Translate

Trang BVB1

Thứ Ba, ngày 25 tháng 8 năm 2015

Đừng quay lưng lại với đòi hỏi Cải cách chính trị


Những góp ý dưới đây với Đại hội XII của Đảng (cả Đại hội các cấp tiến đến Đại hội XII), không có chủ đích nào khác ngoài sự mong muốn Đại hội đừng quay lưng lại với đòi hỏi cải cách thể chế chính trị để thoát ra khỏi sự ràng buộc vô lý của ý thức hệ XHCN theo chủ thuyết Mác – Lênin và sự lệ thuộc vào những thế lực bành trướng, bá quyền Trung Quốc.
1. Đừng quay lưng lại với đòi hỏi cải cách thể chế chính trị, đang là đòi hỏi nóng bỏng của đất nước
Thể chế chính trị mà Đảng Cộng sản đã chọn và áp đặt lên đường lối phát triển của Việt Nam là CNXH dựa trên học thuyết Mác – Lênin một thời tồn tại ở Liên Xô, tức CNXH theo mô hình Xô Viết, và ở Trung Quốc – có lúc được gọi là CNXH đặc sắc Trung Quốc. Đổi mới thể chế chính trị mà Đại hội Đảng lần này phải trực diện không thể chỉ là “cơ chế chính sách, tổ chức bộ máy” như Tổng Bí thư đã và đang chỉ đạo toàn Đảng, toàn dân thực thi những công việc của Đại hội.
Thể chế chính trị đó- CNXH dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin- đã phá sản ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu, mà người trong cuộc ở đấy cho rằng vì nguyên nhân tự thân của nó.
Một số nước khác vốn đã nhân danh là quốc gia XHCN, trong đó có Việt Nam, mặc dù phải đổi mới kinh tế để tồn tại và phát triển, nhưng đổi mới không toàn diện, không triệt để, vì vẫn còn lệ thuộc vào ý thức hệ XHCN và chế độ độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản dựa trên siêu quyền lực.
Học thuyết Mác – Lênin và CNXH về lý thuyết thì mù mờ và đã thực sự bị phá sản trong đời sống hiện thực. Mù mờ đến mức ngay cả người sùng bái CNXH nhất cũng phải nói: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam chưa” [2]Thế mà phải cứ lắp ghép một cách sống sượng XHCN với kinh tế thị trường để có ‘kinh tế thị trường định hướng XHCN’, và cứ phải thúc đẩy nhau đi tìm cái thể chế đó mà có tìm được đâu, bởi: “Làm gì có cái thứ đó mà tìm”[3] và mù mờ đến mức “đi mà không rõ đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến” [4]
Mù mờ, cùng với quá lúng túng và bế tắc, bởi có nguyên nhân tự thân từ thể chế và cách tiếp cận không qua lăng kính của cuộc sống.
Nguyên nhân tự thân của những lúng túng và bế tắc gắn liền với quá nhiều khiếm khuyết trong nội hàm của mô thức tổ chức xã hội XHCN mà các nhà sáng lập ra CNXH đã chọn:
(a) Tổ chức xã hội theo thuyết giai cấp và đấu tranh giai cấp, coi đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội, coi chuyên chính vô sản là nguyên tắc và trên thực tế đã không tránh khỏi tình trạng lấy vô sản chuyên chính dân tộc đánh vào khối đại đoàn kết dân tộc. Kích động hận thù, bạo lực và tội ác cũng sinh ra từ những điểm đặc trưng nổi bật này.
(b) Mô thức tổ chức nền kinh tế bị chi phối gần như tuyệt đối bởi những nét đặc trưng như công hữu tư liệu sản xuất chủ yếu là nền tảng, kinh tế Nhà nước chủ đạo, việc thực hành kế hoạch hóa tập trung quan liêu bao cấp và tự túc tự cấp. Mô thức tổ chức nền kinh tế với những đặc trưng vừa kể rất xa lạ với kinh tế thị trường trên phương diện sản xuất và tái sản xuất trong đời sống hiện thực.
(c)Tập quyền đến mức quyền lực thành siêu quyền lực cho sự độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản vừa làm cho Đảng bị tha hóa vừa làm cho các tổ chức chính trị, kinh tế xã hội khác mất quyền, trở thành hữu danh vô thực. Không có quyền cũng dẫn đến tình trạng phổ biến quay lưng với trách nhiệm đến mức vô cảm, khiến xã hội không còn có người chủ nào là đích thực.
Ngoài nguyên nhân tự thân như đã nêu ở trên, còn có nguyên nhân từ cách tiếp cận không qua lăng kính của cuộc sống, để nhận biết học thuyết Mác – Lênin và CNXH có cái gì trước đúng nay vẫn đúng, cái gì trước đúng nay không còn phù hợp vì bối cảnh xã hội đã có quá nhiều thay đổi, và cái gì cả trước và nay đều không đúng, để có sự lựa chọn vận dụng.
Mô thức tổ chức xã hội XHCN với những đặc trưng như trình bày ở trên đã phá sản ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu.
Chọn học thuyết Mác – Lê nin và CNXH, Việt Nam đã phải trả giá quá đắt bởi những sai lầm, khuyết điểm, nhất là sai lầm, khuyết điểm nghiêm trọng trong việc chọn con đường và giải pháp cải tạo XHCN và xây dựng CNXH từ 1954 ở miền Bắc và từ 1975 trên phạm vi cả nước.
Có thể đơn cử như:
(a) Sai lầm trong Cải cách ruộng đất.
(b) Triệt phá kinh tế tư bản tư nhân ở miền Bắc sau 1954 và sau 1975 ở miền Nam.
(c) Xóa bỏ kinh tế cá thể của hàng chục triệu hộ nông dân, thợ thủ công và tiểu thương.
(d) Kỳ thị kinh tế tư nhân và cấm đảng viên làm kinh tế tư nhân mãi tới những năm gần đây, trong chừng mực mới có được tháo gỡ.
(e) Thái quá trong phân định và phân biệt đối xử giữa các thành phần giai cấp trong xã hội, nên đã nêu khẩu hiệu “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, đàn áp trí thức, nhân sĩ yêu nước trong vụ Nhân văn Giai phẩm và trong vụ án Xét lại hiện đại.
(f) Chọn đổi mới kinh tế với cái cốt lõi là phát triển sản xuất hàng hóa nhiều thành phần vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lý của nhà nước, nhằm sửa chữa những sai lầm về đường lối kinh tế dựa trên học thuyết Mác – Lê nin và CNXH theo mô hình Xô Viết và mô hình “đặc sắc Trung Quốc”, nhưng đổi mới không toàn diện, không triệt để cũng bởi những rào cản từ ý thức hệ sợ “đổi mới được kinh tế nhưng mất tư tưởng, được bộ phận nhưng mất tổng thể, được trước mắt nhưng mất lâu dài, được kết quả hiển nhiên nhưng xa rời mục đích và những nguyên tắc cơ bản, được của cải nhưng hỏng quan hệ sản xuất và con người”, như không ít lý luận gia “cộm cán” của Đảng đã răn dạy, ngay cả khi công cuộc đổi mới hết sức sôi động và nền kinh tế thoát dần ra khỏi khủng hoảng và lấy đà tăng trưởng.
(g) Chậm nhận biết sự tất yếu mang tính quy luật của phát triển bền vững, nên kinh tế có tăng trưởng nhưng tình trạng lâm nguy đối với văn hóa và sự tàn phá môi trường càng lớn, càng gay gắt. Chạy theo tăng trưởng nhất là trên diện rộng và số lượng, gây bất ổn kinh tế vĩ mô và cái giá phải trả từ đó là chất lượng tăng trưởng không cao, chất lượng cuộc sống của người dân chậm được cải thiện, mức tụt hậu so với các nước trong khu vực ngày càng lớn.
Sai lầm trong việc chọn đường lối cùng với bộ máy cầm quyền yếu kém, hư hỏng, cộng với sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính và tham nhũng, đã đưa nước ta vào tình trạng khủng hoảng, tụt hậu về kinh tế, lâm nguy về văn hóa và môi trường bị xâm hại vô phương cứu chữa. Toàn Đảng với gần bốn triệu đảng viên, phải chịu trách nhiệm về những sai lầm như đã nêu ở trên và phải sửa sai, bằng cách từ bỏ đường lối xây dựng CNXH dựa trên chủ nghĩa Mác – Lênin, chuyển sang đường lối dân tộc, dân chủ theo tinh thần của nền cộng hòa dân chủ với sự tôn vinh nhân quyền và pháp quyền. Sứ mệnh và tầm nhìn đó đòi hỏi Đại hội XII (cả đại hội các cấp tiến đến Đại hội XII) không được quay lưng lại với yêu cầu cải cách thể chế chính trị.
2. Trong quá trình dựng nước và giữ nước, có cả ngàn năm phải đối đầu với mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc nhằm phục vụ lợi quyền của Trung Quốc. Chỉ tính riêng trong khoảng 40 năm gần đây (từ sau 1975), các thế lực bành trướng bá quyền Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa (năm 1974); đánh chiếm Gạc Ma (năm 1988), đứng sau lưng “Khơme đỏ” đánh Việt Nam ở biên giới Tây Nam (1976-1978), đưa 60 vạn quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc (1979), hạ đặt giàn khoan HD981 trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, và một chuỗi hành động rất đáng quan ngại là việc “xây dựng các đảo nhân tạo” đang được ráo riết thực hiện ở Trường Sa, Hoàng Sa không thuộc chủ quyền của Trung Quốc.
Sự ngang ngược và ngạo mạn hết sức nguy hiểm đó, phải được coi là những hành vi xâm lược, và phải được đối phó bằng hành động chống xâm lược với ý chí và quyết tâm chính trị cao của khối đại đoàn kết các dân tộc Việt Nam, của Nhà nước và của đảng cầm quyền.
Thế nhưng, tại nhiều diễn đàn trong nước và quốc tế, nhất là tại hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 9 Khóa 11 và tại kỳ họp thứ 8 của Quốc hội khóa 13 không những không ra được tuyên bố chỉ trích xâm lược và kiên quyết chống xâm lược, mà còn có không ít những phát ngôn làm được lòng Trung Quốc nhưng mất lòng dân vì những mơ hồ mất cảnh giác từ nhận thức “cùng ý thức hệ XHCN” và những lời ngon ngọt “bốn tốt”, “16 chữ vàng”. Thái độ mơ hồ mất cảnh giác, không giống một số nước bạn như Nhật Bản, Philippines, đã, đang và sẽ tự mình đánh mất chủ quyền, vừa không làm tròn trách nhiệm với các quốc gia, các cộng đồng dân tộc thuộc khu vực ASEAN trong mối liên kết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ cũng như trong quyền sử dụng tài nguyên trên không, trên biển theo luật quốc tế.
3. Chuẩn bị cho Đại hội XII là việc phải làm và cấp ủy các cấp của khóa XI có trách nhiệm trong việc chuẩn bị này. Nhưng chuẩn bị chứ không phải áp đặt, và càng không thể là thủ đoạn lấn quyền của Đại hội. Chuẩn bị Đại hội phải thực sự coi trọng dân chủ, công khai, minh bạch (cả trong Đảng và trên toàn xã hội).
Qua hệ thống thông tin đại chúng và tiếp cận bước đầu với các dự thảo văn kiện trình Đại hội XII, thì thấy việc cải cách thể chế chính trị (cả chế độ và đảng), không những chưa được quan tâm, mà còn buộc phải theo tinh thần Cương lĩnh 2011 và Hiến pháp 2013, vốn cố bám giữ đường lối XHCN theo chủ nghĩa Mác – Lê nin và sự độc quyền lãnh đạo của Đảng bằng siêu quyền lực. Đây đang là vấn đề nóng bỏng phải xem xét triệt để mà Đại hội XII không thể quay lưng lại được.
Về nhân sự cho cơ quan lãnh đạo các cấp trong nhiệm kỳ Đại hội XII theo quyết định ngày 09/6/2014 của Ban Chấp hành Trung ương Khóa XI, vẫn không có dân chủ thực chất và trên thực tế không tránh được sự sắp đặt của cấp ủy khóa trước cho nhân sự của khóa sau, và cũng không tránh được sự chi phối của một số ít người có quyền. Quy chế mới còn hạn chế hơn nữa quyền ứng cử, đề cử, quyền bảo lưu ý kiến thiểu số và quyền được báo cáo với cấp trên cho đến đại hội đại biểu toàn quốc của đảng viên, trong đó có những quy định không phù hợp với điều lệ Đảng hiện hành.[5]
23.8.2015
PGS Đào Công Tiến
-----------------------------
[1] Những góp ý với ĐH XII của PGS Đào Công Tiến (nguyên Hiệu trưởng trường ĐH Kinh tế TpHCM, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Thủ tướng Phan Văn Khải, nguyên Phó Giám đốc ĐH Quốc gia TpHCM và Phó Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam) đã được chuyển đi từ Đại hội chi bộ sở tại (ngày 17/4/2015), từ Hội nghị lấy ý kiến ở ĐHQG TpHCM (20/5/2015) và ở Hội Khoa học Kinh tế VN (5/6/2015).
Cũng như nhiều lần trướctrong hàng chục năm qua, những góp ý như vậy thường không đến được số đông dảng viên và người dân, đặc biệt, không bao giờ được phản hồi từ những tổ chức hoặc cá nhân hữu trách của Đảng.
Nói khác đường lối “chính thống” của Đảng và nhất là nói trên các phương tiện thông tin đại chúng là vi phạm những điều đảng viên không được làm. Tôi biết, đó là điều không nhỏ, tức cũng là việc lớn, nhưng những góp ý với ĐH Đảng không đơn thuần là chuyện của Đảng, của một số ít người trong Đảng, mà lớn hơn, là chuyện của dân của nước, của nhiều đảng viên, nhiều người dân vốn nặng lòng với chuyện dân chuyện nước cần biết và có trách nhiệm biết.
[2] TBT Nguyễn Phú Trọng tuyên bố: “Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa” – Báo Tuổi Trẻ online 23/10/2013 (http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20131023/du-thao-chua-vang-vong-nhu-loi-hieu-trieu/576098.html)
[3] Nhiều người hỏi Bộ trưởng bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh thế nào là thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN, ông đáp: “Chúng ta cứ nghiên cứu mãi cái mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có mà tìm.” – Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 03/05/2014 (http://www.thesaigontimes.vn/114301/Cai-cach-the-che-tu-cau-hoi-chua-co-loi-giai.html)
[4] Thứ trưởng bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng: “Tôi cứ suy nghĩ mãi một điều, nếu chúng ta đi mà không rõ đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến thì không bao giờ chúng ta đi nhanh và bền vững được.” – Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 22/11/2014 (http://www.thesaigontimes.vn/124350/Thu-truong-Bo-KHDT-Chung-ta-di-ma-khong-biet-di-dau.html)
[5] Mấy điều không phù hợp với Điều lệ Đảng trong Quy chế bầu cử trong đảng theo Quyết định số 244-QĐ/TW ngày 09/06/2014 của Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa XI:
+ Theo Quy chế, cấp Ủy viên và Ủy viên thường vụ, Ủy viên Bộ chính trị và Ban Bí thư không được ứng cử và đề cử nhân sự ngoài danh sách do cấp ủy đề cử. Quy định này không phù hợp với quy định “Đảng viên có ý kiến thuộc về thiểu số được quyền bảo lưu và báo cáo lên cấp trên cho đến Đại hội Đại biểu toàn quốc” tại Khoản 5, Điều 9 của Điều lệ Đảng hiện hành.
+ Quy chế bầu cử khống chế số dư tối đa không quá 30% số lượng cần bầu là lấn quyền của Đại hội vì Điều lệ hiện hành nêu rõ ở Khoản 2, Điều 9: “Cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng là Đại hội đại biểu toàn quốc, cơ quan lãnh đạo ở mỗi cấp là Đại hội Đại biểu hoặc Đại hội Đảng viên” và ở Khoản 3, Điều 12 quy định: “Danh sách bầu cử do Đại hội thảo luận và biểu quyết thông qua”.
+ Quy chế bầu cử trong đảng coi “danh sách do cấp ủy triệu tập đại hội đề cử là danh sách đề cử chính thức với đại hội”, thậm chí “có thể lấy danh sách đó làm danh sách bầu cử”. Như vậy có sự phân biệt đối xử giữa những người trong danh sách của cấp ủy và những người tự ứng cử và được đề cử tại đại hội. Nguyên tắc dân chủ, bình đẳng trong bầu cử bị vi phạm bởi sự phân biệt đối xử đó.
(Viet-studies)
---------------

18 nhận xét:

  1. Tôi không viễn tưởng "Cải cách chính trị ". Chi mong, cái "lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội", dùng quyền hợp pháp của mình, ra lệnh cho thành viên của họ, 91% đại biểu quốc hội, xóa bỏ điều 4 hiến pháp!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không ai tặng tự do miễn phí,

      Chẳng ai biếu dân chủ, nhân quyền.

      Đừng tin lời hứa đảng độc trị,

      Tham sân si, khát máu, khát tiền!



      Đảng độc trị mạo xưng cách mạng,

      Soán ngọc tỷ, chiếm phủ đầu rồng.

      Thoái hóa biến chất thành băng đảng,

      Cầm tù trí thức, phản công nông.



      Đảng độc trị thoán đoạt vương miện,

      Cướp hoàng bào, cưỡi cổ thần dân.

      Chuyên chính vô sản làm phương tiện,

      Sa đọa thành vô học, vô luân.



      Đảng độc trị bảo thủ ngu dốt,

      Hoạt đầu mọc như nấm sau mưa.

      Không thể lựa chọn nhân sự tốt

      Trong thể chế gian lận dối lừa!



      Quan thanh liêm lọt vào bộ máy,

      Không xiểm nịnh thảo khấu cướp ngày,

      Cối xay cơ chế nghiền ra bã,

      Chuyện buồn “thời Đồ Đảng” bấy nay!



      Đảng độc trị quan giàu nước yếu,

      Nền chính trị “chí tư vô công”.

      Nhân dân ăn quả lừa, quả đểu,

      Nhà nước bốn kiên định đến cùng.



      Đảng độc trị dùng mọi thủ đoạn

      Diệt đối trọng, đối lập đồng hành.

      Không đếm xỉa nhân tâm, sinh mạng,

      Triệu cốt khô đảng trị công thành.



      Đảng độc trị lộng giả thành chân,

      Ngụy xưng nhà nước của nhân dân.

      Diệt đồng chí, bảo kê đồng lõa,

      Trọng tài kiêm cầu thủ bao sân.



      Quyền lãnh đạo của đảng độc trị,

      Đảng tuyên xưng: ý nguyện toàn dân.

      Nội bộ đảng mấy người đồng ý?

      Bộ Chính trị mấy vị tán thành?



      So với chế độ độc trị khác,

      Việt Nam bi thảm gấp ngàn lần.

      Bảy thập niên nối giáo Hoa tặc,

      Đan cài mười sáu chữ tương lân.



      “Thà mất nước còn hơn mất đảng”,

      Não trạng đảng chủ quá “ngu đần”!

      Đảng chỉ là công cụ Đại Hán,

      Diệt thỏ hết rồi, giết chó săn!



      Đảng độc trị kêu gào yêu nước,

      Đun nồi da nấu thịt dân mình.

      Nay tuyên truyền ổn định phát triển,

      Cúi đầu tuân chỉ dụ Bắc Kinh!?



      Đảng độc trị không chỉ nhịn nhục,

      Tẩy não dân thành “cháu thỏ con cừu”.

      Trói “ngoại giao nhân dân” bắt nhốt,

      Đầu hàng vô điều kiện kẻ thù.



      Lịch sử chứa con người, sự kiện,

      Nhục – vinh nhiều bài học để đời.

      Có Lê Lợi, Quang Trung, Chiêu Thống…

      Có Thành Đô trọng tội Linh, Mười.



      Người mất đã định hình công tội,

      Kẻ còn hãy sám hối thành tâm!

      Báo cáo Bộ Chính trị, Quốc hội,

      Nhận kỷ luật xin sửa lỗi lầm!



      Trung Quốc lo Việt Nam thay đổi,

      Tác động tới “ổn định” thiên triều.

      Như thời tường Berlin sụp đổ,

      Trường thành Xô viết ngã nhào theo.



      Khuyến dụ Việt Nam chỉnh đốn đảng,

      Tranh giành đấu đá khử trừ nhau.

      Canh Tý chui gọn vào bẫy cạn,(*)

      Đảng vương thành Thái thú Ba Tàu?



      Đảng phái – luôn chỉ là phương tiện,

      Lê nin hoán đổi thành mục tiêu.

      Stalin, Mao Trạch Đông “cao kiến”

      Đánh tráo thành đảng trị vương triều.



      Quái thai sinh hậu duệ quái thai,

      “Nhà nước – Đảng” dã man độc tài.

      Côn đồ đỏ xã hội đen kết nối,

      Tà đạo Lê – Mao trượt dốc dài.



      Xô một phần ba nhân loại xuống hố,

      Dân quyết tử cho đảng trị trường sinh.

      Đêm dài “thời Đồ Đảng” đen tối,

      Chân trời chưa thấy ánh bình minh.



      Có ai ngờ những người cộng sản

      Thành băng nhóm khát máu, khát tiền.

      Khát quyền lực, háo danh bệnh hoạn,

      Sụp đổ rồi thần tượng thiêng liêng!



      Đảng độc trị gieo bao nỗi sợ,

      Làm thế nào tìm được lối ra?

      Kẻ buộc chuông là người tháo mở,

      Trách nhiệm đó thuộc về “đảng ta”!



      Giao Hội đồng Lý luận trung ương

      Soạn lộ trình khai lối mở đường.

      Tổng Bí thư yêu cầu đột phá,

      Chờ đợi gì chưa có chủ trương?

      Tháng 2/2014

      TS Trần Nhơn-nguyên Thứ trưởng bộ Thủy lợi

      ———–

      Xóa
  2. Đòi hỏi cải cách là đòi hỏi làm sao .
    Thôi được rồi , cứ mỗi kỳ đại hội , đãng sẽ cho cải cách thêm 1 chút , đựơc chưa .
    Ông Đặng xương Hùng , bên Thụy Sĩ , viết bài đọc thấy đã lắm , còn những người trong vòng cương tỏa nói nghe nhẹ nhàng lịch sự , nói xa xa , như gió thoãng qua tai , bởi vì còn đặc quyền , đặc lợi ràng buộc .
    Mặc dù họ đa số biết chứ , đâu phải họ cuồng tín , rồi đến nổi mù quáng không hiểu biết chuyện gì ,
    Nếu không có chổ dựa thì họ đã mệt ngã ngữa ra rồi , nhưng khổ nổi , chổ dựa cũng đang mục nát sắp sụp .

    Vấn đề là , đảng nhất định đi một đường như từ trước tới giờ , như những gì ông Tổng tuyên bố từ khi đi Mỹ về ?
    Biết chắc vậy để dân đen VN còn biết đường mà tính toán cho kịp trước năm 2020 .

    Trả lờiXóa
  3. Tôi thấy rằng chẳng có sức ép nào đủ mạnh để họ phai thay đổi , nên họ chẳng những quay lưng mà có khi còn dẫm đạp lên mọi ký kiến về cải cách CT , nhất là cánh ông Tổng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng , chỉ có cánh ông tổng , nhưng tôi tin là một ngày nào đó đảng vẫn tồn tại một cách thách thức dân VN và các nền dân chủ van minh khác thì sẽ có thế lực đứng lên đập bỏ cái chế độ này , diễn biến chính trị luôn rất bất ngờ , họ có đề phòng cũng không chống chọi lại đc !

      Xóa
  4. Đúng,xóa bỏ điều 4 hiến pháp 2013 là ước vọng của toàn dân ! hãy làm theo nguyện vọng của nhân dân đi các ông ơi ! "cố đấm ăn xôi" coi chừng "xôi hẩm" đấy !

    Trả lờiXóa
  5. Nghĩ đơn giản. Chúng ta càng nhìn họ, càng học họ, càng cho rằng phát triển như họ là tốt nhất hoặc tốt hơn. Có cơ hội tiết kiệm thời gian, công sức, tiền bạc, có đường đi sẵn để tham khảo thì VN càng không thoát khỏi TQ. Khi TQ muốn kéo VN gắn liền vận mệnh với họ thì VN đã là con bài phải chia sẻ sinh mệnh với TQ. TQ đau một thì VN cũng phải hắc xì. Họ gãy tay thì ngón tay VN cũng không thể nguyên vẹn. TQ liệt một nửa thì VN cũng phải ung thư. Họ càng tổn hại thì VN càng bị kéo xuống cùng.
    Còn nghĩ cải cách, còn nghĩ ảo tưởng về Mac Lenin thì nên nhớ cả hai ông đó đều đã chết, không có bất kì một truyền nhân nào. Ngược lại giới tư bản khiêm cung hơn, nghi ngờ hai ông này nhiều hơn nhưng họ học hỏi, áp dụng vào thực tế nhiều hơn là các nước CS, vốn luôn làm bộ là CS nhưng chỉ là chưa dập tắt tàn dư của mô hình con ông cháu cha phong kiến, gia tộc thế phiệt cổ hủ.

    Trả lờiXóa
  6. ĐCS ý thức được là tốt. Người khác sẽ làm việc đó

    Trả lờiXóa
  7. Chính trị không thể cải cách.
    Chính trị phải thay đổi:
    Từ bỏ XHCN độc tài
    Sang dân chủ nhân quyền
    Ai cũng có thể làm được, kể cả các đảng viên cộng sản

    Trả lờiXóa
  8. Phải có kể hoạch định phương cách đấu tranh. Thiết thực. CS Ko bao giờ thay đổi. Bằng cách nói. Hay góp ý. Kể cả chửi bới thậm tệ nhất. Vì họ chuyên lừa gạt. Gian ác vô liêm sĩ. Quen rồi. Ai nói gì trái ý họ đều là thù địch, vậy Ko ai tài nào góp ý được trừ khi nói theo ý của họ thôi bó tay ( lão thành CM can Ko được phải bó chân )

    Trả lờiXóa
  9. Chỉ khi toàn thể nhân dân tức nước vỡ bờ , nhấn chìm con thuyền chở bọn CS xuống vực thẳm , thì dân tộc VN mới sánh vai được cùng các nước phát triển trên thế giớ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trước mắt cần phải thịt những thằng ngoan cố độc đảng toàn trị và ngăn cản tự do ngôn luận?

      Xóa
    2. Nặc danh05:51 Ngày 26 tháng 08 năm 2015 nói chí phải . Cũng không thể 100% đấu tranh ôn hòa được. Ta chỉ ôn hòa với những người biết lý lẽ phải trái . Với những thằng bảo thủ , ngoan cố , ngu xi độc ác thì cũng phải cứng rắn mới xong đc!

      Xóa
  10. Nước đổ đầu vịt

    Trả lờiXóa
  11. Chỉ có thực dân xâm chiếm các thuộc địa mới có một chính sách áp đặt chính trị , độc tôn chính trị , độc quyền kinh tế , nắm trọn tài sản nhân vật lực của đất nước bị thống trị .

    So sánh CXHCN VN với chính sách thực dân Pháp hay Anh ..vv..., ta sẽ thấy hoàn toàn giống về mặt kinh tế , nhưng về mặt chính trị CNXH tước đoạt tự do khốc liệt hơn so với chế độ thực dân .

    Chính Lenin đặt ra cái bẫy thế giới đại đồng nhằm thực hiện nguyện vọng khống trị thế giới chẳng khác chi một đế quốc thực dân . Mỗi Đảng CS của từng nước sẽ là những thực dân tay sai của Đế quốc thực dân Liên Xô . Trung Quốc nhận thấy Nguy trạng này tìm cách âm thầm chống lại Liên Xô , nhưng vẫn không từ bỏ phương thức của Lenin với hy vọng trở thành một Đế quoc thực dân tại vùng Đông Nam Á .

    Do đó , nếu XHCN VN thành công , thì ĐẢNG CSVN và nhà nước CHXHCNVN sẽ trở thành tay sai cho chính sách Thực dân CS TQ dưới hình thức chủ nghĩa xã hội Mác Lê từ nguyên thuý và nền Kinh tế định hướng xhcn theo TQ hiện nay .

    Nhìn một cách nhìn khác về tình hình VN hiện nay , kinh tế mang màu sắc chính hiệu của một nước bị thực dân cai trị , thực dân chính là ĐẢNG . Kết quả nhãn tiền , đa số Đảng viên cs đã biến thành các nhà tư sản đỏ , tư bản đỏ . Khống trị toàn bộ tài nguyên đất đai VN và độc quyền kinh tế mang lợi nhuận kếch sù về cho ĐẢNG & Đảng viên , mặc tình tiêu xa hoang phí . Chính vì thế Đảng đã bỏ mặc giai cấp nghèo đói , công nông ít học cho dù vẫn giương cao cờ đỏ búa liềm đại diện cho giai cấp vô sản .

    Đại hội lần thứ 12 sắp tới nhằm củng cố một phương sách cai trị dân chúng theo học tập từ Lenin , củng cố nền kinh tế theo chính sách của Thực dân ở thế kỷ 19 ....! Chỉ nhằm mục đích bảo vệ quyền lợi chính yếu cho ĐẢNG Thực dân là chính , còn Người Việt sống chết mặc kệ .

    Chính Đảng đã thể hiện hình ảnh Thực dân ngay trên đất nước mình , nhưng cai trị tàn bạo hơn thực dân nếu không bị Thế giới kềm chế bởi các định ước về kinh tế .

    Hiểu được như thế này mới thấy được tai sao tâm trạng của người Việt sống ở những vùng đất bị Pháp đô hộ ít cảm thấy sợ hãi chính quyền thuộc địa Pháp và người Việt sống ngay thế kỷ 20 , 21 lại cảm thấy lo sợ với chính quyền XHCN VN Cong san nhiều hơn , luôn luôn phải ở thế thủ thân nhiều hơn .

    Từ một chế độ Thực dân chuyên chính vô sản thất bại chuyển đổi thành chế độ thực dân XHCN định hướng Tư bản . Thì người dân vẫn bị bóc lột như nhau trong chế độ THỰC DÂN ĐẢNG TRỊ chỉ khác nhau ĐẢNG NGHÈO , DÂN ĐÓI tiến lên ĐẢNG GIÀU dân THIẾU THỐN muôn mặt ...!!!

    Để giải thể một chế độ thực dân chỉ có hai cách : đấu tranh bạo động hay bất bạo động . Không thể đòi hỏi chế độ thực dân ĐẢNG thay đổi về mặt chính trị . Cái cốt lõi , Đảng phải trả lại tư cách lãnh đạo cho nhân dân để nhân dân tự quyết định vận mệnh cho chính mình . Chế độ Thực Dân Đảng trị XHCN cần phải sụp đổ thì Người dân Việt mới có hoà bình , yên ổn làm ăn , ấm no , tự do và hạnh phúc .

    Thức tỉnh

    Trả lờiXóa
  12. Bài viết của ông Đào Công Tiến rất tâm huyết xây dựng nhưng Tổng Trọng và ekip thân tầu lú lẫn bảo thủ quyết bám lấy chủ nghĩa Mác Lê lỗi thời và đưa ra quy chế bàu cử phản dân chủ trái điều lệ đảng như kể điêc làm ngơ cố tình không nghe, không trả lời mà còn tìm cách trù dập những tiếng nói phản biện cua tri thức. Không thay đổi thể chế theo ý nguyện của dân thì tự nó sẽ phải tiêu vong theo cách xấu nhất

    Trả lờiXóa
  13. "Cải cách chính trị"? Nói cho đúng là chuyển qua CNTB - dân giàu nước mạnh. Đừng dối lòng.

    Trả lờiXóa
  14. Bon chung dau co quay lung, toan nhin thang vao mat xem thang nao 'doi hoi' de con xu ly ho bang su tan bao va ban thiu

    Trả lờiXóa