trả lờiXóa
  29. GỞI BẠN LÊ KIỀU NHẪN
    Cám ơn bạn đã cho biết câu thơ tuyệt hay của nhà thơ Trung Quốc VƯƠNG HÒA ( 625 sau công nguyên, có lẽ thời Sơ Đường ?) :
    "Cành đào tơ chiều đông
    Vắt sang thềm xuân ấm"
    là câu thơ trích trong bài thơ nào của Vương Hòa ? Nếu bạn cho biết âm hán nôm càng tốt, tốt hơn nữa là bạn cho hiển thị cả chữ Hán của hai câu thơ trên.
    Xin cám ơn bạn và nhà thơ chủ trang BÙI VĂN BỒNG
    Một kẻ yêu thơ Đường :
    NGUYỄN ĐĂNG HIẾU

    Trả lờiXóa
  30. Chủ tịch mà đạo thì coi chừng cả 1000 hội viên của ông ta cũng... đạo đấy bà con ơi! NGhĩa là nền VĂN HỌC Việt Nam cũng... đạo...

    Trả lờiXóa
  31. Bác Hữu Thỉnh, Sao không trả lời?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không nghe, không thấy, không biết! Hà hà... Làm gì được tôi? Có tiền là được rồi. Rách việc! Tiền ơi, tao yêu mày lắm!

      Xóa
  32. Huu Thinh ,Hoang Quang Thuan,Duong Ky Anh,Huynh Uy Dung ky ten trong tap tho Dai Nam Thi Tap trong do co cau:
    Ngan nam truoc ngan nam sau
    Hon tho Uy Dung mot mau sang trong
    Con dan nuoc Viet ghi long
    On Huynh Uy Dung co cong xay den
    Phuong Hang la bac me hien
    Huynh Uy Dung dang than tien giup doi
    Sau khi khi ten vao tap tho ay Huu Thinh Hoang Quang Thuan Duong Ky Anh duoc Huynh Uy Dung trao moi nguoi mot kg yen sao rieng Huu Thinh duoc them mot phong bao

    Trả lờiXóa
  33. Hữu Thỉnh chủ tịch HỘI ĐẠO THƠ VIỆT NAM

    Trả lờiXóa
  34. Chưa đủ đâu bạn ơi. Hữu Thỉnh còn là nhà ĐẠO GIẢI THƯỞNG nữa đấy.

    Trả lờiXóa
  35. Cảm thấy hơi bị buồn nha. Nhưng Hữu Thỉnh vẫn có nhiều câu thơ khá hay mà. e thấy cũng không hẳn tiêu cực như vậy. Nếu như thế tại sao lại không hạ bệ nhà thơ này, mà ngược lại ông ấy vẫn rất đứng đắn và chắc chắn đấy thui, Nếu có nhiều tiêu cực, e nghĩ sẽ không trụ được. Chẳng nhẽ là bằng mặt mà không bằng lòng :><

    Trả lờiXóa
  36. Một hôm lang thang trên mạng gặp bài này, bỗng thấy ngứa miệng nên cũng mạn phép hỏi: Hỏi đời: mấy nẻo nhục vinh.
    Hỏi xưa: vua chúa, cung đình nay đâu
    Hỏi ai khanh tướng công hầu
    Hỏi ta: bạc trắng mái đầu, già chưa?
    Ôi! Hỏi mãi, mệt quá!

    Trả lờiXóa
  37. Tui trả lời hộ Hữu Thỉnh (Nhưng khiếm thính):
    Các bác Còm măng ơi, Nói Hữu Thỉnh đạo thơ của tác giả người Đức là không đúng vì Hửu Thỉnh không biết tiếng Đức. hu hu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồ Minh Phương21:48 27 tháng 10, 2015

      Nhưng mà thơ Đức đã được dịch ra tiếng Việt, ông nghĩ sao? Ha....ha...

      Xóa
    2. Thì rằng là HT chỉ biết đạo bản dịch ra tiếng Việt thôi, nếu nói HT đạo trực tiếp từ bản tiếng Đức thì HT đã hiểu sai nguyên bản. he he....

      Xóa