Translate

Trang BVB1

Thứ Năm, ngày 27 tháng 8 năm 2015

Một chiến lược hành động cho Mỹ ở Biển Đông

 Máy bay do thám P8-A Poseidon của Mỹ
* Ts. Marvin Ott
Bằng việc tuyên bố chiến lược “xoay trục” hay “tái cân bằng” vào năm 2011, chính quyền Tổng thống Obama đã lựa chọn giải pháp đấu tranh thay vì thỏa hiệp với các tham vọng của Trung Quốc. Để đạt hiệu quả, chiến lược này đòi hỏi Washington phải xây dựng và thực thi các chiến lược và chiến thuật nhằm ngăn chặn việc Trung Quốc mở rộng hơn nữa tại Biển Đông.
Chiến dịch mở rộng lãnh thổ một cách công khai của Trung Quốc tại Biển Đông đặt ra thách thức chiến lược cấp bách đối với Mỹ và các đối tác an ninh của Mỹ tại Đông Nam Á. Nếu thiếu các biện pháp đáp trả hiệu quả, tương lai có thể dự liệu trước về Biển Đông là Trung Quốc sẽ chiếm đoạt thêm từng phần lãnh thổ và triển khai các căn cứ hải quân và không quân cho đến khi nước này giành được quyền kiểm soát thực tế (de facto) đối với toàn bộ Biển Đông trong phạm vi “đường chín đoạn” được vẽ ra trong các bản đồ của Trung Quốc. Tuyến đường biển quốc tế thông qua Biển Đông do vậy sẽ phụ thuộc vào quy định và sự chấp thuận của Trung Quốc.
Bằng việc tuyên bố chiến lược “xoay trục” hay “tái cân bằng” vào năm 2011, chính quyền Tổng thống Obama đã lựa chọn giải pháp đấu tranh thay vì thỏa hiệp với các tham vọng của Trung Quốc. Các tác động – và thách thức - từ lựa chọn này là rất sâu sắc. Nói ngắn gọn, chiến lược này đòi hỏi Washington phải xây dựng và thực thi các chiến lược và chiến thuật nhằm ngăn chặn việc Trung Quốc mở rộng hơn nữa tại Biển Đông.
Lập trường của Mỹ bắt đầu với tuyên bố khái niệm “Châu Á” bao gồm cả Mỹ với tư cách là một cường quốc cư trú có một phần lãnh thổ tại Tây Thái Bình Dương, có các giao ước đồng minh với một số quốc gia Châu Á, và sự hiện diện quân sự hơn sáu thập kỷ, cũng như có các quan hệ chính trị và kinh tế lâu dài, sâu sắc đối với Châu Á. Về vấn đề Biển Đông, chính sách từ lâu của Mỹ khẳng định rõ ràng: tránh dính líu tới các tuyên bố lãnh thổ, đồng thời khẳng định tầm quan trọng của đàm phán hòa bình và việc gìn giữ tự do đi lại của các tuyến hàng hải đi qua khu vực. Phần lớn, nếu không nói là tất cả, vùng Biển Đông đều là các Vùng biển cả (High Seas) theo luật quốc tế, và các tuyến đường biển qua khu vực này là “tài sản toàn cầu” – chúng thuộc về tất cả các quốc gia và không nằm trong lãnh thổ chủ quyền của bất cứ một quốc gia nào.
Lập trường này được đưa ra vào những năm còn thanh bình khi sức mạnh quân sự vượt trội của Mỹ không bị thách thức. Tuy nhiên, bản chất tuyên bố này hàm chứa sự mập mờ, đó là không làm rõ được việc Mỹ sẽ phản ứng như thế nào nếu sự ổn định bị thách thức, nếu một hay một vài quốc gia sử dụng vũ lực và phủ nhận quy tắc “tài sản toàn cầu”? Trong hơn 50 năm qua, sự mập mờ này chưa khi nào bị thử thách. Và bây giờ thì nó đang bị thử thách. Năm 2012, Trung Quốc trên thực tế đã ép buộc Philippines từ bỏ Bãi cạn Scarborough bất chấp sự hiện diện của hải quân Mỹ. Khả năng quân sự vượt trội của Mỹ trên thực địa đã bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng một định hướng chiến lược hành động.
Các tuyên bố gần đây về chiến lược của Mỹ bắt đầu với một mệnh đề phủ định, đó là Mỹ không đứng về yêu sách chủ quyền lãnh thổ đang tranh chấp nào ở Biển Đông. Mỹ cần xây dựng một chiến lược bắt đầu với các khẳng định. Đầu tiên Mỹ cần khẳng định Biển Đông là Vùng biển cả theo luật pháp quốc tế và các tuyến đường biển đi qua Biển Đông được coi là “tài sản toàn cầu”. Thứ hai, Mỹ cần ủng hỗ mạnh mẽ nguyên tắc không đe dọa và sử dụng vũ lực trong giải quyết tranh chấp. Thứ ba, Mỹ cần thừa nhận trách nhiệm bảo vệ lợi ích của các đồng minh. Các nguyên tắc này đưa ra nền tảng hành động: sự thiếu vắng lập trường về các giá trị trong từng yêu sách cụ thể trở nên không thích hợp một cách chiến lược.
Với những quy tắc này, Bộ Quốc phòng cần xem xét các sáng kiến hành động dưới đây với định hướng cần thiết từ Bộ Tư lệnh Hoa Kỳ đặc trách Thái Bình Dương (PACOM).
+ Tiếp tục triển khai lực lượng tại các vùng biển và không phận quốc tế truyền thống ở Biển Đông và không công nhận yêu sách của Trung Quốc rằng các thực thể nhân tạo có cơ sở pháp lý theo luật phápquốc tế. (Bước đi này đã được tuyên bố bởi Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter tại Đối thoại Shangrila tháng 6/2015 ở Singapore). Nếu Trung Quốc tuyên bố một Vùng nhận diện phòng không bao trùm một phần hoặc toàn bộ Biển Đông, Mỹ sẽ không công nhận giá trị của tuyên bố này và không tuân thủ các giới hạn do Trung Quốc yêu cầu.
+ Để khẳng định và bảo vệ nguyên tắc tiếp cận quốc tế, PACOM cần triển khai tàu hoạt động ở Biển Đông, 365 ngày/năm, 24/24 giờ. PACOM cũng cần đa dạng và mở rộng khu vực tuần tra trên biển và trên không, kể cả trong phạm vi 12 hải lý xung quanh các thực thể nhân tạo của Trung Quốc;
+ Cân nhắc khả năng hộ tống và bảo vệ hoạt động tiếp tế của Philippines cho các tiền đồn xa bờ (ví dụ như ở Bãi Cỏ Mây) trước hành động ngăn cản của Trung Quốc nếu cần thiết. Đây có thể được giải thích không phải là hành động ủng hộ chủ quyền của Philippines, mà là hành động bảo vệ nguyên tắc không cưỡng bức.
+ Thiết lập các cơ chế tập trận hải quân đa phương thường niên với các đồng minh và đối tác an ninh ở Biển Đông;
+ Thực hiện thường xuyên các chuyến bay do thám với sự tham gia của quan sát viên từ các quốc gia Đông Nam Á có yêu sách tại các khu vực mà Trung Quốc kiểm soát;
+ Đề xuất với Malaysia hai sáng kiến: (i) tàu chiến Mỹ thực hiện chuyến thăm đến căn cứ hải quân Malaysia trên Swallow Reef (Đá Hoa Lau); (ii) công khai và tăng cường tần suất hoạt động tuần tra chống ngầm của Mỹ bên ngoài các căn cứ hải quân Malaysia tại Đảo Labuan và/hoặc Sepangar;
+ Đề xuất nâng cấp hợp tác an ninh biển với Indonesia bao gồm việc cải thiện năng lực các tàu tuần tra dọc ranh giới vùng đặc quyền kinh tế của quần đảo Natuna;
+ Khởi động đối thoại với Manila về khả năng xây dựng các căn cứ quân sự trên Đảo Palawan của Philippines để tiếp nhận các vũ khí hải/không quân của Mỹ trên cơ sở luân phiên. Các trang thiết bị này bao gồm cả Radar Aegis có khả năng hỗ trợ các địa điểm lắp đặt tên lửa và thiết lập lại bãi phóng ở thung lũng Crow từng được sử dụng bởi các phi công tàu sân bay Mỹ để tăng hiệu quả tác chiến.
+ Khởi động đàm phán với Hà Nội hướng tới tăng cường tần suất các chuyến thăm Vịnh Cam Ranh của tàu hải quân Mỹ, tương ứng với mức hải quân Nga đang được hưởng. Gỡ bỏ hoàn toàn các hạn chế về việc bán vũ khí sát thương cho Việt Nam;
+ Đẩy nhanh các hỗ trợ cho Việt Nam, Malaysia, IndonesiaPhilippines trong lĩnh vực nhận thức về biển và khả năng chống tàu ngầm tại Biển Đông. Lôi kéo Nhật và Hàn Quốc tham gia sâu hơn trong nỗ lực này.
+ Thiết lập nhóm làm việc chung chuyên trách về vấn đề Biển Đông giữa ASEAN - Mỹ như một kênh phái sinh từ cơ chế họp Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ và ASEAN được khởi xướng gần đây.
+ Cân nhắc khả năng hỗ trợ của Lầu Năm góc các tổ chức nghiên cứu và quan sát phi chính phủ về lĩnh vực biển, trong đó bao gồm cả tổ chức Sáng kiến Minh bạch Biển Châu Á (AMTI) của CSIS, với nỗ lực công khai mạnh mẽ các hoạt động của Trung Quốc.
M.O/Nghiên cứu Biển Đông
-----------
** Tiến sỹ Marvin Ott là giáo sư và chuyên gia nghiên cứu về Đông Nam Á tại Trường Nghiên cứu Quốc tế Paul H. Nitze, giảng viên Bộ môn nghiên cứu Đông Á tại Đại học John Hopkins và học giả về chính sách công tại Trung tâm Quốc tế Woodrow Wilson. Ông từng là giáo sư về chiến lược an ninh quốc gia tại Đại học Chiến tranh Quốc gia.Bài viết được đăng lần đầu tiên trên trang của Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS).
Dịch: Hà My
Hiệu đính: Kim Minh
------------

5 nhận xét:

  1. Hiểu biết chút ít18:26 Ngày 27 tháng 08 năm 2015

    Về chiến lược TRÊN BIỂN ĐÔNG thì Mỹ cao thủ hơn TQ là cái chắc.
    Đến hôm nay thì ta hiểu rằng tách VN ra khỏi ảnh hưởng của TQ là một trong những mục tiêu chiến lược lớn của Mỹ.
    Thứ hai, Lâu nay TQ là chủ nợ của Mỹ, khiến Mỹ gặp nhiều trở ngại trong mối quan hệ hai bên, bởi vậy Mỹ quyết đanh TQ về mặt Kinh tế, trong đó Sự suy sụp TÀI CHÍNH CHỨNG KHOÁN của TQ những ngày gần đây là đòn thứ hai.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người ta vẫn nói Thâm như Ba Tầu, nhưng hôm nay mới thấy Mỹ rất khôn và rất thâm.
      Lâu nay, nhiều người VN thấy Obama đến thăm các nước quanh Biển Đông nhưng hình như đó chỉ là động tác lừa dư luận ở VN và cả ở bên Tàu.
      Tại sao ư?
      Tại vì ĐCS VN cúc cung tận tụy cới Tầu ghê quá
      Rồi đùng một cái, bao như sự kiện lạ và khó hiểu xẩy ra trong 2 tháng qua. Người tinh hôn đều hiểu rằng Mỹ đã chuẩn bị từ lâu.... Và việc TBT Trọng đến tưởng niệm Cố TT Thomas Jefrson với vụ Phó TT joe Bidel là thước đo của sự chuẩn bị không ngẫu nhiên chút nào.
      Cũng ở VN Cảng Cam Ranh rõ ràng là mục tiêu vô cùng quan trọng và cuối cùng vẫn nhắm tới để kiểm soát Biển Đông giúp VN

      Vậy đấy.
      Thế mới thấy chính trị và ảo thuật thật tương đồng.

      Xóa
  2. VN phải loại bỏ được 2/3 phái thân Tầu khựa trong LĐ cấp cao của đảng CS thì may ra mới thay đổi

    Trả lờiXóa
  3. Khiêu khích ngang ngược toàn dân và toàn thế giới dân chủ
    Published on August 28, 2015 · No Comments
    NGUYENPHUTRONG-MichealFroman-TPP



    Thời gian qua, đã có nhiều hy vọng và phán đoán rằng trong dịp lễ Quốc Khánh 2/9 năm nay sẽ có nhiều tù nhân chính trị – tù nhân lương tâm được trả tự do.

    Trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ còn dấy lên niềm tin tưởng lạc quan rằng lần này có thể đón mừng “toàn thể tù nhân chính trị ở trong nước được trở về cuộc sống tự do” dựa trên cơ sở thực tế là chưa bao giờ cộng đồng người Việt lại tham gia ranh đấu sôi nổi, rộng khắp như vừa qua, vận độn sát sao các dân biểu, thượng nghị sỹ, các hội đoàn nhân quyền, dân chủ từ các tiểu bang cho đến ở Thủ đô Washington DC, với kết quả là chưa bao giờ các chính khách Hoa Kỳ nhận đỡ đầu nhiều tù nhân chính trị ở Việt Nam như hiện nay. Nhiều nhà bình luận thời sự quốc tế cũng lạc quan không kém, khi ghi nhận lời cam kết của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với Tổng thống Barack Obama tại Tòa Bạch ốc rằng “vấn đề nhân quyền cũng là mối quan tâm lớn của chúng tôi, để nhân dân ngày càng có nhiều quyền tự do”.

    Ai cũng có thể nhận ra rằng một khi người lãnh đạo CS nhận ra rằng trả tự do cho một số đáng kể tù nhân chính trị, dù chưa trả hết toàn bộ, sửa đổi vài điều khoản phi lý trong bộ Luật Hình sự về vi phạm an ninh quốc gia, công nhận quyền lập công đoàn độc lập của người lao động, thì Việt Nam có thể dễ dàng được đón nhận vào Khối TTP với rất nhiều điều lợi, và từ đó Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ có thể nâng cao, rất cao, uy tín của mình ở trong nước cũng như trên trường quốc tế.

    Thế nhưng sự thật cho đến nay là không phải như thế.

    Sự thật oái oăm và phủ phàng là vào dịp Quốc khánh 2/9 sắp tới sẽ có đến 17.000 tù nhân được đặc xá, nhưng…trong đó có thể không có một tù nhân chính trị nào, hoặc nếu có cũng chỉ là không đáng kể, theo nguồn tin chính thức từ Hà Nội, qua lời của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là như vậy. (theo mạng Thời báo VN của Hội nhà báo VN độc lập, 22/8).

    Thế là toàn dân ta lại bị lừa. Tổng thống Obama đã bị bịp. Công luận thế giới đã bị ăn một quả lừa to đùng. Hằng trăm gia đình, vợ chồng, con cái, bạn bè người thân các tù nhân chính trị ăn phải quả đắng không sao chịu nổi của chính quyền CS, nói một đằng làm một nẻo, đến độ trơ trẽn, lạnh lùng và gian ác đến mức vô cùng tận.

    Tại sao ở Miến Điện và ở Cuba chính quyền quân phiệt và cộng sản có thể trả tự do cho 43 đến hàng ngàn tù chính trị một lúc mà lãnh đạo CSVN lúc này lại không thể làm như thế ? Sao mà họ keo kiệt, ngang ngược về chính trị đến vậy?

    Đó là câu chất vấn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, chất vấn 16 uỷ viên Bộ Chính trị – Vua tập thể đang nắm quyền toàn trị. Đó cũng là câu hỏi xoáy sâu trong tim gan mỗi công dân Việt Nam yêu nước, thương dân, làm sao lại để xảy ra một tình hình trái khoáy, trớ trêu, cực kỳ nguy hiểm đến vậy? Và nay phải làm gì để cứu nước trong cơn hoạn nạn, trong cảnh trầm luân không lối thoát này?

    Đây có thể là cuộc thách thức và cuộc khiêu khích cuối cùng của một chế độ toàn trị Cộng sản trơ trọi lạc lõng giữa thế giới dân chủ hùng mạnh và phát triển, một thái độ thách thức và khiêu khích láo xược đối với dân tộc, với lịch sử kiên cường của dân tộc Việt Nam, với tổ tiên và các thế hệ con cháu chúng ta, không một ai là người Việt Nam chân chính có thể bỏ qua được.

    Trả lờiXóa
  4. Bài com của Nặc danh 06:57 ( 28.08.2015 ) quá hay ! => đầy đủ chi tiết,tính tranh biện sắc sảo logic,tình cảm hợp với lòng người,khớp với tư tưởng và trào lưu tiến bộ của loài người của thế kỷ 21 ! Ai lội dòng nước ngược,chắc chắn sẽ bị triệt tiêu - không ngày nay thì ngày mai,một tương lai hết sức gần : Đó là LỆNH CỦA THỜI ĐẠI !

    Trả lờiXóa