Translate

Trang BVB1

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

NHỮNG MẢNH GHÉP VÊNH VẸO


* MINH DIỆN
              Tiếng loa phóng thanh của thôn Việt Thành bắt đầu cất lên từ 5 giờ sáng đến 11 giờ trưa, rồi lại  từ 4 giờ chiều đến  tối. Ngày nào cũng ra rả như vậy. Những chiếc loa sắt hình phễu, giống loa bên bờ Bắc sông Bến Hải ngày xưa, âm thanh chát chúa, chói tai, gây cho người ta cảm giác hừng hực như thời chiến.
Tôi ép mình giữa bụi cây trên bờ ao, nhìn đàn cá nổi trên mặt nước hớp không khí, cố tìm sự yên tĩnh vốn có nơi thôn dã, nhưng bất lực. Tiếng loa phóng thanh vẫn nhói vào tai, cái  giọng nói vừa ngọng, vừa chua của cô phát thanh viên không chuyên.
             Một món ăn ngon, ăn hoài cũng chán! Một câu chuyện  hay, kể đi kể lại củng nhàm! Nội dung những buổi phát thanh của thôn Việt Thành quê tôi không phải là món ăn ngon, cũng chẳng phải câu chuyện  hay, mà cứ ra rả từ sáng đến tối, hết ngày này qua ngày khác. Ngày xưa ít đài đóm đã đành, bây giờ nhà nào cũng có TiVi , hàng chục kênh,  phát sóng suốt ngày đêm,  còn sử dụng phương tiện thông tin cổ lỗ như vậy kể cũng lạ!  Mà thông tin có gì mới và thiết thực đâu?  Ngoài mấy bản thông báo của ban lãnh đạo thôn, xã, nội dung toàn lấy từ báo hình, báo nói, báo viết lề phải ra, đọc đi đọc lại, nghe nhàm tai. Phải chăng dân không tự giác nghe nhìn những thứ ấy, nên phải dùng biện pháp nhồi nhét ?  Giữa bầu không khí làng quê, nhẽ ra để tiếng chuông chùa, chuông nhà thờ ngân nga, lại oang oang tiếng loa phóng thanh! Những ngày nghỉ cuối tuần, nhiều người muốn trốn sự ồn ào đô thị, tìm về làng quê, không ngờ “tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa!”.
              Anh Lưu, cựu Hiệu trưởng trường phồ thông trung học, nói với tôi:
            - Tiếng loa phóng thanh chả khác gì tiếng kèn tây lạc lõng trong một dàn nhạc hổ lốn, hoặc như  những mảnh ghép không hài hòa trong bức tranh!
            Anh chép miệng, trầm  ngâm suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp:
           - Nhưng thời buổi này nó thế! Quê mình chả khác một bức tranh  với nhiều mảnh ghép vênh vẹo, kệch cỡm!
             Anh Lưu dẫn tôi ra cánh đồng đang thực hiện  quy hoạch  dồn điền  đổi thửa,  theo chương trình  xây dựng nông thôn mới.  Chỉ  cánh đồng nhằng nhịt bờ ngang bờ dọc, Lưu hỏi tôi:
              - Ông trông có khác gì tấm áo và chằng vá đụp không?
              Tôi ngạc nhiên hỏi:
             - Cứ tưởng dồn điền đổi thửa thì đồng ruộng thảng cánh cò bay chứ?
              Anh Lưu bĩu môi:
            - Hôm nọ một cán bộ cao cấp về thăm, bảo cánh đồng này  như  bức tranh tuyệt đẹp sau khi hoàn thành chương trình nông thôn mới. Ảo tưởng ! Thực tế hoàn toàn khác...
              Nguyên hiệu trưởng phổ thông trung học chọn một mô đất cao, kéo tôi ngồi xuống, châm điếu thuốc lá Vinataba rẻ tiền , móp má hít một hơi dài, từ từ thả ra làn khói đen khét lẹt.  Hình như cái vẻ đạo mạo của người thầy giáo, Lưu đã gửi lại bục giảng, để  trở về với gốc gác của mình. Khuôn mặt rắn rỏi, mái tóc muối tiêu, cách  tính toán  và  nói năng bộc trực của  một  nông dân  hiện rõ trên con người  ông. 
               Lưu bảo tôi:
              - Những cánh đồng dồn điền đồi thửa,  phải cắt ra từng mảnh để chia cho từng hộ xã viên. Sau khi tổ chức bốc thăm, mà anh vừa nghe thông báo trên đài truyền thanh, mọi người mang giấy chúng minh, hộ khẩu tới đăng ký nhận đất, Hộ  một mẫu, hộ vài sao, có hộ chỉ bảy tám chục thước. Dù đã bốc thăm chấp nhận hên xui, nhưng vẫn có quyền  đổi đi đổi lại chán. Muốn đồi miếng đất ngon  thi phải đi đêm  với ban quy hoạch.  Người ta dùng danh từ “đi vồ”!  Thế là tranh chấp, khiếu nại!  Làng xóm lại một phen xào xáo rối bời...Dồn, đổi băm nát ruộng đồng, chẳng qua cái cớ để chính quyền dễ dàng thâu tóm đất đai mà thôi!
               Cánh đồng cũng xào sáo tung lên như lòng dân chứ đâu có phẳng phiu? Trước chia thành trăm mảnh, giờ ít nhất cũng  bày, tám chục mảnh. Vẫn là một tấm áo vá!  Chỉ khác bờ ruộng được nắn thẳng hơn  thôi. Giá  phải trả  cho cái bờ ruộng thằng thớn  ấy là 200 ngàn đồng bình quân mỗi đầu người. Xã mình   có 55 ngàn  người, tồng số tiền đóng góp để đắp bờ lên tới 11 tỷ đồng.
                 Tôi hỏi ông Lưu:
                - Vậy sao họ hăng hái làm?
                - Vì có lợi cho chính quyền!
                Lưu lấy quyền sổ nhàu nát trong túi, với thói quen của một giáo viên dạy toán, ông viết những con số ngay ngắn trước mặt tôi:
              - Bây giờ người ta chia ruộng theo sản lượng. Làng ta lấy sản lượng năm 2011 làm chuẩn.  Một sào loại A 250  kg thóc, loại B 220 kg, loại C190 kg. Khi dồn điền đồi thửa, phá bờ, phá bãi, lấp hồ ao, diện tích đất  dư ra.  Khi lấy sản lượng  lúa quy ra diện tích  đất, là lấy cái ảo, quy ra  cái thực,  mập mà mập  mờ, đất lại dư thêm . Dư bao nhiêu chính quyền quản lý bấy nhiêu, Theo Hiến pháp,  đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý mà lị!  Anh biết không, trước kia xã ta, tổng  diện tích đất công  khoảng 41 mẫu, quy ra sản lượng là 81 tấn, đã sử dụng làm trường, trạm , cho thuê, và  bán  gần 30 mẫu; thế mà bây giờ, diện tích đất công lại có tới khoảng 70 mẫu, quy ra sản lượng là 134 tấn. Thế nên, sinh ra nghịch lý nằm ở chỗ tính toán lập lờ, lằng nhằng ấy. Suy cho cùng đó cũng là cách để "các số liệu nhảy múa", dễ dàng cho việc dùng phép thuật 'đánh lận con đen'! Đất "đẻ ra" (trên giấy) nhờ dồn điền đổi thửa theo chương trình nông thôn mới đấy! Đất ấy chính quyền quản lý, muốn bán chác thế nào quyền họ, dân chả còn lý do gì hạch hỏi khiếu kiện!
                  Vậy là điều các nhà hoạch định chương trình nông thôn mới chưa nhìn thấy đã và đang  hiện hữu  trên quê tôi. Những cánh đồng không thẳng cánh cò bay, thuận tiện cho việc cơ giới hóa, hiện đại hóa  sản xuất lớn đi lên xã hội chủ nghĩa như họ kỳ vọng,  mà lại ngăn bờ  chia thửa , manh mún , vụn vặt như thuở  ban đầu. Vẫn là mảnh áo và mà gây tốn kém tiền bạc, công sức nhân dân, lại  tạo kẽ hở cho tham nhũng.
                   - Nhưng đó chưa phải là điều đáng buồn nhất! Còn những  mảnh ghép nhớp nhúa hơn!  
                  Ông Lưu thở dài, nói với tôi như vậy, và  ông rủ  tôi ra bờ sông Cô Giang để xem một “mảnh ghép đáng buồn hơn”. 
                  Dòng sông này chảy qua mấy thôn trong xã, ngày xưa nước trong xanh,  giờ đổi màu đen kịt. Ông Lưu nói, nước đổi mầu  mấy năm nay rồi, từ khi xuất hiện cái nhà máy cán thép Chen-Lee của người Trung Quốc.
          Cái nhà máy ấy, ban  ngày cách xa khoảng nửa cây số có thể nhìn thấy ba ống khói màu nâu đậm nhô lên trên các mái tôn hoen rỉ , nhả khói đen xì, còn ban đêm, cách vài cây số cũng nhìn thấy từng quầng lửa đỏ rực  bốc cao lên trời.
                  Ngày ngày những chiếc xe Contener, xe tải bịt kín ra vảo nhà máy. Những con đường bị vằm nát, khói bụi mù mịt. Người dân quanh vùng  chỉ  biết  cái nhà máy của Trung Quốc , trên đất đai tổ tiên ông bà mình như vậy!  
                 Nguyễn Thanh cùng học với tôi hồi cấp hai, đi bộ đội, sau giải phóng chuyển ngành sang công an, mới về hưu ,  hiện đang sinh sống   cách  nhà máy Chen- Lee không xa, mà  cũng không được biết gì hơn người dân bình thường.
              Theo bà con quanh khu vực, năm năm trở lại đây số người mắc bệnh ung thư ruột, ung thư gan trong thôn tăng đột biến. Chỉ trong năm 2012 đã có mười người ở hai thôn Cổ Lạc và  Mỹ Lạc  tử vong vì ung thư.  Phải chăng do bà con uống nước sông Cô Giang  bị nhiễm chất độc từ nhà máy cán thép Chen - Lee thải ra?
               Tôi gặp Quân, một công nhân trẻ từng làm việc ở nhà máy Chen-Lee.  
               Nước da xanh xám, hai mắt lõm sâu, Quân dè dặt  nói với tôi:
               -Tuy làm việc cho nhà máy ấy gần 5 năm,  nhưng cháu  chỉ là công nhân khuân vác  vòng  ngoài, phải qua ba vỏng, ba  trạm gác mới vào vòng trong. Chưa bao giờ cháu dám bén mảng tới đó. Bọn bảo vệ người Trung Quốc  sẵn sàng dùng dùi cui cao su  đánh  vào đầu công nhân Việt nếu vô tình  xâm phạm vùng cấm . Theo cháu biết thì không có  bất kỳ  công nhân Việt Nam nào được lọt vào vòng trong .  Ở đó  toàn công nhân Trung Quốc đầu trọc.  Chúng được  tuyển chọn , đưa từ Trung Quốc sang.  Hầu hết  có  vợ con  ,  thành lập một khu tập thể , treo cờ Trung Quốc, cấm người Việt lai vãng...
               Theo lời Quân,  số công nhân của nhà máy Chen-Lee  khoảng  hơn một ngàn . Trước kia có khoảng hai trăm người Việt Nam ,  bây giờ không còn ai. Quân là người cuối cùng bị sa thải cách đây một tháng.
               Bọn chủ nhà máy kỷ thị chủng tộc, hay chúng làm chuyện phi pháp, nên  giữ bí mật tuyệt đối như thế? Câu hỏi đó giành cho  những người có trách nhiệm.  Điều có thể khẳng định là , nhà máy Chen-Lee đã gây ô nhiễm môi trường một cách khủng khiếp.
              Quân nói với chúng tôi:
             -Nó chở phế liệu từ Trung Quốc sang, nấu nhôm, sắt thành phẩm chở về Trung Quốc, còn các chất phế thải đổ hết xuống sông!
              Ở Trung Quốc bọn chủ nhà máy nhôm  này chắc chắn đã bị tẩy chay, nên phải chạy qua Việt Nam. Chúng biến đất nước ta thành những bại chất thải độc hại. Dòng sông Cô Giang trước kia xanh trong thế,  giờ  đen đặc, bốc mùi thum thủm. Bầu không khí trong lành của miền quê ,  giờ hầm hập   nóng , khét lẹt mùi khói.  Mức độ ô nhiễm môi trường đã lên tận đỉnh !
              Tại sao ta phải trả cái giá ấy ? Bình quân thu nhập của tỉnh  nhà thêm được bao nhiêu đô la? Bao nhiêu người dân có công ăn việc làm,  khi toàn bộ công nhân nhà máy thép Chen-Lee giờ toàn người Trung Quốc?
               Những câu hỏi đó , như đại tá cựu chiền binh Nguyễn Văn Phổ cho tôi biết , đã được nêu trong hàng trăm  lá đơn của nhân dân gửi lên các cấp , và đã có vài đoàn cán bộ về làm việc. Nhưng sau khi  được chủ nhà máy người Trung Quốc đón tiếp rất long trọng, họ ra đi. Không ai lên tiếng công khai trên báo chí về ô nhiễm môi trường do nhà máy Chen- Lee gây ra,  không một đề tài nghiên cứu  xác minh tại sao mỗi năm hàng chục người dân trong khu vực sông Cô Giang  chết vỉ bệnh ung thư kể từ khi nhà mày này hoạt động.
               Cái gì đã bịt miệng những đoàn cán bộ ấy ? Vì sao họ trở nên vô cảm như vậy?  Tôi được biết cách nhà máy Chen- Lee không xa, có một nhà máy khác, cũng liên doanh với Tàu, cũng gây ô nhiễm môi trường, hồi trước tết âm lịch vừa qua  đã đánh gần chết một công nhân Việt Nam,  chỉ vì anh tiết lộ thông tin gây ô nhiễm môi trường.  Một đoàn cán bộ cũng đến rồi đi , như không có chuyện gì sảy ra.
                Ôi chả nhẽ vì tiền mà người ta coi rè  dân mình, quê hương mình như vậy?
                 Buổi tối hôm ấy,  Hào, Nghĩa, Thắng, Hải, Ngọc  cùng  nhập ngũ  và ở cùng đơn vị với tôi thời chống Mỹ , mời đại tá Phan Lân uống rượi.  Đại tá Phan Lân mặc quân phục, đeo quân hàm quân hiệu đàng hoàng .  Bốn mươi tám năm trước, chúng tôi đeo lon binh nhì, tập tễnh bước vào đời lính, dưới sự dẫn dắt cùa đại đội trưởng đồng hương Phan Lân.  Ông  nhập ngũ năm 1951, tham gia chiến dịch  Điện Biên Phủ,  năm  1965 đeo lon trung úy , và 1984, về hưu với cấp bậc đại tá.
                Trong thời gian chiến tranh chống Mỹ, chúng tôi thường gặp nhau , và luôn luôn đồng tâm nhất trí với nhau, như những mảnh ghép hài hòa trong một bức tranh.
               Nhân buổi họp mặt, tôi muốn mang những chuyện bức xúc ra nói cho hả. Nhưng  tôi vừa mở miệng thì đại tá Phan Lân gạt đi:
              - Đừng nói chuyện chính trị!
             - Chuyện ô nhiễm môi trường, chuyện tham nhũng hối lộ ngay trên quê hương mình thủ trưởng ạ!
              - Đảng biết rồi, có đảng lo!
               - Đảng bây giờ...
            - Cậu định nói như bầy sâu chứ gì? Các cậu ăn phải bả bọn phản động ,  đòi sửa  đổi điều 4  Hiến pháp, đòi phi chính trị hóa quân đội , đòi  tư hữu hóa đất đai chứ gì? Láo toét!
                Hảo ngắt lời đại tá Lân:
               - Ô hay , thủ trưởng  phải nghe anh en nói chứ!
               -Tớ không muốn nghe!
                Hào nói nhỏ vào tai tôi:
                - Cái  sồ hưu 10 triệu mụ mị ông già rồi!
               Bữa tiệc rượu trở nên nhạt thếch. Những người từng gắn bó vào sinh ra tử với nhau , tưởng hiểu thấu lòng  nhau , mà bây giờ lại không hiểu nhau. Một đại tá về hưu không thèm nghe những người lính cũ, bỏ ngoài tai mọi sự trớ trêu, chỉ vì cái sổ hưu 10 triệu đồng một tháng, thì thử hỏi những kẻ đương chức đương quyền mỗi năm kiếm vài chục tỷ chịu nghe ai?  Chẳng lẽ cái bức tranh quê hương tôi, đất nước tôi là những mảnh ghép rời rạc, vênh vẹo như vậy chăng?
                M.D  
----------------                                                                     

21 nhận xét:

  1. Ở VN hiện đang có một lực lượng đông đảo và nguy hiểm đó là những người "bằng lòng với số phận" họ thuộc dạng con tám cũng ừ mà con tư cũng gật,không có tính chiến đấu,họ sợ quyền lợi cá nhân bị ảnh hưởng.Nếu trong thôn,có đa số những người như bác Diện,thì cái loa phóng thanh "tịt"từ lâu rồi.Đọc chuyện của bác không những buồn mà còn hình dung thấy có cái gì đó nguy hiểm đang treo lơ lửng trên đầu người dân đất Việt.

    Trả lờiXóa
  2. Cac ban co chinh nghia.Chien tranh du kich , dot nha may Chen-lee .Xin loi chu viet khong co dau

    Trả lờiXóa
  3. Bao giờ lại đến tháng Tám năm ấy đây. Lúc nào thì mới có một lực lượng mới đoàn kết được ý nguyện chung của nhân dân để làm nên một tháng Tám mới.

    Trả lờiXóa



  4. Chỉ còn duy nhất một con đường ngắn nhất tối ưu : Con đường Dân chủ – Tự do – Pháp quyền
    **********************************************


    Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau.

    Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào

    Võ Văn Kiệt




    « Có 100 con đường yêu nước khác nhau. »

    Nhưng chắc chắn chỉ có một con đường lạc sai

    Con đường Xuống Hố Cả Nút hoang tưởng hoang đường

    Con đường ấy thấm bao sông máu bao biển lệ bao núi xương

    Con đường ấy dài gần 7 Thập kỷ không bao giờ đến

    Con đường ấy dài gần 1 Thế kỷ không bao giờ tới

    Con đường Xuống Hố Cả Nút báo cô báo đời

    Con đường ấy dẫn về Tân Giao Chỉ Thế kỷ 20

    Chỉ còn lại « Có 99 con đường yêu nước khác nhau. »

    Nhưng chỉ có duy nhất 1 con đường ngắn nhất tối ưu

    Thế Sử cận đại đã chứng nhân :

    Dân tộc Nhật đã đi và đã đến

    Con đường Dân chủ – Tự do – Pháp quyền

    « Có 99 con đường yêu nước khác nhau. »

    Như chỉ có 1 con đường ngắn nhất tối ưu

    Thế Sử cận đại đã chứng nhân :

    Dân tộc Nam Hàn đã đi và đã đến

    Con đường Dân chủ – Tự do – Pháp quyền

    Gần 7 Thập kỷ không bao giờ đến

    Gần 1 Thế kỷ không bao giờ tới

    Còn đợi chờ gì nữa hỡi Con Rồng Cháu Tiên

    Vùng lên đứng dậy đạp đổ bọn hại Dân bán Nước bạo quyền

    Tổ Quốc Việt Nam – Tổ tiên đang chờ ta vẫy gọi !

    Chọn Con đường Dân chủ – Tự do – Pháp quyền ưu tiên




    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  5. nhà máy thép SHENGLI -
    http://phapluatxahoi.vn/20100805102037616p1001c1017/o-nhiem-nang-tai-khu-cong-nghiep-kcn-cau-nghin-thai-binh.htm
    ...
    Bác Minh Diện quê Thái Bình thì có nhà máy thép đó. Nhưng tìm hoài không ra thôn ? sông Cô Giang ? Hay là khuya quá ....

    Trả lờiXóa
  6. Đúng, chúng ta có chính nghĩa , chính quyền không cứu giúp lo cho dân thì chúng ta phải tự cứu mình, cứu lấy dân . Toàn dân trong thôn nổi lên đốt nhà máy , đuổi bọn Tàu ra khỏi đất nước

    Trả lờiXóa
  7. Chắc là phải có một cuộc cách mạng tháng 8 khác mới mong xóa đi những mảnh ghép rời rạc vênh vẹo mà anh Diện đã mô tả. Nhưng phải chờ lâu đấy vì dân ta chưa có nhiều người quan sát, nghĩ ngợi và dám nói thẳng như anh Diện, phần lớn cán bộ cách mạng cũ thì lại nghĩ giống ông đại tá quê anh. Lợi quyền đang làm cho những kẻ cầm quyền mờ mắt nên họ đâu có nghĩ đến hậu họa của dân của nước ! Thật buồn phải không ?

    Trả lờiXóa
  8. nguy cơ Bắc thuộc lần thứ 2 là có thật! "gia tài của mẹ, là nước Việt buồn"

    Trả lờiXóa
  9. "Cái sồ hưu 10 triệu" cũng là của nhân dân VN ra thôi lão ơi! Không lẽ của thằng TQ hay Mỹ cho ông? Sống cho ra người đi chứ!

    Trả lờiXóa
  10. Chuyện anh Diện viết thật buồn, thực tế không riêng gì nhà máy thép Cen Lee ở Thái Bình đâu ! Khắp hết nước Việt Nam rồi anh Diện ơi . Hằng ngày, hằng tối xem tivi ở miền Tây có đoạn quãng cáo :" Mang hương vị sông Mê kông đến toàn thế giới" , đó là quãng cáo cá ba sa của tập đoàn Sao Mai, sát bến phà Vàm Cống (phía Đồng Tháp) khách có dịp đi ngang, khi chưa xuống xe (khi đến phà) thì đã ngữi cái hương vị nồng nặc nầy rồi. Khi xuống phà nước sông Hậu nhẹ chảy, gió lồng lộng thổi ... thì hương vị nầy đố ai hít nổi. Nói gian chết liền. Hôm nào anh Diện có về miền Tây - đi hành hương miếu bà Chúa Sứ cho em hay, em đón anh. Thân .

    Trả lờiXóa
  11. Chuyện anh Diện viết thật buồn, thực tế không riêng gì nhà máy thép Cen Lee ở Thái Bình đâu ! Khắp hết nước Việt Nam rồi anh Diện ơi . Hằng ngày, hằng tối xem tivi ở miền Tây có đoạn quãng cáo :" Mang hương vị sông Mê kông đến toàn thế giới" , đó là quãng cáo cá ba sa của tập đoàn Sao Mai, sát bến phà Vàm Cống (phía Đồng Tháp) khách có dịp đi ngang, khi chưa xuống xe (khi đến phà) thì đã ngữi cái hương vị nồng nặc nầy rồi. Khi xuống phà nước sông Hậu nhẹ chảy, gió lồng lộng thổi ... thì hương vị nầy đố ai hít nổi. Nói gian chết liền. Hôm nào anh Diện có về miền Tây - đi hành hương miếu bà Chúa Sứ cho em hay, em đón anh. Thân .

    Trả lờiXóa
  12. Cái sổ hưu tưởng là chuyện nhỏ nhưng hoá ra lại là chuyện trọng đại. Thế mới nói đảng ta quá tài

    Trả lờiXóa
  13. Bức tranh xám xịt.

    Trả lờiXóa
  14. Sao bác Diện không cần sổ hưu ? Có phải các thế lực thù địch bỏ tiền ra nuôi bác nên bác không cần sổ hưu?

    Trả lờiXóa
  15. Tèo ơi Giang là sông.Giang cô tức là Sông Cô.
    Thôn cổ Lạc,tức là thôn Lạc Cổ.Tèo tìm đi.

    Trả lờiXóa
  16. Thế cờ tàn.

    Trả lờiXóa
  17. Minh Diện trả lờiÝ kiến một số bạn đọc:
    Cách chia ruộng hiện nay ở miền Bắc là lấy sản lượng thóc quy ra diện tích đất canh tác. Ví du 250 kg thóc tương đương với một sào ruộng loại A. 230 kg tương đương một sào ruộng loại B. Qũy đất công trong bài viết này lúc đầu 81 tấn thóc tương đương 40 mẫu ruộng. Tôi đã tìm hiểu cẩn thận,không sai đâu. Tôi xin lỗi vì chưa viết cụ thể để bạn đọc hiểu.
    Một bạn nặc danh hỏi tôi: Bác Diện không cần sổ hưu, có phải do thế lực thù địch nuôi không? Câu hỏi làm tôi rất buồn! Tôi không được ai nuôi cả,và không cần ai nuôi. Tôi viết báo bằng cái tâm một con người chung nỗi trăn trở với mọi ngươi. Cảm ơn các bạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Buồn làm chi vì đã yêu nhau bằng trong trắng". "Thế lực thù địch" hiện nay rất là biện chứng, chẳng có gì phải lấn cấn cả. Vợ chồng tôi khi cãi nhau đã gọi nhau là "Thế lực thù địch" đấy! Như vậy mỗi khi tôi "rách túi" đều phải ngửa tay xin tiền từ "Thế lực thù địch" nữ. Hề hề.

      Xóa
    2. Chắc chắn trên 50% người dân VN không có sổ hưu mà vẫn đang sống dù là... sống nhăn răng.

      Xóa
  18. Anh BỒng ơi:Chủ nhật cho một tý THƯ GIÃN đi.
    TUần vừa rồi mệt vaf căng thẳng lắm.
    Cảm ơn Anh BỒNG nhiều.

    Trả lờiXóa
  19. Tôi nhó cách đây mấy năm nhà máy VeDan ở Đồng nai còn được giải thưởng về " Đã vì môi trường xanh, sạch... ". Nhưng thực chất thì chất thải của nhà may này đang giết chết dần con sông Thị Vải. Sau đó cá dưới sông chết quá nhiều nên nhà máy VeDan phải bồi thường tiền cho dân ở quanh đó.

    Trả lờiXóa