Translate

Trang BVB1

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 9 năm 2016

Từ Hội nghị ngoại giao lần thứ 29: Suy nghĩ về Vận nước hôm nay

Toàn cảnh hội nghị. Ảnh: internet
Toàn cảnh hội nghị. Ảnh: internet
Hơn ngàn năm trước, tổ tiên ta đã giải mã một cách cụ thể và chuẩn xác những yếu tố nào có thể làm cho vận nước được trường tồn. Đó chính là sự đoàn kết của toàn dân và tài đức của người lãnh đạo. Khi vua Lê Đại Hành đem vận nước ra để hỏi ý kiến, thiền sư Pháp Thuận đã dùng hình ảnh cuộn mây (đằng lạc) và lời khuyên nhà cầm quyền nên ứng xử có tâm, có tầm (vô vi) như là cội nguồn tạo nên sức mạnh để chiến thắng thù trong giặc ngoài. “Vận nước như mây cuốn / Trời Nam mở thái bình / Vô vi nơi điện các / Xứ xứ hết đao binh”.

Bài học muôn thuở ấy, thời nay vẫn còn nguyên giá trị.
Hội nghị ngoại giao lần thứ 29 mới đây (23-26/8/2016) được phản ánh khá đậm nét trên truyền thông. Mỗi tờ báo tiếp cận khác nhau đối với các phát biểu của lãnh đạo đảng và nhà nước tại Hội nghị[1]. Báo Nhân dân nhấn mạnh yêu cầu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đối với ngoại giao là phải quán triệt các nguyên tắc “dĩ bất biến, ứng vạn biến” và “thêm bạn bớt thù”. Báo Quân đội Nhân dân truyền đi thông điệp: Hoạt động đối ngoại là phương thức hòa bình hữu hiệu. Báo Tin tức trích dẫn ý: Thực lực và vị thế của ngoại giao Việt Nam không chỉ thể hiện bằng sức mạnh vật chất, mà còn cả trong “sức mạnh mềm”. Báo Người Đại biểu Nhân dân nêu đối sách: Ngoại giao cần hiện thực hóa biểu tượng “cây tre Việt Nam”… Có điều, cho đến nay, chưa thấy xuất hiện bất cứ một bình luận hay phân tích chuyên biệt nào về các đề tài liên quan đến công tác ngoại giao nói chung, ngoài các bài viết của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Phạm Bình Minh[2]. Phải chăng vì ngoại giao quá “kín cổng cao tường” đối với người ngoài cuộc như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề cập khi ông nói về các nhiệm vụ mang tính đạo đức nghề nghiệp cho các cán bộ trong ngành[3].
Nội tình đất nước
Thật ra thì Hội nghị lần này diễn ra trong bối cảnh khá đặc biệt. Nó không chỉ đặc biệt ở nội dung thảo luận việc thực hiện nghị quyết Đại hội lần thứ XII của Đảng, phần về công tác đối ngoại, cũng như thảo luận các nhiệm vụ liên quan đến tiến trình hội nhập toàn diện vào đời sống quốc tế, như chủ đề của 4,5 ngày hội luận vừa qua[4]. Điều đặc biệt hơn và cũng là nỗi bức xúc lớn hơn, chính là các nhiệm vụ đối ngoại những năm tới đây sẽ phải thực thi trong các hoàn cảnh khắc nghiệt được cảnh báo trước: “Ngoại giao cần dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật”[5]. Bộ trưởng Phạm Bình Minh đã khẳng định khá trung thực các điều kiện quốc tế nghiệt ngã ấy: “Ở bên ngoài, môi trường chiến lược của nước ta đã và đang nổi lên nhiều thách thức chưa từng có, tác động trực tiếp đến các lợi ích an ninh và phát triển”[6]. Những thách thức chưa từng có, những khắc nghiệt nguy cấp trước mắt và lâu dài còn nằm ngay trong sự giao thoa và cộng hưởng giữa những điều kiện quốc tế ngặt nghèo với các hoàn cảnh nan giải của đời sống kinh tế – xã hội trong nước. Bức tranh ấy được chính Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khái quát ngay tại Hội nghị: Việt Nam đứng thứ 13 trên thế giới về quy mô dân số, nhưng GDP đầu người xếp thứ 133, năng suất lao động chỉ bằng ½ ASEAN, 80% công nghệ FDI sang Việt Nam đều thuộc loại trung bình. Vì vậy, nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế là hiện hữu. Việt Nam có thể sẽ rơi vào giai đoạn phát triển chậm lụt, nếu không có một cuộc cách mạng thay đổi về nhận thức và hành động[7].
Tất cả các vấn nạn nói trên không phải giờ đây mới được cập nhật hóa. Có điều là liệu các nhà ngoại giao chuyên nghiệp, những người được lãnh đạo trao cho sứ mệnh như những “ăng-ten” nhậy cảm, có đủ dũng khí để tường trình và dự báo cho trong nước những điều “tai nghe mắt thấy” từ các nước sở tại hay không? Nhất là khi bạn đánh giá, thậm chí phê phán một số khía cạnh trong chính sách của ta? “Tần số” từ các đại sứ đa phần có thể đều bắt được các “bước sóng” của thời đại. Những người ngoại đạo nào từng đọc “Trăm năm sắp tới”[8] hay “Thập niên tiếp theo”[9] và gần đây nhất là “Thế giới 2035”[10] thì có thể hiểu được sự căng thẳng thường trực của các nhà ngoại giao chuyên nghiệp, vì sao hàng tuần, thậm chí hàng ngày, họ phải gò lưng ngồi viết (hay gõ) các bức điện cho lãnh đạo. Ta hãy nghe người đứng đầu chính phủ tâm sự: “Tôi rất lắng nghe các đồng chí (đại sứ). Việc gì có lợi cho Tổ quốc tôi sẽ chỉ đạo thực hiện ngay, (phải) khắc phục tình trạng nói không ai nghe, nghe xong không giải quyết đến nơi đến chốn”. Thủ tướng cũng yêu cầu các bộ, các ngành cần lắng nghe ý kiến các đại sứ, trưởng cơ quan đại diện ngoại giao ở các nước để vận dụng, tránh tình trạng đã lắng nghe rồi nhưng thấy khó khăn rồi chùn bước, “biết bàn bí bỏ”[11].
Ra khỏi bế tắc
H1Những tin tức quốc tế tuần này càng khiến các nhà ngoại giao như “như đứng đống lửa, như ngồi đống than”. Trung Quốc và Nga sắp tập trận chung trên Biển Đông. Thủ tướng Campuchia Hun Sen vừa công bố kế hoạch xây dựng một con đường dọc theo biên giới tỉnh Takeo và yêu cầu di dân đến khu vực gần biên giới với Việt Nam. Campuchia sẽ kiến nghị ASEAN loại bỏ các vấn đề biển đảo ra khỏi dự thảo tuyên bố chung của khối trong cuộc họp đầu tháng 9 tới tại Vientiane (Lào). Trung Quốc tiếp tục tăng cường quân sự hóa trên các đảo cưỡng chiếm từ Việt Nam. Dường như, chính sách muốn làm bạn với tất cả, chủ trương không liên minh với các nước đã không mang lại kết quả như kỳ vọng. Hệ lụy nhãn tiền là Việt Nam sẽ thiếu vắng đồng minh “ruột” trong hoạn nạn. Cũng chưa bao giờ vận mệnh Dân tộc, Tổ quốc bị nhiều mối đe dọa có khả năng ập đến cùng một lúc như hôm nay. Trung Quốc tuy là đối tác thương mại hàng đầu của ta, nhưng không bao giờ được quên “chính sách của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam… vẫn chỉ là chính sách của những hoàng đế thiên triều suốt mấy nghìn năm qua, nhằm thôn tính và khuất phục Việt Nam”[12]. Nhìn vào những diễn biến gần đây, không cần phải là chuyên gia thượng thặng cũng hình dung ra thế đứng mong manh cả về an ninh truyền thống lẫn phi truyền thống của Việt Nam trong nay mai.
Nhưng cũng ngay tại đây, chúng ta gặp lại một nghịch lý lạ lẫm, có thể tạm gọi đó là nghịch lý của tư duy hay còn gọi là nghịch lý trong quá trình tiến hóa của sự vật. Cùng tắc biến, biến tắc thông! Dù tình hình khá nguy cấp, ngoại giao Việt Nam vẫn còn “cửa ra” cho những lựa chọn, nhưng phải nói ngay rằng, các lối ra giờ đây đã trở nên khá hẹp! Theo nhiều chuyên gia, điều quan trọng hàng đầu đối với ngoại giao Việt Nam giờ đây là tìm gấp đáp án để trả lời câu hỏi: “Việt Nam là gì trong thế giới hôm nay?” (Việt Nam to be or not to be that is the question today?) Thật ra khi nhân vật Hamlet tự vấn như thế trong bi kịch của Shakespeare, Hamlet đã biết rất rõ mình là ai rồi? Trong một thế giới cạnh tranh và đối kháng về địa – chính trị như hiện nay, Việt Nam càng phải tự biết mình là ai và đặc biệt là phải làm cho các đối tác hiểu rõ, Việt Nam là ai và ta có cái gì mà đối tác đang cần? Việt Nam có thể đóng góp cụ thể nào vào công việc chung của khu vực, liên khu vực cũng như trên toàn cầu? Ngày nay, mọi nước, kể cả lớn hay nhỏ, phát triển hay đang phát triển đều đang có những vấn nạn của riêng nó, hầu như không có ngoại lệ. Đấy là chưa nói các thế tan – hợp trong thiên hạ lúc này thế nào cũng sẽ tạo ra nhu cầu và cơ hội để liên minh. Không quốc gia nào có thể một mình tự đứng ra giải quyết các khó khăn một cách đơn độc. Đối tác càng chất lượng, đồng minh càng “ruột” bao nhiêu, đất nước càng an toàn bấy nhiêu. Trong một thế giới “phẳng, nóng và chật”, sự liên kết giữa các nước “cùng hội cùng thuyền” thường được đặt ra như ưu tiên hàng đầu. Lợi ích ở đây là phải hỗ tương! Nếu không định vị được cho mình một thế đứng vững chãi thì mọi chuyện sẽ rất khó khăn. Nếu một Việt Nam thiếu tinh thần tự cường quốc gia, một Việt Nam tuy có được nhiều quan hệ đối tác chiến lược hay toàn diện đã được tập hợp bằng các con số thống kê, nhưng chất lượng của các mối bang giao ấy lại không đáp ứng được nội hàm cần phải có, thì rõ ràng chúng ta sẽ gặp rất nhiều trắc trở, mà có khi chính chúng ta tự cản trở chúng ta trong việc hoàn thành sứ mệnh đề ra.
Vận nước như mây cuốn
Bài học “lòng dân và vận nước” muôn đời vẫn mới. Bởi lẽ, hiểm nguy của mọi nguy hiểm hiện nay, thật ra là một bí mật công khai: Lòng tin của người dân đối với chế độ chính trị nói chung và đối với đảng cầm quyền nói riêng đang có dấu hiệu giảm sút. Chính Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới đây cũng đánh giá: “Một số hiện tượng tham nhũng, đặc quyền đặc lợi trong Đảng và trong các cơ quan nhà nước không được đấu tranh kiên quyết và xử lý nghiêm minh… đã làm tổn thương thanh danh, uy tín của Đảng, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng”[13]Còn nhớ trước đây, người viết bài này đã từng đến Bộ Ngoại giao và Quốc hội Hà Lan để vận động phía bạn công khai ủng hộ Việt Nam có quy chế “kinh tế thị trường”. Các nhà chức trách Hà Lan, từ cao nhất là bà Bộ trưởng Bộ Hợp tác Quốc tế hay các chuyên gia về Việt Nam từ các Vụ Chính trị khu vực hay Vụ Kinh tế đa phương, đều thống nhất một câu trả lời: “Chúng tôi rất thông cảm với ngài đại sứ, nhưng chúng tôi thiết nghĩ, quý ngài nên quay về xin chính nhân dân các ngài, xin chính các nhà doanh nghiệp, các thương gia Việt Nam công nhận cái quy chế ấy. Muốn thế, các ngài nên sớm chấm dứt sự phân biệt đối xử giữa các thành phần kinh tế”. Nói vậy nhưng hồi ấy, chính Hà Lan là một trong những quốc gia Tây Bắc Âu đã sớm công nhận điều ta đề nghị và bạn còn dành ưu tiên cho Việt Nam là một trong hai nước đang phát triển ở châu Á được nhận viện trợ ODA. Tất nhiên, mặt trời lên không phải do gà trống gáy. Công cuộc lobby của chúng tôi sẽ không đi đến đâu, nếu phía bạn không nhìn thấy Việt Nam như một nhịp cầu nối ASEAN với châu Âu, không nhìn thấy một Việt Nam tuy có nhiều thứ lạc lõng nhưng lại có cơ cấu dân số vàng (lúc bấy giờ) và nhiều lợi thế tiềm ẩn khác nữa mà đôi khi chính đại sứ cũng không lượng định được hết.
Hẳn nhiên, mọi lối ra hiện nay cho ngoại giao không thể nào thiếu vắng vai trò của người dân. Đặc biệt trong bối cảnh xung năng của xã hội hiện đại đang tạo ra nhiều “chuyển động Brao-nơ” khó dự kiến và khó kiểm soát. Hơn lúc nào hết, bên cạnh ý chí và tập hợp ý chí của giới cầm quyền thì quá trình đối thoại với người dân cần sớm được đặt ra trong bối cảnh khi mà “địa phương hóa” các xu thế toàn cầu càng làm cho các thực thể nhỏ (kể cả mỗi cá nhân) có vai trò ngày một lớn hơn. Từ các nguồn mở về lao động trên lộ trình thực thi Hiệp định TPP đến các ngư dân đêm ngày bám biển để vừa làm kinh tế vừa bảo vệ chủ quyền biển đảo… không đâu có thể vắng bóng người dân. “Tài nguyên con người” từ nay là một khái niệm rộng, đang được các nước tiên tiến coi là nhân tố hàng đầu cho phát triển. Hãy nhìn “làn sóng start-up” (làn sóng khởi nghiệp) ở ta mấy năm gần đây đủ thấy tiềm năng về “tài nguyên con người” của Việt Nam “khủng” như thế nào. Hơn nữa, thế giới còn nhìn vào cách đối đãi với xã hội dân sự nói chung để thẩm định các chất lượng “tiệm cận văn minh phổ quát” của mọi chính quyền hợp pháp và hợp hiến. Kinh nghiệm từ các cuộc kháng chiến kiến quốc trước đây, minh triết từ các bậc đế sư ngày xưa đều mách bảo với chúng ta bao bài học quý giá về chính sách thân dân. “Vận nước như mây cuốn / Trời Nam mở thái bình / Vô vi nơi điện các / Xứ xứ hết đao binh”[1]4. Muốn đất nước hòa mục và thịnh vượng thực sự thì người dân phải đoàn kết lại thành một khối như “đằng lạc” (như một cuộn mây), người lãnh đạo trị vì mà đừng để người dân biết là họ bị cai trị, tức là “vô vi nhi vô bất vi” (không làm mà không có gì là không làm). Nhà cầm quyền xử sự thuận theo tự nhiên, không bị ràng buộc vào bất cứ một khuôn mẫu khiên cưỡng nào cả. Hiện nay, đất nước đang rất cần cả sự cố kết lẫn sự cởi mở, từ cả bên trong lẫn bên ngoài để đối phó với đủ loại thách thức. Một trong những phương cách có thể tính đến là cần mở ra các cuộc đối thoại ở tầm hệ thống. Có thể đồng thuận với ý kiến cho rằng, đối thoại là để tìm ra lỗi hệ thống và biện pháp khắc phục nhằm đáp ứng được yêu cầu cứu nguy dân tộc ở thời điểm khắc nghiệt hiện nay. Đối thoại sẽ là đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, được tổ chức công khai, trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng sự khác biệt, tuân thủ chuẩn mực học thuật và tinh thần bao dung. Nếu chỉ nói vòng vo theo kiểu “không thể nóng vội, phải có lộ trình”… thực chất chỉ là né tránh những điều gốc rễ cốt lõi, thì lại một lần nữa chúng ta sẽ mất cơ hội.
*
Ngày 28/8/1963, mục sư Martin Luther King, một nhà hoạt động vì dân quyền, đã đọc bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ” tại Đài tưởng niệm Lincoln (Washington, Mỹ) trước hàng nghìn người tham gia cuộc tuần hành đến thủ đô để chống nạn phân biệt chủng tộc. Bài diễn văn đã khiến những kẻ chủ trương phân biệt chủng tộc phải hổ thẹn, nước Mỹ đã buộc phải điều chỉnh chính sách. Bài diễn văn đã chấm dứt luồng tư duy theo kiểu cũ, rằng trong chính trị mọi thời đại, nhân dân bao giờ cũng chỉ là tham số cuối cùng. Quả thật, “sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay và đánh giá thấp lòng quyết tâm của người dân…” Lời của vị mục sư da đen năm nào vẫn còn vang vọng đến tận thế giới hiện đại ngày nay. Giờ đây, ngoại giao Việt Nam cũng cần có những giấc mơ, “giấc mơ Việt Nam”. Đó là giấc mơ về độc lập dân tộc từ nay phải gắn với hội nhập quốc tế, độc lập trong thế liên lập, biết đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu, thông qua các kế sách xuất phát từ lòng tự tôn và tinh thần tự cường của xứ sở. Đó là giấc mơ về tư duy toàn cầu, nhưng vẫn biết cách hành động địa phương. Giấc mơ về cuộc đấu tranh pháp lý không ngơi nghỉ trên Biển Đông, với ý chí “đảo bị chiếm quyết không thể là đảo bị mất!” Tổng quan lại, đấy là những giấc mơ tái định vị các giá trị cốt lõi về ngoại giao để vượt lên chính mình. Đừng để những “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”, đừng để “lòng ta hóa rêu phong” đối với những chuyện mới! (Chế Lan Viên). Không thể một mình một chợ, mà thực sự phải là một bộ phận cấu thành hữu ích trong hệ thống lớn sẽ rất năng động, dù là về kinh tế, chính trị hay an ninh của khu vực và thế giới. Cuộc tìm kiếm niềm tin và bản lĩnh bị mai một, sau Hội nghị ngoại giao này, vì thế, vẫn sẽ còn tiếp diễn…
____
[4] Chủ đề của Hội nghị Ngoại giao lần thứ 29: “Nâng cao hiệu quả công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế – Thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ XII”: http://baotintuc.vn/thoi-su/khai-mac-hoi-nghi-ngoai-giao-lan-thu-29-20160822131351470.htm
[12] Sự thật về quan hệ Việt Nam—Trung Quốc, NXB Sự Thật, năm 1981, tr. 21
14 Đáp quốc vương quốc tộ chi vấn (TRẢ LỜI NHÀ VUA KHI ĐƯỢC HỎI VỀ VẬN NƯỚC), Phiên âm tiếng Hán: Quốc tộ như đằng lạc/ Nam thiên lý thái bình/ Vô vi cư điện các/ Xứ xứ tức đao binh.
(From BaSam)

22 nhận xét:

  1. Vận nước đã đến rồi,bình minh chiếu khắp nơi...

    Trả lờiXóa
  2. Xem bài này để biết sau giải phóng 1975, CSVN đã tiếp thu trên 1000 máy bay chiến đấu hiện đại của Mỹ để lại, vậy mà không biết sử dụng cho đến nay không biết có còn chiếc nào không?
    1000 máy bay này lúc đó được thế giới đánh giá là không lực mạnh thứ 4 thế giới!!!
    http://thanhnien.vn/thoi-su/giu-doc-lap-cho-bau-troi-than-toc-lam-chu-may-bay-hien-dai-740535.html

    Trả lờiXóa
  3. “Vận nước như mây cuốn
    Trời Nam mở thái bình
    Vô vi nơi điện các
    Xứ xứ hết đao binh”.

    Hay, chỉ bốn câu mà gột tả được hết vấn đề của giai tầng thống trị.

    Chỉ tiếc là Nước ta không có vua nên không có điều kiện cần để vô vi nơi điện các.

    Muốn phát triển kinh tế thì quyền lực phải tập trung. Với tình trạng của nước ta hiện tại điều này là không có khả năng.

    Muốn phát triển ngoại giao thì tư tưởng phải thống nhất, cái này càng không có khả năng, sau bao nhiêu năm thất tín lòng người bây giờ chẳng ai tin vào lời hứa hẹn nữa. Với sự tráo trở trong đời sống chính trị vừa qua, lòng tin trong mắt bạn bè quốc tế liệu còn bao nhiêu ?

    Vận nước như mây cuốn,
    Cũng chỉ là giấc mơ.

    Vô vi nơi điện các,
    Mất mát sẽ khó lường.

    Trả lờiXóa
  4. Vận cái con khỉ
    vẫn những con người ấy, vẫn bộ máy ấy...lại đòi thay đổi?
    chỉ có đổi từ túi sang túi kia thôi

    Trả lờiXóa
  5. Hội nghị Điên Hồng: "Em xin hàng anh ạ!"

    Trả lờiXóa
  6. Hoạt động ngoại giao của một QG là kết quả của quá trình đấu tranh tạo ra thế và lực của QG đó trong những hoàn cảnh lịch sử nhất định. Vậy hiện nay, thế và lực của VN thế nào để có thể triển khai chiến lược ngoại giao đúng đắn sáng suốt? Thực tế chứng tỏ, dù đã cố gắng gồng mình đến nghẹt thở, dù đã muuw mẹo đến mấy nhưng đất nước vẫn chưa đủ thế và lực đủ mạnh để đương đàu với nguy cơ mới : CN bành trướng TQ. Về thế, có thể nói chưa bao giờ ta bị cô đơn như hiện nay nếu xảy ra xung đột với TQ. Ai sẽ bênh VN ? không ai cả, kể cả HK, NHật Bản, Ấn, Ng lại càng không. Bởi giữa VN với họ chỉ có quan hệ chiến lược về chính trị, kinh tế, nhưng rất khác về mục tiêu . Một bên là CNCS, một bên là tư bản.Về lực, mấy chiếc tàu ngầm chưa thể địch với TQ; chưa có loại vũ khí đủ sức răn đe mạnh như tên lửa mang nguyên tử như Bắc Hàn. Vậy, nói như ông TĐQ : VN sẽ thua thôi. Đó chính là mối lo lớn nhất của mọi người dân VN và những người yêu nước chân chính hiện nay...

    Trả lờiXóa
  7. Chuyện lạ !

    Vận nước hôm nay đặt ở vị thế nội chiến ngoại xâm . Sự tước đoạt quyền uy trước thời hạn của ba ông Hùng , Sang , Dũng cùng cái chết mập mờ của Tướng Lịch và thảm sát tại Tỉnh ủy Yên Bái đang khỏi mào cho nội chiến từ âm ỉ chuyển sang bộc phát . Riêng ngoại xâm , giặc Tàu không chỉ xâm lăng biển đảo , lấn chiếm biên cương , thực tế đã vào ngồi tận trong nhà .

    Không hiểu tại sao giới trí thức vẫn còn mập mờ suy diễn , không dám xác nhận VN đã và đang bị Bắc Kinh xâm lược ? Chống Giặc Tàu xâm lược là khẩu hiệu đơn giản , dễ thấy , nhãn tiền , mọi người đều thấy , đều hiểu , đều xác nhận được , không dám xác nhận đề cập ! Lại chạy vòng vo đưa những ý kiến , lý thuyết an dân dựng nước chẳng chút hợp thời .

    Lên Facebook chỉ thấy một VN từ trẻ đến già chỉ biết ăn chơi , se sua , đàng điếm , cướp bóc , lừa bịp , ....vv ! Bao nhiêu tội lỗi thì trút lên ngập đầu ĐCSVN , thế là thế nào ?

    ĐCSVN phản quốc , nối giáo cho giặc , bán nước đã đành . Không lẽ nước VN này chỉ là tài sản riêng của ĐCSVN , trên 90 triệu người Việt còn lại chỉ ở dạng tạm trú , tạm vắng ?

    Thức tỉnh .


    Trả lờiXóa
  8. Vận nước hom nay là khỉ đu giây thôi, có gì mà bàn

    Trả lờiXóa
  9. TS cái gọi là ngoại giao.
    Chúng mày có làm đươc tý nào.
    Ngoại giao, đại sứ thì thậm thụt,
    Gặp nhau thì nói chuyện tào lao!

    Còn nhớ, chạy chọt cái năm nào,
    “Danh nhân thế giới”, đẩy lên cao (1)
    U-nét-xì-cô, từ chối thẳng,
    Rồi tung hoả mù, loạn cào cào.

    Kiều dân, khắp giới, bao khó khăn,
    Xuất khẩu lao động, bao gian nan,
    Gọi toà đại sứ, xin giúp đỡ,
    Hot-lai hot-liếc, cứ biệt tăm!

    “Chăm sóc” kiều bào khắp đó đây,
    Ăn trên ăn dưới, không dung tay.
    Phí dưới, phí trên, không ngừng ngh>,
    Ăn chặn, đút lót, mặt khá dầy!.

    3 Triệu Việt Kiều khắp Đông Tây,
    Là những đại sứ, thơm tiếng lây!
    Chăm làm chăm ở, không điều tiếng,
    Cũng chẳng cần gì lũ chúng mày(2)

    Đi đâu cũng ngửa tay ăn xin,
    Hành xử, y nhu đám mẹ mìn,
    "Các ngài đánh thắng cả đế quốc,
    Vậy sao các ngài, cứ xin tiền"(3)

    Hussen sắp chết, sắp lên tiên,
    Ngoại giao ca tụng, mấy tháng liền,
    Rồi thì Hussen theo tiên tổ,
    Hố to, quay bới móc, liên miên(4)


    Làm bạn với cả anh Fi-ji,(5)
    Để xuất người qua, làm cu-li,
    Rồi nói "làm bạn với các nước",
    Siêu cường đến giúp không nói gì!


    Hiệp định vi phạm, trước tới sau (6)
    Ngoài vòng pháp luật, đến đau đầu,
    Mò vào Nhân Quyền, LHQ (7)
    Quốc tế chất vấn, chỉ Gãi đầu!


    (1) Ngành ngoại giao vận động UNESCO (Uỷ ban Văn Hoá LHQ)xin cho một người làm "danh nhân văn hoá thế giới" mà không được.
    (2) DSQ giúp đồng bào ăn Tết cổ truyền. Báo LD.
    (3) Thủ tướng một nước Đông Âu, nói với NTD:” Cấc ông là những người tài giỏi cả, các ông đừng có đi ăn xin nữa được không. Đất nước chúng tôi còn nhiều khó khăn hội nhập.”
    (4) Ngoại giao VN ca tụng Sa-đam Hu-sên mấy tháng liền.
    (5) Fi-ji là nước đảo ở Thái bình dương, 800,000 dân.
    (6) Vi phạm các Hiệp định về Đình chiến Giơ-ne-vơ và Pari.
    (7) Còn vào ca Uỷ ban Nhân quyền LHQ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trang BVB nhiều còm thơ càng đọc càng mê

      Xóa
  10. Như trứng quảy đầu gậy vậy

    Trả lờiXóa
  11. TS cái gọi là ngoại giao,
    Chúng mày có làm đươc tý nào.
    Ngoại giao, đại sứ thì thậm thụt,
    Lại còn gặp mặt nói tào lao!

    Còn nhớ, chạy chọt cái năm nào,
    “Danh nhân thế giới”, đẩy lên cao (1)
    U-nét-xì-cô, từ chối thẳng,
    Rồi tung hoả mù, loạn cào cào.

    Kiều dân, khắp giới, bao khó khăn,
    Xuất khẩu lao động, bao gian nan,
    Gọi toà đại sứ, xin giúp đỡ,
    Hot-lai hot-liếc, cứ biệt tăm!

    “Chăm sóc” kiều bào khắp đó đây,
    Ăn trên ăn dưới, không dung tay.
    Phí dưới, phí trên, không ngừng ngh>,
    Ăn chặn, đút lót, mặt quá dầy!.

    3 Triệu Việt Kiều khắp Đông Tây,
    Là những đại sứ, thơm tiếng lây!
    Chăm làm chăm ở, không điều tiếng,
    Cũng chẳng cần gì lũ chúng mày(2)

    Đi đâu cũng ngửa tay ăn xin,
    Hành xử, y nhu đám mẹ mìn,
    "Các ngài đánh thắng cả đế quốc,
    Vậy sao các ngài, cứ xin tiền"(3)

    Hussen sắp chết, sắp lên tiên,
    Ngoại giao ca tụng, mấy tháng liền,
    Rồi thì Hussen theo tiên tổ,
    Hố to, quay bới móc, liên miên(4)


    Làm bạn với cả anh Fi-ji,(5)
    Để xuất người qua, làm cu-li,
    Rồi nói "làm bạn với các nước",
    Siêu cường đến giúp không nói gì!


    Hiệp định vi phạm, trước tới sau (6)
    Ngoài vòng pháp luật, đến đau đầu,
    Mò vào Nhân Quyền, LHQ (7)
    Quốc tế chất vấn, chỉ Gãi đầu!


    (1) Ngành ngoại giao vận động UNESCO (Uỷ ban Văn Hoá LHQ)xin cho một người làm "danh nhân văn hoá thế giới" mà không được.
    (2) DSQ giúp đồng bào ăn Tết cổ truyền. Báo LD.
    (3) Thủ tướng một nước Đông Âu, nói với NTD:” Cấc ông là những người tài giỏi cả, các ông đừng có đi ăn xin nữa được không. Đất nước chúng tôi còn nhiều khó khăn hội nhập.”
    (4) Ngoại giao VN ca tụng Sa-đam Hu-sên mấy tháng liền.
    (5) Fi-ji là nước đảo ở Thái bình dương, 800,000 dân.
    (6) Vi phạm các Hiệp định về Đình chiến Giơ-ne-vơ và Pari.
    (7) Còn vào cả Uỷ ban Nhân quyền LHQ.


    Trả lờiXóa
  12. Tất cả các hội nghị, tất cả các diễn đàn chính thống, vào thời đểm này, người tích cực lắm cũng chỉ nói chung chung mà thôi.
    Tại sao?
    Tại vì họ rất dễ bị khép vào tội "Chống phá nhà nước"
    Vậy là không ai dám nói thật lòng mình.
    Nhưng thử hỏi "Ai đang chống phá nhà nước?"
    Ai?
    Nội bộ ĐCS chứ ai.
    Vụ thảm sát Yên Bái là một thí dụ điển hình.
    Sẽ còn rất nhiều vụ Yên Bái khác.

    Trả lờiXóa
  13. Anh Bồng nghỉ QK dài ngày đi du lịch bên Mỹ hay sao mà mấy hôm chả thấy hiện còm gì cả?.

    Trả lờiXóa
  14. Một nền ngoại giao gọi là độc lâp nhưng suôt đời đối phó vơi Trung Quôc chưa yên.

    Trả lờiXóa
  15. Trong 11 năm chui vào cái bẫy Thành Đô, Hán gian và Việt gian thứ thiệt đã câu kết chặt chẽ với nhau để ra sức vơ vét tài sản quốc gia, tạo bất công xã hội, duy trì một nền y tế bệ rạc, một nền giáo dục lạc hậu, đạo đức xuống cấp, một hệ thống hành chính nhũng nhiễu, bộ máy ngày càng quan liêu, một chế độ mất gốc "hèn với giặc, ác với dân".

    Đây là trách nhiệm lịch sử rất nặng nề của 12 khóa Ban Chấp hành Trung ương, 12 khóa Bộ Chính trị, 14 khóa Quốc hội độc đảng (thật ra là Đảng hội, khi đảng viên CS luôn chiếm trên dưới 90% tổng số đại biểu), và của gần một chục Tổng Bí thư, dẫn đến một mảnh dư đồ rách nát cùng cực như ngày nay.

    Trả lờiXóa
  16. Vận nước mạt đến nơi rồi: Thật không hẹn mà nên, nếu vụ đại án Formosa - Plastics Hà Tĩnh là tiếng gầm của biển cả kêu cứu khi đang bị cái chết đe dọa, vụ đại án Yên Bái là tiếng thét vang động kêu cứu của núi rừng cả nước ta. Hải tặc và lâm tặc đang ngang nhiên hoành hành theo kiểu mafia hiện đại giữa thời cộng sản thoái trào, tàn phá tận gốc tài nguyên vô tận của nước ta, làm cuộc sống dân ta điêu đứng từ miền sông biển đến khu núi rừng.

    Trả lờiXóa
  17. Vấn đề then chốt lúc này của phong trào dân chủ cứu nước cứu dân là tổ chức, tổ chức và tổ chức." Không có vấn đề nào quan trọng cấp bách hơn. Tình hình đã chín muồi cho việc hình thành, xây dựng một tổ chức chính trị, một đảng chính trị, hay một tập hợp chính trị bao gồm những công dân thức tỉnh, dấn thân, phấn đấu hết mình cho một mô hình chính trị dân chủ - đa nguyên, công khai, minh bạch, trong sạch, một tổ chức hợp hiến pháp và luật pháp, làm thế lực chính trị tranh đua, thi đua ôn hòa bình đẳng với đảng Cộng sản đang cầm quyền sau một cuộc cướp quyền dài 71 năm, không thông qua một cuộc tổng tuyển cử đúng nghĩa, không qua một cuộc tranh cử công bằng qua lá phiếu hoàn toàn tự do của toàn thể công dân trong cả nước.

    Tổ chức ấy nên là "Đảng Công dân VN", hay "Tập hợp Công dân VN", sẽ được dựng lên từ nay đến cuối năm là thời gian chuẩn bị, vận động để chính thức hình thành tổ chức vào đầu năm tới. Trong thời gian vận động sẽ xây dựng dự thảo cương lĩnh của tổ chức, dự thảo điều lệ của tổ chức, có thể hình thành ban lãnh đạo lâm thời, cơ quan báo chí chính thức, cơ quan truyền thông chính thức, mạng thông tin của tổ chức, và có thể một ban cố vấn và một ban hỗ trợ nữa nếu cần.

    Trả lờiXóa
  18. Ngàn cân treo sợi tóc

    Trả lờiXóa
  19. Vận vẫn sáng chói lọi mà

    Trả lờiXóa
  20. Vận nước ngàn cân treo sợi tóc
    Cần chi bàn luận tổ đau đầu
    Tương lai mờ mịt trong giông bão
    Đi chết chứ còn đi tới đâu

    Trả lờiXóa