Translate

Trang BVB1

Thứ Hai, ngày 02 tháng 11 năm 2015

Người dân Trung Quốc thực sự khổ như thế nào?

Một cảnh hành hình ở Trung Quốc. (Ảnh: internet)
Đảng Cộng sản Trung Quốc – nguồn cơn gây ra nỗi thống khổ của nhân dân Trung Quốc
Trong lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc (Đảng CSTQ) đã dùng nhân dân để thực hiện bạo lực cách mạng giành chính quyền. Nhưng sau khi nắm quyền lực, Đảng CSTQ lại dùng bạo lực để đàn áp, ép buộc chính nhân dân của mình, gây ra các đợt tàn sát, chết chóc lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Đặc biệt đàn áp và kiểm soát nhân dân không chỉ xuất hiện riêng trong một thời kỳ, mà có tính hệ thống, xuyên suốt trong tất cả các thời kỳ lãnh đạo của Đảng.
Coi thường tính mạng người dân
Giai đoạn lãnh đạo của Mao Trạch Đông là giai đoạn tàn khốc nhất với quy mô đàn áp và khống chế nhân dân khủng khiếp. Cuộc vận động chống cánh hữu năm 1957 của Mao Trạch Đông khiến 2 triệu người bị giam cầm. Kế hoạch “Đại nhảy vọt” từ năm 1958-1960 ép buộc nhân dân Trung Quốc thực hiện các chính sách kinh tế hoang tưởng như: “đạt sản lượng thóc lúa 75 tấn trên một héc ta”, “vượt trên Anh quốc trong 10 năm và Mỹ trong 15 năm” đã khiến khoảng 40 triệu người chết đói, chiếm gần 10% dân số. Sau đó, cuộc “Cách mạng văn hóa” từ năm 1966-1976 vì mục đích thanh trừng nội bộ, tẩy não nhân dân, kiểm soát tư tưởng đã khiến 10 triệu người bị giết và chết đói.
Giai đoạn lãnh đạo của Đặng Tiểu Bình tuy đã hướng sang phát triển kinh tế thị trường, nhưng chỉ riêng sự kiện Thiên An Môn vào năm 1989 đã khiến 10.000 thanh niên Trung Quốc bị giết hại và bị bắt giữ (theo CNN). Đồng thời Đảng CSTQ còn “xuất khẩu cách mạng” sang đất nước Campuchia khiến gần 2 triệu người bị chết dưới bàn tay chính quyền Khơ me Đỏ, trong đó có 200 ngàn người Hoa kiều. Từ năm 1970-1975, Khơ me Đỏ đã được chính quyền Trung Quốc cung cấp thiết bị vũ trang để giành chính quyền và truyền bá các lý thuyết “quyền lực chính trị lớn lên từ nòng súng”, “đấu tranh giai cấp”, “chuyên chính vô sản” vv…
Trong giai đoạn lãnh đạo của Giang Trạch Dân và về sau, sự tàn bạo thậm chí còn đến mức chưa từng có trong lịch sử. Quá trình bức hại Pháp Luân Công đã đẩy hơn 70 triệu người dân Trung Quốc là học viên Pháp Luân Công vào hoàn cảnh tối khổ, trong khi họ là những người dân lương thiện, sống theo tiêu chuẩn “Chân – Thiện – Nhẫn”. Cả hệ thống chính trị Trung Quốc đã tham gia vào cuộc bức hại với chính sách rất tàn nhẫn “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể”. Chính quyền phong tỏa thông tin trên internet, bôi nhọ Pháp Luân Công trên các phương tiện truyền thông, phạt nặng các học viên, tịch thu tài sản cá nhân và đuổi việc cũng như sách nhiễu công việc làm ăn của họ. Các học viên bị bắt giam, hủy hoại thân thể bằng cách đánh đập tàn nhẫn, tra tấn, ngược đãi, và bị mổ lấy nội tạng khi họ vẫn còn sống. Công an được khuyến khích tra tấn các học viên bằng cách cho phép coi những cái chết do bị tra tấn là tự tử, thiêu xác mà không cần xác định danh tính, và mổ cướp nội tạng của họ để đem bán. Đàn áp Pháp Luân Công từ năm 1999 đến nay khiến khoảng 2 triệu học viên ở Trung Quốc bị chính quyền đàn áp, giết hại, mổ cắp nội tạng, đồng thời biến nước này trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một trên thế giới.
Trên đây chỉ là những vụ bức hại lớn, không kể đến Đảng CSTQ thường xuyên sử dụng bộ máy quân đội và an ninh gần 3 triệu người để trấn áp, đàn áp những người bất đồng chính kiến, các nhóm tôn giáo, dân tộc thiểu số, những người dân đòi quyền lợi cơ bản.
Dù kinh tế tăng trưởng nhưng người dân vẫn thống khổ
Thế giới từng ấn tượng với tốc độ tăng trưởng kinh tế Trung Quốc. Tuy nhiên về bản chất, kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhanh nhờ khai thác tài nguyên vô tội vạ và bóc lột lao động giá rẻ của người dân. Do đó, người dân Trung Quốc đang phải gánh chịu 3 vấn nạn lớn nhất là: ô nhiễm môi trường, tiêu dùng các sản phẩm độc hại và chênh lệch giàu nghèo.
Với ô nhiễm môi trường, Trung Quốc nổi tiếng cả thế giới về mức độ ô nhiễm nước, không khí, đất đai. Theo kết quả nghiên cứu năm 2013, khoảng 9% lượng nước trong 10 lưu vực sông của Trung Quốc, được xếp ở cấp độ V, mức độ tồi tệ nhất. Trong gần 5.000 khu vực nước ngầm được theo dõi, hơn 60% là có chất lượng kém hoặc rất kém. Ô nhiễm và suy thoái đất đai khiến diện tích đất trồng trọt ở nhiều địa phương ngày càng giảm. Gần 300 triệu hecta đất, tương đương 30,7 % diện tích đất Trung Quốc, đang bị xói mòn. Ô nhiễm không khí là chủ đề được quan tâm trong thời gian gần đây tại Trung Quốc. Chỉ ba trong số 74 thành phố được theo dõi có chất lượng không khí đáp ứng tiêu chuẩn trong năm 2013. Năm 2005, các giáo sư thuộc Đại học Nông nghiệp Hoa Nam từng làm thực nghiệm với mẫu nước ở dòng sông này, kết quả sau đó khiến nhiều người cực kỳ sợ hãi. Họ lấy mẫu nước Hoàng Thạch Hà, làm loãng đi 10.000 lần sau đó thả những động vật, thực vật sống dưới nước vào. Nhưng tất cả chúng chỉ sống được không quá 24h.

Cá chết hàng loạt trong một hồ nước tại Vũ Hán, Hồ Bắc.
Cá chết hàng loạt trong một hồ nước tại Vũ Hán, Hồ Bắc.

Hậu quả tất nhiên với người dân không chỉ là khó khăn hơn trong cuộc sống mà sức khỏe bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thống kê cho thấy mỗi năm có 2 triệu người dân Trung Quốc mắc bệnh ung thư.
Bên cạnh đó, để thỏa mãn tham vọng kinh tế, chính quyền Trung Quốc chủ trương tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá và xã hội mất đi các tiêu chuẩn đạo đức ước chế. Chính sách quản lý kinh tế lỏng lẻo và che dấu thông tin khiến cho các sản phẩm kém chất lượng, độc hại đầy rẫy trong xã hội Trung Quốc. Có thể coi Trung Quốc là “công xưởng của đồ giả”, khi hầu như mọi thứ đều có thể làm giả từ: gạo giả, thịt giả, muối giả, …Không chỉ phổ biến hàng giả, mà còn hàng độc hại như: sữa nhiễm độc, đậu phụ trộn hóa chất, mì thối, thuốc trừ sâu, chất bảo quản, thực phẩm, Theo thống kê từ năm 2003 đến nay, năm nào Trung Quốc cũng có hàng chục vụ bê bối về an toàn thực phẩm (Xem thêm tại đây). Và người gánh chịu hậu quả là những người dân Trung Quốc, đặc biệt là dân nghèo.

Những bao nấm kim châm bốc mùi chua thiu sau khi được nhúng qua axit citric sẽ bảo quản được tới 1 năm. Điều này làm hạ giá thành sản phẩm. (Ảnh: whatsonxiamen.com)
Những bao nấm kim châm bốc mùi chua thiu sau khi được nhúng qua axit citric sẽ bảo quản được tới 1 năm. Điều này làm hạ giá thành sản phẩm. (Ảnh: whatsonxiamen.com)

Trong khi đó Trung Quốc là đất nước có chệnh lệch giàu nghèo lớn nhất thế giới, trái ngược hẳn với khẩu hiệu “công bằng xã hội” mà Đảng CSTQ đưa ra. Một báo cáo của Đại học Bắc Kinh công bố ngày 25/7/2014 đưa ra những con số báo động về khoảng cách giàu nghèo trong xã hội Trung Quốc. Dựa trên số liệu thu thập năm 2012, báo cáo cho biết 1% các gia đình giàu có nhất ở Trung Quốc hiện sở hữu tới hơn 1/3 giá trị tài sản của toàn bộ đất nước. Trong khi đó, tổng giá trị tài sản của 25% các gia đình nghèo nhất chỉ chiếm 1%.

Một gia đình ở khu ổ chuột thủ đô Bắc Kinh
Một gia đình ở khu ổ chuột thủ đô Bắc Kinh

Những người giàu tại Trung Quốc giờ đây mua vàng, sắm đồ xa xỉ, xe hơi đắt tiền và các biệt thự. Họ cũng sẵn sàng chấp nhận những mức giá cắt cổ cho các thú vui của bản thân, sẵn sàng chi tiền cho con cái ra nước ngoài du học. Nhiều nhà kinh doanh xe hơi phải choáng váng khi thấy giới nhà giàu thay xe như thay áo. Thế nhưng ngược lại, những người nghèo lại đang oằn lưng với gánh nặng nợ nần, học phí cho con cái và tiền tiết kiệm lúc về hưu. Theo thống kê, tính đến cuối năm 2012, Trung Quốc có gần 100 triệu nông dân sống trong cảnh nghèo đói. Tại các tỉnh nghèo ở nước này, hàng ngày nhiều trẻ em phải mất hai đến ba tiếng để đi đến trường. Các chi phí y tế tại đây chiếm 60% mức thu nhập trung bình của người dân tại các vùng nông thôn, do vậy nhiều người dân đã không thể đi khám bệnh khi ốm đau. Theo một báo cáo năm 2013 của Ngân hàng Thế giới, có khoảng 300 triệu người Trung Quốc có mức chi tiêu hàng ngày chỉ tương đương 1 USD hoặc thấp hơn.
Tại sao Đảng CSTQ lại ứng xử với người dân như vậy?
Phân tích các diễn biến lịch sử, có thể thấy 3 nguyên nhân mà Đảng CSTQ thường xuyên sử dụng bạo lực để đàn áp và khủng bố tinh thần người dân, đó là:
Thứ nhất, bạo lực là bản chất của chế độ, khai sinh từ trong hệ tư tưởng. Mục đích duy nhất của họ là để giữ quyền lực “chuyên chính”. Vì vậy Đảng CSTQ cần thống trị về tư tưởng người dân, cũng như kinh tế đất nước. Do đó họ sử dụng bạo lực là công cụ chính (bên cạnh công cụ tuyên truyền) để tiêu diệt các tư tưởng trái chiều và đe dọa tinh thần nhân dân, khiến người dân bị “cầm tù về tư tưởng”. Triết học của Đảng Cộng sản là “triết học đấu tranh”, và sự thống trị của Đảng Cộng sản đã được xây dựng trên cơ sở một chuỗi các cuộc “đấu tranh giai cấp”, “đấu tranh đường lối”, “đấu tranh tư tưởng”,… cả ở Trung quốc và đối với các nước khác. Hãy nhìn lại các phát biểu của lãnh đạo Đảng CS Trung Quốc:
Mao Trạch Đông:“Súng đẻ ra chính quyền.”
“Tần Thủy Hoàng đáng kể gì? Ông ta chỉ giết có 46 chục Nho sĩ. Còn chúng ta đã giết 46 ngàn thằng trí thức hủ nho ấy chứ. Có kẻ chửi chúng ta là độc tài thống trị, là Tần Thuỷ Hoàng thời nay. Chúng ta thừa nhận hết, rằng rất đúng sự thực. Nhưng chúng bay nói thế chưa đủ, chúng ta phải nói thêm rằng thực ra còn hơn thế.”
Đặng Tiểu Bình:“Chúng ta sẽ giết 200 nghìn người để đổi lấy 20 năm ổn định.” (năm 1989)
“Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học.” (năm 1979)
Giang Trạch Dân:“Đảng phải chiến thắng Pháp Luân Công.”
“Tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rằng chúng ta cần bóp nghẹt những thứ dường như là sự khởi đầu của một xu hướng không lành mạnh.”
Thứ hai, Đảng CSTQ tham vọng và ảo tưởng về sức mạnh nhưng trình độ quản lý yếu kém, gây ra nền kinh tế lệch lạc và đói khổ cho người dân. Chiến dịch “Đại nhảy vọt” là tham vọng đến mờ mắt của Đảng CS Trung Quốc muốn thể hiện với thế giới. Vì vậy họ bất chấp sinh mạng của bao nhiêu người dân để tiến nhanh công nghiệp hóa với các mục tiêu, chính sách hoang đường. Thời Đặng Tiểu Bình với thuyết “mèo trắng, mèo đen miễn là bắt được chuột” đã cổ súy cho việc tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá, dẫn đến các hậu quả lệch lạc của nền kinh tế và ngay cả chỉ số tăng trưởng của Trung Quốc cũng còn không đáng tin.
Thứ ba, đặc trưng tôn sùng cá nhân của Đảng dẫn đến các quyết định độc đoán. Cách thức tổ chức và hoạt động của Đảng CS Trung Quốc đã tạo lên các nhân vật lãnh đạo cố gắng tạo dựng vị thế độc tôn, triệt hạ tất cả các ý kiến trái ngược trong nội bộ, tạo nên các “lãnh đạo kiệt xuất”. Từ đó các nhân vật này có thể ra các quyết định độc đoán, lấn án hệ thống quản lý đất nước. Vào thời đỉnh cao của sự sùng bái cá nhân, Mao Trạch Đông được tôn là người có bốn cái “vĩ đại”: Người thầy vĩ đại, Lãnh tụ vĩ đại, Thống soái vĩ đại, Người cầm lái vĩ đại. Lý luận của Mao phải được sử dụng để quyết định cho mọi thứ và tư tưởng của một người phải được nhồi nhét vào đầu óc của hàng chục triệu người khác. Còn năm 1999, tại cuộc họp của Ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng CSTQ do ông Giang Trạch Dân điều hành, tất cả sáu ủy viên thường vụ khác (trong tổng số bảy ủy viên) đều đã lập luận phản đối việc đàn áp Pháp Luân Công, nhưng ông Giang đã la hét, ép mọi người phải đồng ý với chủ trương đàn áp Pháp Luân Công của ông ta.
Để hiểu thêm về nguồn cơn nỗi thống khổ của nhân dân Trung Quốc, chúng ta hãy xem Mao Trạch Đông – người được Đảng CSTQ coi là “vị thánh” – từng nói rằng Trung Quốc cần phải thực hiện Cách mạng Văn hóa cứ bảy hay tám năm một lần. Và kể từ những năm 1950, không có thập kỷ nào mà không có một vài chiến dịch bạo lực nhắm vào quần chúng. Trong xã hội hiện đại, nhân tính và sự tôn trọng các quyền tự do của con người là thước đo nền văn minh, đạo đức và tiến bộ xã hội. Vậy Đảng CSTQ với bản chất bạo lực và tà ác, còn có thể kéo dài bao lâu?
Dương Lương tổng hợp/daikynguyenvn
------------

23 nhận xét:

  1. Bọn tuyên giáo đảng csVn hiện nay tuyên truyền cho sự lớn mạnh , sự "phát triển thần ky": của thằng bố csTQ nhà chúng nó, nhằm mục đích gây niềm tin của đảng viên vào sự cầm quyền của đảng csTQ, chỗ dựa còn lại của đảng csVN.
    chúng nói rằng TQ sẽ vượt cả Mỹ, đang cạnh tranh với Mỹ, để lũ ngu lâu cho rằng csTQ là tốt đẹp, là giỏi giang.
    Và sự lừa đảo bip bợm ấy đã bước đầu thành công, làm cho rất nhiều người tin như vậy mà không hiểu được những sự phát triển của TQ vài chục năm lại đây là sự bóc lột người dân, sự khai thác đến cạn tài nguyên của quốc gia, là ăn cướp tương lai của thế hệ sau, là bất công chụp giật, là bất chấp đạo đức luân lý, tất cả miễn sao cướp đoạt được nhiều nhất tài sản tiền của quốc gia dân chúng, để đem lại sự giàu có cho lũ cầm quyền csTQ, bất chấp nỗi thống khổ của người dân.
    CSVN đã và đang học thói du côn cướp giật lưu manh ấy của csTQ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1% những người giàu nhất ở TQ chiếm 1/3 GDP; trong khi 1/4 (dân số) nghèo nhất ở TQ chỉ có 1% GDP để sống.
      Vậy Văn mịnh công bằng XH của cái chủ nghĩa xã hội là ở chỗ nào hả đảng csVN? có phải chính là sự lừa bịp không?
      "nói xã hội chủ nghĩa chỉ là để lừa bịp thiên hạ"-lời của nguyên phó Thủ tướng, g/sư Trần Phương

      Xóa
  2. Việt Nam đã sao chép hình ảnh xây ra ở Trung Quốc gần như nguyên vẹn, chỉ khác ở quy mô

    Trả lờiXóa
  3. ĐCSTQ là thầy trực tiếp của ĐCSVN

    Trả lờiXóa
  4. ĐCSVN là học trò xuất sắc của ĐCSTQ vì vậy luôn tôn sùng Mao Trạch Đông, Đăng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân như những "Lãnh tụ xuất sắc" nhất thế giới", vì tính khát máu nhất xuyên suốt hai thế kỷ. Giờ đây lĐCSVN ại đang xum ve thần phục Tập Cận Bình, kẻ "có công" chiếm hết Biển Đông của VN. Thậ khốn khổ cho NDVN.

    Trả lờiXóa
  5. CNCS ở các nước dân đều khổ như nhau

    Trả lờiXóa
  6. Năm 1952/1953 Mao chê các triều đại phong kiến đã không làm gì nổi VN.

    Trả lờiXóa
  7. Hể cộng sản ở đâu thì ở đó có lầm than,đau khổ và thảm sát hàng loạt !

    Trả lờiXóa
  8. Những nguồn tin thông thạo và đáng tin cậy Mao trạch Đông đã sát hại 72 triệu người TQ,Stalin giêt 65 triệu người Nga ( nhưng Mao trạch Đông và Stalin là bậc thánh đáng để trên đầu của Tố Hữu đấy => thơ Tố Hữu đây ;"...Thờ Mao chủ tịch,thờ Stalin bất diệt ...",vậy Tố Hữu là loại người gì ???)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ Tố Hữu xúi đảng: "Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ. Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong. Cho Đảng bền lâu. Cùng rập bước chung lòng. Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”".
      > Nếu Tố Hữu là Mao hoặc Sít, thì còn giết nhiều hơn hai gã phát xít mệnh danh CS ấy mà vẫn chưa "đã tay"! Hắn đã tham gia giết và đày đọa nhiều nghệ sĩ tài danh chân chính trong vụ Nhân văn gai phẩm!

      Xóa
  9. Bình tĩnh nhìn lại thực trạng tình hình từ sau hòa bình 54 đến nay, chúng ta không thể không giật mình khi mô hình, kinh nghiệm TQ được áp dụng vào VN đã gây ra những hậu quả to lớn thế nào đối với dân tộc ta..Nhân dân có câu" quá tam ba bận". Ít nhất đã 3 lần nhân dân ta bị mừng hụt,bị phản bội sau thắng lợi trong chiến tranh. Đó là vào những năm 53-54, đang hý hửng tưởng bắt đầu cuộc sống mới thì CCRĐ,đánh trí thức văn nghệ sĩ kiểu CS Tầu nổ ra với bao nhiêu máu, nước mặt và lòng hằn thù nội bộ kéo dài đến tận hôm nay. Sau năm 75, lại một lần nữa, cả nước hy vọng vào một cuộc đổi đời,, nhất là đồng bào MN. NHưng đảng CS VN theo đường lối đấu tranh giai cấp của Mao đã trả thù những người thuộc chính quyền cũ, không thực hiện hòa hợp dân tộc,, rồi cải tạo Tư bản tư nhân kiểu ăn cướp v.v. khiến nền kinh tế suy sụp,hàng triệu gia đình ly tán, xã hội bị đảo lộn đến tận gốc rễ. Sau đợt đổi mới 86 để thoát chết đói thì lại bập ngay vào mô hình đàn áp người bất đồng chính kiến, thủ tiêu dân chủ, giữ độc quyền lãnh đạo để tham nhũng, hình thành những nhóm lợi ích núp bóng tương đồng hệ tư tưởng CS kiểu TQ. Hậu quả là ngày càng tụt hậu toàn diện trong tư thế phụ thuộc và lúng túng,tù mù về đường lối . . Câu hỏi lớn cần đặt ra: Bao giờ thì VN thoát khỏi cái vòng kim cô đầy máu và nước mắt do CS TQ áp đặt để độc lập đi lên?

    Trả lờiXóa
  10. Bài viết rất đáng để suy ngẫm và phân tích đối chiếu với ĐCSVN trong 70 năm qua ( 1945 -2015). Một là : 3 đặc trưng của chính quyền của chế độ CS ( bản chất là bạo lực - đẻ ra từ họng súng; tham vọng và ảo tưởng về sức mạnh của mình - bách chiến, bách thắng; Tôn sùng cá nhân và độc đoán chuyên quyền - HCM và đảng trị). Đối chiếu 3 đặc trưng này, VN không thiếu cái nào . Hai là : ĐCSVN cũng mang dòng máu "tiểu bá" làm chủ Đông dương , VN - Lào - CPC ( thời HCM và Lê Duẩn). Đến thời điểm 2015 diễn biến kinh tế, chính trị , VH, tư tưởng VN ngày càng bạo lực hơn, độc quyền hơn và tôn sùng cá nhân hơn. Thực tế hiện nay VN là xã hội phong kiến kiểu mới, do ông Vua tập thể là ĐCSVN đứng trên HP và PL.

    Trả lờiXóa
  11. Làm sai, giết oan, tàn ác trong Cải cách ruộng đất cũng làm theo các chuyên gia, cố vẫn Tàu. Khi đó, Tàu sang chỉ đạo Vn đến cấp huyện!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồ có "KHÓC" & XIN LỔI vậy là đủ rồi.
      Đảng cs & DLV nói vậy.
      Sướng nhẽ.
      :D :D

      Xóa
  12. Vì chúng dựa vào đảng coi thường pháp luật, vì chúng cho rằng chỉ có chúng là có quyền cai trị và phán xét. Chúng hơn vua chúa phong kiến với quyền sinh sát ở trong tay nhưng miệng thì lúc nào cũng bô bô : của dân do dân vì dân, dân chủ, độc lập, hạnh phúc, đầy tớ dân ....Lịch sử không có màn kịch nào dối trá, trâng tráo, bỉ ổi, khốn nạn và đốn mạt đến thế !

    Trả lờiXóa
  13. Xin được nói thực , tôi đọc bài viết này ( tác giả Trung quốc , các vấn đề của xã hội Trung quốc ) mà tôi có cảm tưởng như đang đọc về tình hình xã hội tại Việt nam chúng ta . Kể ra thì cũng đúng thôi , các " đồng chí " lãnh đạo đảng CSVN từ trước đến nay đều " học tập theo gương lãnh đạo Trung cộng " đều đang cố công xây dựng XHCN - CNXH " không tưởng " kia mà , sao không giống cho được ! Nhưng khốn nạn cho các " đồng chí " Việt nam đó là Trung cộng tiến hành xây dựng chế độ XHCN " theo màu sắc Trung quốc " , thế còn lãnh đạo CSVN xây dựng chế độ XHCN theo " màu sắc" nào ? Mác-Lê thì cũng chẳng phải Mác-Lê 100% . nó cứ mờ mờ ảo ảo thế nào ấy , vì thế ông tổng Trọng mới " ngửa mặt lên trời " mà than rằng " : đến cuối thế kỷ này đã chắc gì có CNXH hoàn thiện ở Việt nam ! Nếu như vậy tôi lại sợ không khéo ông và các " đồng đảng " của ông lại đưa dân tộc Việt đi " chệch hướng và không đúng quỹ đạo " như ông phán vừa qua , thưa ông " tổng Lú " !

    Trả lờiXóa

  14. Hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai tôi sẻ cho anh biết anh là người như thế nào
    Cha nào , con nấy .
    Từ lúc khởi đầu cho mãi đến nay , các cán bộ CS cốt cán của VN vẫn được đào tạo tại TQ .

    Trả lờiXóa
  15. Xưa nay TQ bỏ bao nhiêu tâm huyết với VN chỉ nhằm vào 1 mục đích duy nhất là chiếm lấy .sáp nhập VN vào TQ giống y như 4 nước kế bên .
    So với 4 nước Mông , Hồi , Mãn , Tạng , vị thế VN quan trọng nhất vì là cửa ngỏ xuống Đông Nam Á , và thông ra biển Đông . Cho nên chiếm VN là điều tối quan trọng của TQ , mà họ đã có mưu đồ từ những năm 1930 . Giờ thì mọi chuyện gần như hoàn tất .
    Người VN tiếp tay cho TQ chiếm lấy VN . Tội lỗi , quá là tội lỗi .
    Đảo và Biển , đã trở thành lợi ích cốt lõi của TQ .
    Là sao mà thoát Trung được , nếu không thoát được thì chắc chắn nó nuốt VN , dân của nó nó còn giết tàn ác như vậy , huống hồ gì VN , một dân tộc bất khuất , phải tiêu diệt bằng mọi hình thức kín đáo , để đề phòng hậu hoạn quật ngược thế cờ .

    Trả lờiXóa
  16. hàng năm , có hàng ngàn cán bộ Việt Nam sang Tq học tập đường lối lãnh đạo, cai trị dân chúng , nên Việt Nam cũng sẽ đạt được thành quả như thế thôi, thật khốn nạn cho dân tộc, được sống dưới sự lãnh đạo tài tình sang suốt

    Trả lờiXóa
  17. Bác Mao không ở đâu xa
    Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao (chế Lan Viên)

    Trả lờiXóa
  18. Nhìn hình em bé cột tóc trên đây,lòng dạ tôi chùng xuống.Thương cãm xót xa vô bờ bến.Chắc là em gái ăn cắp ăn trộm hay Pháp Luân Công gì đây.Tôi không cầm được nước mắt.
    Vâng,tôi có việc đi Trung Quốc nhiều.Họ tội lắm quý vị ạ. Dân vùng xa khổ ghê gớm.
    Trời đày 2 dân tộc Hoa Việt vướng cái Cọng-Sản tàn ác.Xui quá !.

    Trả lờiXóa
  19. Sự thật là tất cả bọn lãnh tụ cộng sản đều xuất thân vô học,hoặc tâm thần bệnh hoạn vì thế nơi nào có cộng sản thống trị nơi đó có những cuộc tắm máu người,với những cách tàn bạo nhất vô nhân tính nhất mà lịch sử loài người chưa có thời nào dám làm thế!!!!!! Một sự thật nữa là tám trăm triệu dân Trung quốc vẫn sống dưới mức nghèo khổ cho dù nhà nước này đang biểu diễn về thành tựu phát triển kinh tế với khoản ba ngàn tỷ Mỹ kim dự trữ!!!

    Trả lờiXóa
  20. Ông bạn Nặc danh 19:03 nói giống ý tôi ! chúng là loài ác quỉ !

    Trả lờiXóa