Translate

Trang BVB1

Thứ Ba, ngày 03 tháng 11 năm 2015

Càng lâm túng quẫn, càng thêm ngông cuồng!

Quốc hội VN đang họp phiên thứ 10, khóa XIII. Báo cáo ‘tự nâng cao’ như thường lệ, vẫn tự hào rằng mức tăng trưởng GDP năm 2015 đạt trên 6,5% và nợ công vẫn dưới mức cho phép 65% GDP; giữa lúc chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng phát biểu đầy say sưa và “tâm huyết” về những việc mà Chính phủ sẽ làm để xây dựng nông thôn, chăm lo cho dân tình, thì Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh, Ủy viên Trung ương Đảng, Đại biểu Quốc hội – theo SaigonTimes Online ngày 22.10.2015 – bật mí rằng Ngân sách Trung ương trên thực tế chỉ còn vỏn vẹn 45.000 tỷ VNĐ.

Chưa nói đến chuyện trả nợ, số tiền bèo bọt này không biết phải làm gì, đang khi cần phải chi rất nhiều khoản đầu tư, xây dựng cơ bản khắp cả nước. Trước đó trong phiên họp tổ sáng 22-10, ông Bùi Quang Vinh cho biết Bộ Tài chính đã hí hửng báo cáo thu ngân sách nhà nước năm 2016 sẽ tăng 60.750 tỉ đồng so với dự toán năm 2015. Phần tăng này –theo ông- chỉ đúng về mặt nghiệp vụ, lý do là Bộ ấy đã cộng vào đó những khoản mà các năm trước không cộng vào như vốn viện trợ phát triển ODA, tiền giao đất và tiền thu từ xổ số kiến thiết. Trên thực tế, tất cả những khoản cộng thêm này, ngân sách TW không được phép sử dụng! Một kiểu trấn an giả tạo, như kiểu trấn an của Nguyễn Tấn Dũng nói trên, vì Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã đưa ra con số nợ công hiện tại là 66,4% GDP, vượt qua mức 65% mà Ngân hàng Thế giới công bố cũng như vượt mức cho phép của Quốc hội. (Theo đồng hồ ghi chỉ số nợ công của The Economist, nợ công của VN đang ở mức 92,6 tỷ USD, tức mỗi người Việt phải gánh khoảng 1.016 USD, tức gần 23 triệu đồng nợ, xem Vtc.vn 11-10-2015).
Trước tình trạng túng quẫn này, năm ngoái, chính phủ có đề ra kế hoạch vay nợ trong nước (trái phiếu quốc nội) vào khoảng 436.000 tỷ đồng nhưng đã không huy động được như ý (chỉ khoảng 60%). Do vậy Nguyễn Tấn Dũng đã đề xuất Quốc hội cho phép phát hành 3 tỷ USD trái phiếu quốc tế để đảo nợ, vì quá cấp bách và chẳng còn cách nào khác nữa. (Saigon Times Online 21-10-2015). Hiện trạng này đang báo động mạnh hơn lúc nào hết về thiếu hụt ngân sách. Thật ra, quốc nạn thu chẳng bù chi này không chỉ mới xảy đến mà đã kéo dài liên tục nhiều năm rồi. Nhưng cách giải quyết của Hà Nội lại chỉ theo kiểu vá víu tạm thời như bán công khố phiếu, tăng thu thuế, lập thuế mới và đặt ra nhiều loại phí, lệ phí để moi tiền người dân đến cạn kiệt. Tất cả nhằm bù đắp cho một nền kinh tế đầy bất trắc kéo dài trong sự bất lực của một nhà nước độc quyền chính trị.
Theo tiến sĩ Phạm Chí Dũng, có 3 nguyên nhân gây nên thảm trạng đó: thiếu minh bạch; chi lãng phí và tham nhũng nhiều. Thiếu minh bạch: Các báo cáo của chính phủ luôn cho rằng nợ công ở mức an toàn và họ áp đặt con số lên Quốc hội (đưa ra số nào, các đại biểu phải nghe theo số ấy). Sau đó, mỗi kỳ họp Quốc hội họ lại nâng lên một chút. Con số vào kỳ họp giữa năm 2015 cũng chỉ vào khoảng 55% GDP. Nhưng gần đây, do các đại biểu tranh đấu dữ dằn quá, chính phủ phải chỉ đạo Bộ tài chính nâng dần tỉ lệ nợ công quốc gia. Cho đến giờ nó lên khoảng 59% GDP. Đùng một cái, Bộ Kế hoạch và Đầu tư –xưa nay ngoan ngoãn theo lời của Thủ tướng- đưa ra số nợ công là 66,4% GDP, như một tiếng sấm giữa trời quang, làm cả nước kinh hoảng. Giấu diếm như thế để làm gì? Để tiếp tục vay cho những dự án hàng chục tỉ đôla như sân bay Long Thành 15 tỉ, đường sắt Bắc Nam 55 tỉ! Chi lãng phí: Từ đầu năm đến giờ, báo chí đã nêu lên nhiều vụ việc chấn động khiến dư luận phản ứng tơi bời. Đó là những công trình ngàn tỉ. Ở các tỉnh rất nghèo mà năm nào cũng xin cứu đói, chẳng hạn Hòa Bình, Sơn La, Lai Châu, Phú Yên, Khánh Hòa…, các trụ sở hành chính, trụ sở công quyền đều có giá ngàn hoặc hơn ngàn tỉ. Tiếp đó là những tượng đài ngàn tỉ (Sơn La), thậm chí những bảo tàng hàng chục ngàn tỉ (dự án bảo tàng lịch sử quốc gia 11.277 tỷ). Bộ Giáo dục-Đào tạo cũng từng có dự án đổi mới sách giáo khoa lên đến 34 ngàn tỉ. Sau khi Quốc hội phản ứng, từ 34 ngàn tỷ bộ rút xuống còn có 400 tỷ, khiến ông Chủ tịch phải lắc đầu ngao ngán: “Tôi sợ các đồng chí lắm rồi”. Tham nhũng: Khi lên nhận chức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có nhận định rằng do các bộ chủ quản nên các tập đoàn làm ăn thua lỗ, thành ra ông bỏ chế độ bộ chủ quản để tiến lên mức thủ tướng quản. 10 năm qua các tập đoàn kinh tế dưới sự quản lý của ông làm ăn bê bết hơn, lỗ nhiều hơn, đang có nguy cơ phá sản, khiến nền kinh tế Việt Nam ngày càng trì trệ. Trong số 108 tập đoàn, tổng công ty doanh nghiệp nhà nước được coi là mũi nhọn chủ đạo thì có thông tin cho biết một nửa mắc nợ đầm đìa, tiêu biểu như Vinashin, Vinalines hay các tập đoàn đang ở trên đầu, trên cổ nhân dân như Tập đoàn điện lực VN cũng nợ tới 143 ngàn tỷ, mặc dầu được tăng giá điện. Nguyên nhân chính là những đứa con cưng độc quyền này chỉ biết tham nhũng.
Trước nguy cơ kinh tế lớn lao ấy, nguy cơ đã từng khiến chế độ Cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, lẽ ra đảng và nhà cầm quyền Cộng sản phải sáng suốt, sáng mắt, sáng lòng. Đáng lý họ phải biết chế độ xã hội chủ nghĩa họ đang nỗ lực xây dựng là không tưởng, chính sách kinh tế họ đang độc quyền thực thi là vô hiệu quả, bộ máy nhân sự quản lý và điều hành họ đang xử dụng đa phần là dốt nát, gian dối và tham lam. Đáng lý họ phải biết “khoan thư sức dân, làm kế sâu rễ bền gốc, xem là thượng sách để giữ nước” (lời Thượng phụ Quốc công Trần Hưng Đạo trăn trối với vua Trần Anh Tông trước lúc sinh thì); quan tâm đến tiếng phản đối chính đáng cũng như lắng nghe lời góp ý xây dựng của các công dân yêu nước: từ những nhà trí thức phản biện đến các tổ chức xã hội dân sự độc lập; nỗ lực chiêu hiền tài cho quốc gia, rồi phải cảnh giác trước âm mưu lũng đoạn kinh tế, thao túng chính trị của kẻ thù truyền kiếp: Bắc triều xâm lược.
Thế nhưng, sự mù quáng, óc kiêu căng, thói bạo hành, tính ngông cuồng xem ra vẫn thâm căn cố đế trong ‘tập thể lãnh đạo’. Trước hết, dự thảo Báo cáo chính trị đại hội 12 của đảng CS và diễn văn bế mạc hội nghị trung ương 12 hôm 11-10 của TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn giữ nguyên ý đồ “hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, “nâng cao năng lực quản trị, hiệu quả hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước”. 
Hiện thời, hầu như các đảng viên cao cấp chỉ lo chuyện chạy đua vào bộ chính trị, vào trung ương đảng, giành giật những chức vụ béo bở trong bộ máy nhà nước, đưa con cái (dù là bất tài, thất đức, thiếu kinh nghiệm) giữ ghế cao trong đảng, kế nghiệp cha ông. Đã xảy ra nhiều trò bỉ ổi, nhiều vụ thanh toán.
Song song đó, với chiến dịch lập luật mới và sửa luật cũ (như các luật về hội, luật về tôn giáo, bộ luật hình sự…), Ba Đình quyết tâm siết chặt hơn nữa bàn tay trên các công dân và tập thể. Chẳng hạn trước sức ép của quốc tế, Quốc hội VN đã phải gỡ bỏ điều 88 và thay thế nó bằng điều 117. Nhưng điều mới này còn ác ôn, tàn bạo hơn vì kể cả người chuẩn bị phạm tội làm ra, tàng trữ, tán phán tài liệu phỉ báng chính quyền, gây hoang mang nhân dân nhằm chống nhà nước…. cũng bị kết án tù từ 1 đến 5 năm, chi tiết mà điều 88 trước đó không quy định. Dự luật về hội cũng nhắm triệt bỏ từ trong trứng nước các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Dự luật về tôn giáo tăng cường cơ chế xin-cho để cuối cùng biến các giáo hội thành công cụ ngoan ngoãn. Nghĩa là dù có sửa gì đi nữa, các luật lệ vẫn sẽ chỉ là công cụ pháp lý giúp đảng củng cố quyền lực.
Trên thực tế, ‘tập thể lãnh đạo’ khóa XI có vẻ đang xây dựng một lực lượng mới (sau giới đầu gấu côn đồ) nhằm hỗ trợ lực lượng công an hòng thêm sức mạnh trấn áp dân chúng, nhất là những ai đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ. Đó là bọn “kiêu binh”, “lưu manh đỏ” với thành phần cốt cán là đám dư luận viên mù quáng và mất dạy. Tiêu biểu là vụ Trần Nhật Quang và Đỗ Anh Minh với đám lâu la –tự xưng là “lực lượng phản ứng nhanh”- mới đây định xông vào nhà anh Nguyễn Lân Thắng, sau đó đứng bên ngoài đọc “lệnh săn lùng” những ai bị chúng cho là xúc phạm Hồ Chí Minh, xúc phạm Tổ quốc, ca ngợi chế độ “tay sai bán nước” Việt Nam Cộng Hòa để “hỏi tội”, tiếp đến chúng còn đón đánh gia đình anh ngoài phố, công khai quảng bá hành động phi pháp cực kỳ nguy hiểm. (Thực tế anh Nguyễn Lân Thắng bị đe dọa vì đã cùng bạn bè khởi xướng việc phản đối chuyến thăm Việt Nam của Tập Cận Bình). Tất cả xảy ra với sự làm ngơ của cơ quan công lực. Gần hơn, nhân dịp nhóm No-U Hà Nội mừng lễ kỷ niệm 4 năm thành lập trong một nhà hàng, khi ai nấy đang ăn uống vui vẻ thì bị cúp điện rồi 7-8 tên côn đồ (công an thuê mướn hoặc giả dạng) chạy vào đánh người, đập phá bàn ghế! Những gia đình có con bị án oan tử hình như Hồ Duy Hải, Lê Văn Mạnh khi đến tòa án tối cao hôm 26-10 thì đã bị đàn áp dữ dội. Công an cũng đang có kế hoạch trấn áp chiến dịch toàn dân tẩy chay sự xuất hiện của tên xâm lược Tập Cận Bình vốn đến VN –theo công luận- không ngoài mục đích củng cố sợi xích “16 chữ vàng, 4 chữ tốt” và xét duyệt hàng lãnh đạo mới của Việt cộng sau đại hội đảng.
Trên một phương diện khác, Hà Nội tiếp tục làm ngơ trước việc rừng Trường Sơn bị tiếp tục tàn phá bởi lâm tặc lẫn quan tặc và hải sản Biển Đông ngày càng khan hiếm vì ngư dân Việt mất ngư trường. Nhóm phóng viên RFA tại VN ngày 24-10 cho hay hệ thống môi sinh quan trọng này với nhiều loại động thực vật quí hiếm bị xóa sổ là chuyện trước mắt. Vì ba lý do: hầu hết giới quan chức đều làm nhà bằng gỗ quí, đồ dùng trong nhà của họ thuộc nhóm gỗ cực quí; các dự án thủy điện mở rộng lòng hồ đang là mối nguy lớn của các cánh rừng già và các dự án trồng rừng mà trên thực tế là phá rừng để kinh doanh đang ngày đêm tùng xẻo rừng nước Việt. Thứ đến, cũng nhóm phóng viên trên, hôm 21-10, cho biết: hiện tại, khi mà mọi thứ thực phẩm đều có nguy cơ độc hại bởi yếu tố Trung Quốc ẩn chứa bên trong, thì hải sản –xưa nay là thức quà cứu rỗi trời đất ban cho toàn thể dân Việt- đang ngày càng khan hiếm bởi ngư trường Việt Nam đang thu hẹp một cách khủng khiếp, do sự lộng hành của Trung cộng và sự hèn nhát thậm chí đồng lõa của Việt cộng.
Đây là sự mù quáng và ngông cuồng mà chưa một triều đại nào trong Việt sử đã mắc phải. Dù có bất tài và tàn ác đến đâu, những vua chúa và quan lại phong kiến bao giờ cũng nghĩ đến tiền đồ dân tộc, sinh mệnh giống nòi. Chỉ có Cộng sản là loài vô tổ quốc, vô đồng bào, vô dân tộc mới thản nhiên trước cảnh khổ của con Hồng cháu Lạc để chỉ lo cho cái ghế và bị bạc của chúng.
/(Biên lược từ Ban biên tập  
-------------

12 nhận xét:

  1. Đảng viên cao cấp chỉ lo chuyện chạy đua vào bộ chính trị, vào trung ương đảng, giành giật những chức vụ béo bở trong bộ máy nhà nước, đưa con cái (dù là bất tài, thất đức, học kém, khoái tiêu tiền, thích ăn chơi, thiếu kinh nghiệm) giữ ghế cao trong đảng, kế nghiệp cha ông. Đã xảy ra nhiều trò bỉ ổi, nhiều vụ thanh toán...Thế thì nguy quá rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tùy ở vị trí nào , bạn nói nguy quá thế thì bạn là Đảng viên trung kiên , mong cho Đảng muôn năm vững bền , muôn năm trường trị .
      Còn dân thì đó là tín hiệu mừng , con bà nó , cho mau sụp , lẹ lẹ lên .
      Với Đảng CSTQ thì đó là tin vui , phải như thế mới dễ thao túng , gọi dạ bảo vâng .
      Còn với Ngoại quốc thì họ thờ ơ : Kệ mẹ cha con tụi nó , tụi nó khôn lõi , luôn gạt thiên hạ chứ chẳng có dại gì đâu .

      Xóa
  2. Hôm qua đi xe ôm, cha xe ôm hỏi tui:
    - Nghe nói nhà nước hết tiền, nó sụp thì có liên lụy gì tới tui không thầy Hai?
    - Có chớ, nó dám tịch thu xe ôm của anh để bán lại cho...Nhựt bổn lấy tiền trả nợ lắm đó! Tui dọa giả chơi.
    - Á đù! Tui đốt nhà tụi nó trước thì có, mấy thằng chó đẻ!

    Trả lờiXóa
  3. Cũng tay xe ôm ấy, tối đó sang nhà tôi uống nước, hắn hỏi:
    - Tôi có kế này để nước mình có tiền trả nợ nước ngoài. Nhưng mà, chú ba tính có nên nói ra không?
    - Có chứ, giúp dân giúp nước thì cứ nói chứ sao mà ngại? Nhưng mà kế chi, hay không? Nói ngay xem nào?
    - Là... là... nước mình có bao nhiêu đàn bà con gái, kể cả người già, trẻ con... cho ra nước ngoài làm bớp hết lấy ngoại tệ về cho đảng trả nợ...
    - Hay, chúc anh một ly. Nào, kế ấy thật tuyệt, nhưng em nghĩ, nhục nhã quốc thể lắm... Nói chung là chả ra thớ lợ gì... Nào zô... zô...100%...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ý này nhà nước làm rồi nhưng vẫn không trả nợ nổi!!
      Trong lịch sữ chỉ có thời đại huy hoàn nhất này ( Bí ''Trọng vỡ bình'' dõng dạc tuyên bố ) dân đi làm đợ, lao động cho các dân tộc khác

      Xóa
    2. Xin các đồng chí đừng mang bán vợ và con tớ nhé ,tớ là kiểm ngư viên còn phải đi biển giữ cho bà con cho đánh cá .

      Xóa
  4. Chính phủ in xèng ra xài thôi, tịch thu cái xe nát đó làm gì. Một cách móc túi dân văn minh hơn...

    Trả lờiXóa
  5. CÁC QUAN CỘNG SẢN KHÔNG NGÔNG CUỒNG
    CÁC QUAN CỘNG SẢN ĐANG DẪY CHẾT

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không ngông cuồng là tốt chứ, đang giãy chết mà vẫn chuẩn bị nghênh đón TCB
      Nay mai đó thôi -dang văn dốt .võ rát .

      Xóa
  6. Cộng sản đang tự nghi thêm nhiều tội ác vào chuỗi danh sách tội ác dày đặc của chúng với Dân tộc, và ngày tàn của chúng sẽ đến nhanh hơn,lũ chó tay sai DLV của bọn Quang chó sẽ chết o có chỗ chôn thây!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
  7. Đảng lãnh đạo tuyệt đối trực tiếp và toàn diện có nghĩa là phải chịu trách nhiệm về nguy cơ vỡ nợ . Toàn thể bộ chính trị nếu có tự trọng thì nghỉ hết đi để lớp mới lên lãnh đạo xem có xuống hố cả nút (XHCN) không? Dân tình chán ngán đén tận cổ

    Trả lờiXóa
  8. Đất nước đang đến hồi mạt vận, ngày xưa vua quan nhà Nguyễn (từ Thiệu Trị, Tự Đức trở đi) chỉ biết đến nhiều thơ phú, hưởng lạc trong kinh thành, bỏ mặc dân đen, đến khi thằng thực dân nó trực tiếp đến bắn phá kinh thành Huế vua quan phải bỏ chạy mới thấy nhục mất nước, vua quan nhà Nguyễn mới hô hào kháng chiến chống thực dân Pháp nhưng đã muộn, tầm nhìn xa là thế. Ngày nay lãnh đạo đảng nhà nước chỉ chăm lo vun vén lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, dẫn đến tham nhũng tràn lan, vay nợ thật nhiều để còn tranh thủ vơ vét % tiền vay thông qua đầu tư XD, để lại hệ lụy cho con cháu mai sau, bỏ qua mọi lời khuyên đúng đắn của nhân sỹ tri thức trong và ngoài nước, nhân dân có làm cuộc CM lật đổ chế độ này thay thế bằng chế độ khác tiến bộ hơn thì khoản nợ đó vẫn còn, vì nếu tuyên bố không nợ ai thì chẳng nước nào thèm chơi, bị cấm vận cô lập, tầm nhìn của các vị lãnh đạo lại giống vua quan nhà Nguyễn ngày xưa.

    Trả lờiXóa