Translate

Trang BVB1

Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Thấy gì sau sự kiện 3 lãnh đạo CSVN tham gia Đảng ủy Công an Trung ương?

Tăng cường 'Nội Trị' ?

Ngày 21/9 vừa qua, truyền thông Việt Nam đã loan báo một sự kiện hy hữu: lần đầu tiên, ba nhà lãnh đạo chóp bu cộng sản Việt Nam cùng tham gia Ban Thường vụ Đảng uỷ Công an Trung ương.
Trong một buổi lễ hết sức long trọng, với sự hiện diện của TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Thường trực BBT Đinh Thế Huynh, cùng các quan chức lãnh đạo Ban Tổ chức Trung ương, Văn phòng Trung ương Đảng, Văn phòng Tổng Bí thư và Bộ Công an, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã công bố Quyết định của Bộ Chính trị về nhân sự bộ máy ĐCSVN trong Bộ Công an. Đảng uỷ Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015 - 2020 gồm 16 vị, với Ban Thường vụ Đảng uỷ gồm 7 vị, trong đó có 3 vị lãnh đạo chóp bu là TBT Nguyễn Phú Trọng, CTN Trần Đại Quang và TTg Nguyễn Xuân Phúc.
Đây là một sự kiện chưa từng có tiền lệ. Và điều này khiến người ta phải đặt câu hỏi là đằng sau nó ẩn chứa những “thông điệp” gì?
Quá trình hình thành của ‘nhà nước công an trị’
Ngày 19/8/1945 được coi là ngày thành lập lực lượng công an Việt Nam. Tuy nhiên, khi mới ra đời, lực lượng công an chưa có tên chung, mà nó mang ba cái tên khác nhau ở ba miền: ở Bắc Bộ nó có tên Sở Liêm phóng, ở Trung Bộ mang tên Sở Trinh sát, còn ở Nam Bộ là Quốc gia tự vệ cuộc.
Ngày 21/2/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành Sắc lệnh số 23/SL, hợp nhất ba cơ quan này thành Việt Nam Công an vụ, thuộc quyền quản lý của Bộ Nội vụ. Ngày 18/4/1946, Bộ Nội vụ ra Nghị định số 121-NV/NĐ về tổ chức Việt Nam Công an vụ, bao gồm 3 cấp: cấp trung ương gọi là Nha Công an Trung ương, cấp kỳ gọi là Sở Công an kỳ, và cấp tỉnh là Ty Công an tỉnh, thành phố.
Ngày 16/2/1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh lại ký Sắc lệnh 141/SL, đổi Nha Công an Trung ương thành Thứ Bộ Công an, trực thuộc Hội đồng Chính phủ. Tại cuộc họp từ 27–29/8/1953, dưới sự chủ tọa của Hồ Chủ tịch, Hội đồng Chính phủ đã quyết định đổi tên Thứ Bộ Công an thành Bộ Công an.
Từ một cơ quan cấp vụ trực thuộc Bộ Nội vụ, ngày nay Bộ Công an đã trở thành một siêu bộ, với một bộ máy khổng lồ, gồm 6 tổng cục, 12 cục và cơ quan trực thuộc, 2 bộ tư lệnh (cảnh vệ và cảnh sát cơ động), cùng bộ máy công an xuống đến tận cấp thôn xã trên 63 tỉnh thành.
Từ một bộ do một Uỷ viên Trung ương Đảng làm Bộ trưởng, đến nay Bộ Công an do một Uỷ viên Bộ Chính trị làm Bộ trưởng và 3 Uỷ viên Trung ương Đảng làm Thứ trưởng, chưa kể vài ba thứ trưởng không phải là Uỷ viên TƯ nữa.
Từ một bộ máy không có cấp bậc và đến cuối thập niên 1980 cũng chỉ lèo tèo vài sỹ quan cấp tướng, đến nay lãnh đạo Bộ Công an đã có 5 thượng tướng (1 người sắp trở thành đại tướng) và 1 trung tướng; hầu hết lãnh đạo các tổng cục và cục vụ viện đều là tướng; phần lớn giám đốc công an các tỉnh thành đều đã leo lên cấp tướng; phó phòng, phó trưởng công an quận huyện đã được gắn lon đại tá; quân số toàn bộ lực lượng lên tới hàng trăm ngàn người.
Từ một nền cộng hoà với một bản hiến pháp dân chủ, Việt Nam đã dần “chuyển hoá” thành một nhà nước “đảng trị” kết hợp với “công an trị”, và càng ngày sắc thái “công an trị” càng nổi bật so với gam màu “đảng trị”.
Đại hội XII Đảng CSVN vừa qua ghi dấu một “mốc son chói lọi” trên chặng đường phát triển của lực lượng “công an nhân dân” Việt Nam: trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư khoá XII có tới 6 người “trưởng thành” từ ngành công an, nắm giữ những chức vụ then chốt trong bộ máy: Trần Đại Quang, Trương Hoà Bình, Tô Lâm, Phạm Minh Chính, Nguyễn Văn Nên và Nguyễn Hoà Bình. Chưa kể, đương kim Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng kiêm Trưởng ban Nội chính Trung ương Phan Đình Trạc cũng từng là Đại tá, Giám đốc Công an Nghệ An.
Bộ Công an: chiến trường tranh chấp quyền lực nóng bỏng
Một trong những diễn biến nổi bật tại Đại hội XII đầu năm 2016 là sự ra đi của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhân vật suốt một thời gian dài từng được coi là quyền lực nhất Việt Nam. Ông Nguyễn Tấn Dũng từng đảm nhiệm chức vụ Thứ trưởng Bộ Công an từ tháng 1/1995 - 8/1996. Sau khi trở thành Thủ tướng vào tháng 6/2006, ông được Bộ Chính trị giao phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương trong suốt 2 nhiệm kỳ Thủ tướng, và chính điều đó đã góp phần đắc lực giúp xác lập vị thế quyền lực lấn át thiên hạ của ông ta.
Từ Bộ trưởng Công an, ông Trần Đại Quang trở thành một thế lực hùng mạnh bậc nhất trên chính trường Việt Nam trước khi ngồi lên chiếc ghế Chủ tịch nước do ông Trương Tấn Sang để lại và đang nắm nhiều cơ hội tiếp quản ngôi vị Tổng Bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng trong thời gian tới.
Ý thức được vai trò quan trọng cũng như quyền lực khuynh loát của Bộ Công an trong hệ thống chính trị hiện hành nên trong nhiệm kỳ Đại hội XII này, Bộ Chính trị đã quyết định không giao vai trò phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương cho riêng một cá nhân nào trong “tứ trụ triều đình”. Thay vì thế, như chúng ta đã thấy, lần đầu tiên 3 nhà lãnh đạo chóp bu, đại diện cho 3 phe nhóm chính trị mạnh nhất Việt Nam hiện nay, đã trở thành 3 uỷ viên đầy quyền lực trong Thường vụ Đảng uỷ Công an Trung ương.
Sự kiện này chưa hẳn đã làm giảm vị thế quyền lực của Bộ trưởng Công an Tô Lâm, bởi ông vẫn là Bí thư Đảng uỷ Công an Trung ương, vẫn là nhân vật nắm quyền lực tối cao tại Bộ Công an. Điều chắc chắn ở đây là ông vẫn tiếp tục là một thế lực mà bất cứ phe phái nào cũng đều muốn tranh thủ, chèo kéo – một nhân tố mà trên thực tế có khả năng quyết định cả cuộc chơi.
Rõ ràng, diễn biến mới nhất trên chính trường Việt Nam là một bước "tiến hoá" tất yếu của một nhà nước "đảng trị" và "công an trị", vừa giúp cho “thanh kiếm của đảng” thêm phần “sắc bén”, vừa biến Bộ Công an thành chiến trường tranh chấp quyền lực nóng bỏng, gay cấn, thậm chí một mất một còn, của các thế lực chính trị đang nắm trong tay quyền quyết định tiến trình của đất nước.
Lê Anh Hùng /(Blog VOA)
---------------

13 nhận xét:

  1. Hỏi thấy gì ư? Đáp: Thấy sự cùng đường của cộng sản Việt Nam. Chúng đã hết đường sống, đang cố chui vào cái bị rách công an thở hoi hóp thôi. Tức là lấy súng đạn, chó để đàn áp người dân lương thiện. Tức biến nhà nước đảng trị thành nhà nước côn đồ

    Trả lờiXóa
  2. Những biểu hiện của giờ phút lâm chung -hơi tàn lực kiệt của đảng CSVN .

    Trả lờiXóa
  3. Nhớ lại khi chưa có chính quyền Việt Minh tìm nơi đặt "An toàn khu", bàn nát nước, một siêu VIP cho rằng tốt nhất là đặt trong lòng dân. Vấn đề không phải là nắm súng nắm gươm, nắm mác nắm lê, mà là nắn được trái tim, được lòng dân. Thời kỳ biến động ở Liên Xô, đảng cộng sản có hơn một chục triệu đảng viên, hàng triệu tay súng đủ các loại. Thế mà theo một tác giả nguyên là chuyên viên Văn phòng TW đảng cộng sản Liên Xô viết trong sách "Ủy ban TW sụp đổ tất cả đã ra đi" cho chúng ta biết các Ủy viên BCT, BBT khi đối diện với một cuộc biểu tình ôn hòa đã tháo chạy theo cửa sau như chuột. Ở các nước Đông âu thời kỳ đó cũng thế. Ở ta, giữa những năm 80s của thế kỷ trước khi "Tín dung nhân dân" vỡ, vài trăm người dân đến Văn phòng HĐBT để hỏi ôn hòa thôi, các siêu VIP lánh mặt cả, chuyên viên Nam Cường ra tiếp, nhân dân nhổ vào mặt, thấm đẫm cả áo quần. Nam Cường thông báo cho dân số điện thoại của một VIP(chứ không phải siêu VIP) đã sung đột với VIP đó làm ôn chung cả cơ quan. Khi đó từ VIP, siêu VIP đến nhân viên thường đều phải đi cửa sau. Sau này vào đầu những năm 10s thế kỷ 21, bên đông Hùng Vương cũng diễn ra màn đi của ngách, cửa sau khi nhân đân tụ tập đông người trước cửa cơ quan. Sức mạnh của nhân dân là rời non lấp biển, hay tu nhân tích đức để được nằm trong lòng dân, nơi đấy là ấm cúng nhất, an toàn nhất.

    Trả lờiXóa
  4. Một nhà nước phải tăng cường bộ máy công an để bảo vệ cho sự tồn tại của bộ máy nhà nước là dấu hiệu của sự suy tàn và diệt vong. Một nhà nước không có được sự hậu thuẫn của lòng dân, sự tin tưởng và bảo vệ của nhân dân thì cái kết sụp đổ là tất yếu . Dựa vào Cảnh sát chỉ bảo vệ được một ngày chứ không thể bảo vệ cho bộ máy nhà nước vĩnh viến được.

    Trả lờiXóa
  5. Chế độ cộng sản tính tồn tại bằng súng của côn an à?!
    Ngu thế!

    Trả lờiXóa
  6. Chắc là bọn chóp bu đánh hơi thấy nguy hiểm nên tìm cách núp sau lưng súng đạn.
    Mấy chục năm trước,vì bị đảng lừa với chiêu bài "giải phóng miền Nam",hàng triệu người đã phải bỏ xác ngoài sa trường để cho đảng cướp bao nhiêu là tài sản,tài nguyên đất nước.
    Ngày nay,đảng lại định giở cái trò đó lại với chiêu bài "bảo vệ chế độ" mà thực chất là bảo vệ cho đảng thoả sức vơ vét,bóc lột mồ hôi nước mắt của nhân dân,đẩy công an và nhân dân vào thế đối nghịch nhau,coi nhau như kẻ thù.
    Quá độc ác,quá thâm hiểm.
    Mong các anh công an,đang nắm súng đạn trong tay,hãy tỉnh táo,suy nghĩ thật kĩ trước khi ra tay,kẻo mang tội với nhân dân,với lịch sử.

    Trả lờiXóa
  7. Càng CA trị , càng cho thấy giai đoạn túng quẫn đã cùng cực , và tiếp đó là xụp đổ !

    Trả lờiXóa
  8. Nếu chúng không cui vào đây thì nhiều người dân còn lầm tưởng sự cao quý của tổng bí thư, chủ tịch nước hay thủ tướng. Nhưng giờ thì rõ ràng rồi. Tất cả chúng đều ;à bọn côn an, bọn côn đồ đội lốt côn an. Trớ trêu thay

    Trả lờiXóa
  9. Ông bà xưa có câu: "mật mỡ ở đâu ruồi bâu ở đó" .
    Ba ông lãnh đạo to nhất Việt Nam tham gia vào đảng uỷ Công an Trung ương càng chứng minh cho câu tục ngữ người xưa "mật mỡ ở đâu ruồi bâu ở đó" là đúng...
    Bộ Công an rõ ràng là nơi tập trung quyền lực và quyền lợi, bỗng lộc nhất, vậy nên ai cũng thích vào công tác trong CAND.
    Đơn cử mỗi năm có từ 40 nghìn đến 50 nghìn thí sinh đăng ký dự thi vào các trường CAND... Để đậu được vào các trường Công an thí sinh phải có điểm thi 3 môn từ 25 điểm trở lên.
    Nhiều cử nhân thạc sỹ ngành ngoài muốn vào làm việc trong ngành công an, để được tuyển vào CA đương nhiên là cái giá không hề rẻ, từ 800 triệu đến hơn 1 tỷ đồng...

    Trả lờiXóa
  10. Thấy nghề này béo bở. Bởi thế lãnh đạo cấp cao đều chui vào đã đành, mà đến thằng 75 tuổi cũng muốn cuối đời tận hưởng, dẫu mang tiếng xấu côn đồ

    Trả lờiXóa
  11. Côn đồ chắc hẳn ngon ăn
    Tổng Trộng đã tuổi bảy lăm còn vào
    Lương cao từ thuế đồng bào
    Giết ai cứ trát dí vào là xong

    Trả lờiXóa
  12. NSUT Nguyễn Thị Kim Chi07:02 Ngày 01 tháng 10 năm 2016

    Đúng là thời mạt pháp nên ma quỉ làm quan ! Quá đau!

    Trả lờiXóa