* BÙI VĂN BỒNG
(tiếp theo và hết)
... Vậy là, TQ kích động lũ ngu và ác “Khơ-me đỏ” ráo riết
diệt chủng. Thực chất, lòng tham sinh tội ác, TQ diệt hết người dân Khơ-me, mà
theo cách gọi của chúng là dân “hắc hầu” (khỉ đen) để thay người TQ vào
chiếm lĩnh toàn bộ diện tích Vương quốc Cam-pu-chia. TQ xúi Khơ me đỏ trục xuất
Việt kiều và kiều dân nhiều nước khác ra khỏi Phnompenh, còn người K gốc Hoa
vẫn được ở lại. Nhu thế, TQ mới sớm đứng chân được trên đất Cam-pu-chia. Khi
đó, chắc chắn cái thế thượng phong của TQ sẽ mạnh chưa từng thấy. Và khi đã đạt
được mục tiêu chiến lược ấy, khi mưu sâu kế hiểm “đại thành công”, cả Đông Dương sẽ là của TQ.
Khi đã chiếm được
Cam-pu-chia làm bàn đạp chiến lược, thì biên giới phía Bắc ép xuống, biến giới
phia Tây Nam nén chặt, VN có mà hết cựa quậy. Rơi vào trạng huống ấy, VN không
chịu phục tùng TQ thì có mà ra bã. Khi đã “lấy” được VN thì nghiễm nhiên TQ sẽ
đặt tên cả lãnh thổ VN là tỉnh Quảng
Trong ý đồ thôn tính lâu dài, chừng nào mũi Cà Mau
chưa trở thành điểm cuối của tỉnh Quảng Nam (thuộc TQ !?) thì TQ vẫn
còn nhiều rắp tâm và thủ đoạn khó lường. Có thể với ý đồ đó lại thêm bản tính
thù dai của TQ, thì đời nay, đến đời con, cháu…nước ta cũng chưa dễ gì được yên
với thế lực áp sát phía Bắc. Dân số của VN tương đương dân số tỉnh Quảng Đông
và chưa đủ gấp đôi tỉnh Quảng Tây. Thế nên, TQ mong sớm nghĩ mọi kế sách “Nam tiến” để sớm có được tỉnh Quảng Nam .
TQ có tỉnh Vân Nam , chứ
không đặt là Quảng Nam ;
“vọng vân Nam Hải hùng chinh phạt”, Vân Nam là
nhìn theo mây phương Nam
mà vững chí mở rộng cõi bờ Hoa Quốc. Mao Trạch Đông khi đàm thảo với TBT
Lê Duẩn còn bộc lộ ý đồ: “Cả Đông Dương tưởng lớn lắm à, chỉ bằng mộ tỉnh của
Trung Quốc” (?!).
Việt Nam bị
Pôn-pốt gây chiến tranh biên giới Tây Nam, xua quân tràn sang suốt toàn tuyến
biến giới, tàn sát dã man dân thường VN, cũng là thực hiện ý đồ thâm độc của TQ
“tọa sơn quan hổ đấu”, “trai cò mổ nhau, ngư ông đắc lợi”. Ý đồ hết sức hiểm
độc và đầy tham vọng này của TQ là: “Chúng mày cứ đánh nhau nữa đi, đánh nhau
mạnh vào, thằng nào chết tao sẽ ăn thị thằng còn lại. Hơn nữa, gây hấn với VN
còn là “mũi tên trúng hai con chim”, khi cần thì Pôn-pốt cứ lên tiếng, thầy Tàu
đây luôn sẵn sàng nhảy sang Cam-pu-chia ứng cứu “đệ tử” ngay. Cho nên, TQ không
những huấn luyện đào tạo lũ diệt chủng Khơ-me đỏ, mà còn giúp chúng xây dựng
quân đội. TQ trang bị cho Pôn-pốt các loại súng bộ binh, mìn lá, mìn nhảy, mìn
zip, cả quân trang, quân dụng, quân lương cho quân đội Pôn-pốt trên chiến trường
Cam-pu-chia. Khi quân tình nguyện VN đánh sang Cam-pu-chia, thu được các loại
vũ khí, quân trang, quân dụng, cả quân lương phần lớn đều là của TQ.
Cả thế giới đều biết:Khơ-me Đỏ là chính quyền được TQ
dựng nên. Trong những năm đó TQ tài trợ cho Khơ-me Đỏ tổng số vũ khí và tiền
bạc lên đến 1,5 tỷ USD. Mọi chuyện xảy ra bắt đầu xuất phát từ việc Đặng Tiêu
Bình lên ngôi. Âm mưu của Đặng trước tiên là xâm chiếm xuống phía Nam.Thực sự
thì có rất nhiều âm mưu và suy tính trong nước cờ xâm chiếm việt nam năm 1979
củaTQ. Không chỉ là lãnh thổ, tài nguyên mà còn cả về mặt củng cố quyền lực của
Đặng, vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa cũng không nằm ngoài những suy tính nói trên.
Lực lượng Khơ-me Đỏ gồm có 19 sư đoàn, với các phiên
hiệu: 164, 170, 290, 310, 450, 703, 801, 902…Các sư đoàn này được trang bị tốt
bằng vũ khí của Trung Quốc, được chỉ huy bởi các chỉ huy dày dạn kinh nghiệm
trong các cuộc chiến tranh vừa qua, gồm nhiều binh lính trung thành đến cuồng
tín, nhưng các sư đoàn này cũng đã bị nhiều hao tổn trong những lần giao tranh
trước, và quân số mỗi sư đoàn chỉ chừng dưới 4.000 người, gần bằng nửa quân số
của sư đoàn Việt Nam. Trang bị của quân đội Pôn –pốt do TQ rót như: Một số máy
bay chiến đấu T-28; phân đội MiG-19 do Trung Quốc sản xuất, số Mig-19 này không
kịp tham chiến vì không có phi công và rơi vào tay quân Việt Nam khi họ chiếm
Phnom Penh; một sư đoàn thủy quân lục chiến; một sư đoàn hải quân; một sư đoàn
không quân, nhưng chiến đấu như bộ binh khi giao tranh nổ ra và còn hiều đơn vị
xe tăng và trọng pháo.
Trong hơn hai năm, Pôn-pốt giết hại hơn 2 triệu người
dân Cam-pu-chia. Thế nên, khi VN vừa bảo vệ biên giới Tây Nam, vừa làm
nghĩa vụ quốc tế đưa quân sang truy diệt bè lũ Pôn-pốt, cứu nguy cho đất nước
Chùa Tháp thoát nạn diệt chủng, TQ tức lồng lộn lên. Các chuyên gia quân sự TQ
chạy tẩu thoát bằng máy bay và đường bộ sang Thái Lan.
Cũng cần nói thêm là người viết bài này khi cùng bộ
đội hải quân đánh chiếm đảo Cô Tang (Cam-pu-chia), tháng 1-1979, thấy
trên nhà sàn bằng gỗ sao đỏ sang trọng của chuyên gia TQ còn vứt lại cả đồng
tài liệu huấn luyện quân sự, chính trị. Bên góc nhà sàn chuyên gia này có hàng
trăm căn cước, giấy tờ mang tên người dân đảo Thổ Chu của
VN. Pôn-pốt đã đánh chiếm đảo Thổ Chu, bắt đi hơn 500 người dân, đưa về đảo Cô
Tang sát hại. Suy ra từ căn cứ những giấy căn cước còn để lại ở góc sàn
ngôi nhà chuyên gia TQ trên sườn phía Bắc đảo Cô Tang, thì việc đánh
chiếm đảo Thổ Chu là do các chuyên gia quân sự TQ ở Cam –pu
–chia, lính Pôn-pốt chí là tay sai. Cũng tại phía bắc đảo Cô Tang, mới vài năm
mà TQ đã cho đào một hầm phóng ngư lôi khoét sâu vào núi đá, ăn thông với biển,
hướng thẳng sang vùng biển Thái Lan. Hầm phóng ngư lôi mà TQ làm dở chừng, nay
vẫn còn, cây cỏ mọc um tùm.
TQ mất Cam-pu-chia, lồng lộn như hổ đói mất mồi. VN
giải phóng Cam-pu-chia ngày 7-1-1979, thì hơn một tháng sau
(ngày 17-2-1979), TQ rầm rộ xua quân gây chiến tranh biên giới phía Bắc:
“Dạy cho Việt Nam bài
học”.
Thế thì, đã quá rõ là khi TQ bị vỡ nát mưu đồ lấy
Cam-pu-chia làm bàn đạp chiếm toàn Đông Dương, không được ăn thì đạp
đổ, phá hôi, trả thù cho hả bớt cơn giận. Chế độ diệt chúng Pôn-pốt bi đập tan,
TQ thua một cú đau hơn bị bò đá. Toàn bộ âm mưu và chiến lược, sách lược độc
chiếm Đông Dương của TQ bị VN đánh tan, công toi, hết còn đường cứu gỡ. Đúng
ra, xử tội lũ diệt chủng Pôn-pốt phải lôi kẻ chủ mưu, kẻ tổ chức, tên đầu trò
là TQ ra ánh sáng pháp luật, nhưng VN vì chính sách đối ngoại, lại mới giải
phóng đất nước có nhiều việc phải làm, kinh tsse-xã hội thời đó nhiều khó khăn,
VN đã nhân hậu bỏ qua không tố cáo TQ lên Tòa án Quốc tế, mà các nước thì
cũng biết vậy thôi, không thích dây đến ông Tàu.
Hiện nay, TQ vẫn tìm mọi cách theo con đường “hợp tác
kinh tế” để tiếp tục ý đồ làm chủ Đông Dương. Theo nhận xét của báo
mạng Asia Times ra ngày 23/8/2011 thì viên Thượng Nghĩ Sĩ Lao Meng
Khin nhiều quyền lực của Đảng Nhân dân Campuchia hiện nay sẽ hợp tác với Công
Ty Đầu Tư Nội Mông Erdos Hongjun trong hai dự án nhà máy thủy điện và khai thác
quặng mỏ trị giá khoảng 2 tỷ USD. Campuchia có thể không cần sự giúp đỡ của
Ngân hàng Thế giới khi họ dựa vào tài chính của Trung Quốc mà không phải bị bó
buộc vào bất cứ điều kiện nào.
Giới quan sát đã đặc biệt ghi nhận chiều hướng tăng
cường hợp tác PhNom Pênh - Bắc Kinh vào lúc quan hệ Trung Việt có căng thẳng vì
hồ sơ Biển Đông. Trong khi ngoài Biển Đông, Trung Quốc làm cho các nước trong
khu vực, đặc biệt là Philipines và Việt Nam lo ngại về tấm hải đồ tự vẽ của
Trung Quốc mang tên “Đường Lưỡi Bò”, thì ở trên bộ, sát biên giới phía Tây của
Việt Nam, Trung Quốc lại từng bước tiến hành chiến lược nắm quyền chi phối các
nước từng nằm trong vòng ảnh hưởng của Việt Nam là Lào và CPC.
Nếu ý đồ chiến lược của Trung Quốc được hoàn thành thì
coi như lãnh thổ Việt Nam bị bao vây trong một gọng kềm, trên Biển Đông và tuyến
trên bộ kéo dài từ biên giới tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) xuống Lào, đến Campuchia
và vùng biển Nam Campuchia, nơi đây mở ra hai hướng phát triển, một đi ra Vịnh
Thái Lan, hai đi về biển Cà Mau và tiến đến Trường Sa.
Mưu đồ vương bá của TQ trong khu vực, trước hết phải
thực hieeenj tại bán đảo Đông Dương. Chế độ diệt chủng Khơ-me đỏ ở CPC bị đánh
tan là nỗi thất bại lớn về ý đồ thôn tính của TQ trên toàn bộ 3 nước Đông
Dương, một thời cơ ngàn năm không hề trở lại. Xem cách đối ngoại quân sự, viện
trợ và đầu tư kinh tế, thấy rõ ý đồ của TQ không ngừng tiến tới tạo thế đứng
chân ở địa bàn chiến lược quan trọng này (CPC) vẫn theo đuổi đến cùng trong
chính sách mở rộng vai trò trùm khu vực của TQ.
Hồi đầu tháng 5-2010, Trung Quốc tặng CPC 257 chiếc xe
quân sự và viện trợ 50.000 bộ quân phục kèm theo 16 triệu USD. Sự kiện này đã
có không ít người đặt ra câu hỏi về mối quan hệ giữa hai nước này và đặc biệt
là về sự viện trợ quân sự mà Trung Quốc dành cho CPC. Bắt đầu từ năm 1997,
Trung Quốc trở thành nước viện trợ quân sự lớn nhất của CPC với khoản tiền viện
trợ hàng năm lên tới hơn 5 triệu USD. Nếu so với GDP của Campuchia thì con số
này là quá lớn (tính đến cuối năm 2007, GDP của Campuchia mới đạt khoảng 8,4 tỷ
USD với thu nhập bình quân đầu người đạt 589 USD/người. Mức này mới chỉ gần gấp
hai lần năm 1997).
Hiện trong trang bị của Quân đội Hoàng gia CPC còn có
rất nhiều loại vũ khí do Trung Quốc sản xuất và viện trợ như xe tăng chiến đấu
chủ lực Type 59 (200 chiếc), Type 62 (30 chiếc), Type 63 (20 chiếc); Xe chiến
đấu WZ 501 được Trung Quốc sản xuất theo mẫu BMP-1 của Liên Xô; Roket giàn 107
mm Type 63, 122 mm Type 81/83; Pháo M1954, Type 59-1 130 mm, pháo Type 60 122
mm; Cối Type 56 75 mm, cối Type 53 82 mm. Cũng phải kể đến nhiều loại súng bộ
binh và súng máy phòng không các loại.
Báo “Bưu điện Phnôm Pênh” (CPC) ngày 22/8 dẫn nhận định của nhà phân tích chính
trị Lao Mong Hay cho rằng mặc dù việc tăng cường hợp tác này được các quan chức
Campuchia và một số tập đoàn trong nước hoan nghênh, song điều đáng lưu tâm là
phần lớn giá trị đầu tư này xuất phát từ Trung Quốc. Ông phân tích: “Khi Trung
Quốc ngày một khẳng định ảnh hưởng tại Campuchia, đất nước này sẽ càng trở nên
'”quỵ lụy” vào Trung Quốc”. Chuyên gia này cho rằng bề ngoài, dường như Trung Quốc
chỉ chú trọng vào thương mại khu vực và những nguồn tài nguyên dồi dào của
Campuchia, nhưng mục tiêu chính của nước này lại mang tầm chiến lược.
Chuyên gia Lao Mong Hay phân tích rằng trong khi Trung
Quốc và Việt Nam tiếp tục có những tranh chấp đầy căng thẳng ở khu vực Biển Nam
Trung Hoa (Biển Đông) giàu tiềm năng dầu khí, thì Bắc Kinh coi Campuchia như là
“Vành đai an ninh” trong khu vực. Báo chí Campuchia cho biết các thỏa thuận
được ký kết trước sự chứng kiến của Thủ tướng Hun Sen và ông Chu Vĩnh Khang gồm
nhiều lĩnh vực. Hàng loạt thỏa thuận và Bản ghi nhớ (MoU) được tập trung vào
các khu vực viện trợ quốc phòng, năng lượng, khai khoáng, nông nghiệp và xây
dựng đường sá.
Bộ trưởng thông tin CPC, ông Khieu Kanharith, cho biết
Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất cũng như là nước cho vay và viện trợ cho nước
ông nhiều nhất mà ‘không bao giờ đi kèm với bất cứ điều kiện nào’ Ông nói: “Đầu
tư của Trung Quốc ở đây là 8,8 tỷ đô la. Đây là số tiền đầu tư lớn nhất vào
Campuchia. Với khoản đầu tư này, Campuchia có thể tái thiết cơ sở hạ tầng, có
được độc lập chính trị và đóng vai trò thích hợp trên trường quốc tế. Cho đến
nay, mối quan hệ song phương của chúng tôi đã đạt đến mức độ đối tác chiến lược
toàn diện”.
Campuchia sẽ không đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông vào
chương trình nghị sự của Hội nghị thượng đỉnh Asean diễn ra vào đầu tháng Tư
tới tại Phnom Pênh. Quyết định này của Campuchia diễn ra trong bối cảnh Chủ
tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào sẽ có chuyến thăm đến Phnom Penh vào tuần tới, theo tin từ Tân
Hoa Xã. Chuyến thăm bốn ngày của ông Hồ diễn ra từ ngày 30-3 đến ngày 2-4-2012,
tức là kết thúc ngay trước thềm Hội nghị thượng đỉnh Asean.
Nhìn xa hơn hut hút về lịch sử nghìn năm bị phương Bắc
xâm đô hộ, cha ông ta từ thuở Hùng Vương dựng nước, đến Triệu (bà Triệu),
trải Đinh, Lý, Trần, Lê, Hậu Lê, hết đời này sang đời khác đánh giặc phương Bắc
giữ nước, giữ nền độc lập-tự do, đã có biết bao xương máu của nhiều đời không
kể xiết mà “thằng em” này đã phải đổ xuống mảnh đât chỉ nhỏ bằng một tỉnh của
“ông anh”. Việt Nam vừa đánh Mỹ-ngụy,giành độc lập dân tộc, thống nhất đất
nước, TQ không những không giúp VN mà còn lợi dụng thời cơ thôn tính, thực hiện
ý đồ chinh phục lâu dài.
Những năm đó, VN ta thật là lao đao, trong nước thì
kiệt quệ, đói kém, ngoại biên thì giặc giã quấy phá. Trong 14 năm đầu sau ngày
miền Nam hoàn toàn giải phóng, toàn dân tộc VN phải đối phó gay gắt và lại phải
đổ xương máu vì âm mưu xâm chiếm toàn bộ Đông Dương của TQ sau năm 1975, với
“điểm” phát hỏa tại Cam-pu-chia, gây chiến tranh biên giới Tây Nam, rồi chiến
tranh biên giới phía Bắc, những cuộc đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, rồi liên
tục nhiều cuộc gây bất ổn trên biển Đông…
Tính ra, từ năm 1989, sau khi rút toàn bộ quân tình
nguyện ở Cam-pu-chia về nước, Việt Nam mới coi là thực sự có hòa bình.
Tháng Tư nay là 37 năm giải phóng, nhưng tương đối yên bề xây dựng, đổi mới đất
nước mới được 22 năm (1990-2012).
Ôi! Cho đến nay, người dân nước Việt đã có quá nhiều
bài học với nước lớn láng giềng phía Bắc rồi. Cả dân tộc Việt Nam cần tỉnh
táo, luôn luôn phải cảnh giác cao. Ông “láng giềng hữu nghị 4 tốt-16 chữ” đã
dùng cái lưỡi bò dài ngoằng liếm Hoàng Sa, Trường Sa, nay lại liếm sâu đến tận
khu mỏ đầu khí DK1 thì thật là quá đáng. Lại nhiều lần bắt ngư dân đang hành
nghề trên vùng biến của VN. Nhưng, tốt nhất là TQ khỏi cần phải lo “dạy cho VN
bài học” nào nữa, mới đây, thấy tàu TQ ngang nhiên xuất hiện lù lù tận gần Côn
Đảo đã biết quá những lời hữu hảo với những hứa hẹn ngon ngọt “16 chữ” rồi.
Hay là TQ cũng muốn VN phục hồi lại nhà lao Côn Đảo để
giam hàng binh của TQ xâm lược? Khổng Tử nói: "Kẻ không biết ngấm đòn còn ngu hơn cả cái roi". Ngay như
đơn giản, dễ nhớ nhất là 7 điều vô ích mà Khổng Tử đã dạy cho đến tận thời nay nhà
cầm quyền Trung Quốc cũng không nhớ được hay sao?
Xin nhắc lại: Cái vô ích thứ nhất là "Tâm còn chưa thiện", cái vô
ích thứ 5 là "Làm trái lòng
người", rồi đến cái vô ích thứ 7 là "Thời vận không thông". Bài học cả mấy nghìn năm nay, kể
cả sự trả giá quá đắt và đại ô nhục của bao đời viễn cựu cố tổ mà nay nhà cầm
quyền TQ vẫn không thấm thía được gì, thì đúng là, nếu cần, một lần nữa Việt
Nam phải dạy thêm cho Trung Quốc một bài học, nếu không hạ hỏa được máu bá
quyền, kúc nào cũng lăm le đụng đến nền độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Trong đối ngoại hiện nay, Trung Quốc đang làm mất lòng cả thế giới cũng vì đời
này sang đời khác cứ bám riết lấy “con số 5 giữa hfa đồ”, nhu ứng với ‘cái vô ích tứ 5’ mà Khổng Tử đã đúc kết: “Làm trái lòng người”.
BVB
------------------
Trong Hiến pháp VN 1980: ... "Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Cam-pu-chia. Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình..."
Trả lờiXóaTrong suốt lịch sử tồn tại của mình , có lẽ thời điểm này là giai đoạn phát triển hưng thịnh nhất của đất nước Trung Hoa ( Sự ảnh hưởng đối với thế giới , diện tích , dân số ) Tuy nhiên điều này cũng ẩn chứa nhiều nguy cơ , cũng có thể đây chính là thời điểm huy hoàng nhất mà đất nước này có được , trước khi suy yếu , có thể dẫn đến tan vỡ như từng xảy ra với Liên Xô , khi nó đang gặp phải những thách thức không nhỏ :
Trả lờiXóa- Kinh tế phát triển mạnh nhưng không đồng đều và thiếu tính ổn định và bền vững
- Sự phân tầng giàu nghèo trong xã hội ngày càng khốc liệt .
-- Các vùng tự trị như Tân Cương , Nội Mông , Tây tạng đang nổi lên vấn đề về sắc tộc .
- sự toàn trị của ĐCS Trung Quốc đang gặp phải những thách thức ngày càng rõ nét từ trong dân chúng đòi phải thay đổi .
- Với Các Nước xung quanh như Việt , Lào , CamPuchia , Mienma , Trung quốc chủ yếu dùng chính sách ve vãn kinh tế và mua chuộc các lãnh đạo quốc gia nhằm giành ảnh hưởng chính trị , từ đó có được các hợp đồng về kinh tế , nhưng cũng chính điều này gây ra những phản ứng dận dữ và thái độ căm ghét Trung Quốc vì chính họ đã đẩy đời sống của người dân nước sở tại vào cảnh khốn cùng , nghèo đói ,
- Với chính sách bành trướng trên Biển Hoa Đông và Biển Đông . Trung Quốc đang cùng lúc gây hấn với rất nhiều nước như Ấn Độ , Nhật , Việt Nam , Philipin . Việc các quốc gia này tìm cách liên minh với nhau để ngăn chặn sự bành trướng của nước này là điều hoàn toàn có thể xảy ra trong tương lai , vì sự mất còn và quyền lợi của mỗi nước .
Xin chân thành cảm ơn Bác Bùi Văn Bồng đã kỳ công viết và đăng tải loạt bài rất hay và nhiều ý nghĩa này .
Để gió cuốn đi
Cảm ơn anh Bồng có loạt bài viết công phu, qua đây mới thấy rõ tầng lớp lãnh đạo của ta quá kém cỏi, ngu dốt tệ hại, hèn nhát và bạc nhược, chỉ lo cho quyền lợi ích kỷ của bản thân, phớt lờ hoàn toàn dân tộc và Tổ Quốc, ảo tưởng vào cái CNXH viễn vông trong khi thằng Tàu đã thẳng thừng vứt bỏ học thuyết Mác - Lê, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhà ta lại say mê học thuyết cộng sản đến mức điên khùng, bệnh hoạn, còn lãnh đạo TQ thì quá thủ đoạn cáo già. Tình hình đất nước nguy hiểm quá
Trả lờiXóalãnh đạo Đảng - Nhà nước VN lâu nay vơ vét - hút máu dân, chúng đã giửi bao cơ là đo la, vàng ra ngân hàng ngoại, mua bất động sản ngoại, cho con cái du học ngoại nên chúng cóc cần đâu anh Bồng ạ.
Trả lờiXóaKhi VN thất thủ chúng tiếp tục làm tay sai cho TQ hoặc chúng lên máy bay di tản. Sẵn tiền và nhà bọn chúng vẫn vinh thân. Dân VN thì sống chết mặc bay!