Translate

Trang BVB1

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

> “ĐŨA THẦN” Ở ĐÂU?

     Bế mạc HNT.Ư 6:
Mục đích thực hiện NQT.Ư 4 là Tám chữ vàng:
"cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn đe"...
Trung ương 6 "thành công tốt đẹp!"-  Một Hội nghị
chưa từng có trong lịch sử 82 năm của Đảng ta.(!)
           * Bùi văn Bồng

                 Phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 5 (15/5), Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Ban Chấp hành Trung ương đã quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị.
 “Không phải cứ lập Ban chỉ đạo là xoay chuyển ngay được tình hình như "một chiếc đũa thần". Bởi vì, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí là cuộc đấu tranh vô cùng khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài, đòi hỏi phải có sự vào cuộc của toàn Đảng, toàn dân, của các cấp, các ngành, của cả hệ thống chính trị dưới sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Trong đó, vai trò của các đồng chí Trung ương, các đồng chí lãnh đạo, quản lý của các ngành, các cấp là cực kỳ quan trọng. Mỗi đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên phong, đi đầu trong cuộc đấu tranh này”.
Nhưng, sau Hội nghị Trung ương 6, cán bộ đảng viên và nhân dân trong cả nước bị “dội gáo nước lạnh”, quá bất ngờ. Và khi đó, người ta mới nghiệm ra rằng “đũa thần” khó kiếm lắm, mà tính tiên phong của các đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng trong cuộc chiến chống tham nhũng cũng bị mất tiêu luôn. Đọc và suy nghiệm, thấy TBT biết khả năng chống tham nhũng không mấy dễ dàng, cho dù Ban Chỉ đạo PCTN có thuộc Bộ Chính trị do TBT giữ chức Trưởng  ban cũng chưa chắc làm ra tấm ra miếng gì.
Khi con người ta thiếu bản lĩnh, không chí quyết thì chẳng làm được việc gì có chất lượng, huống hồ chống được tham nhũng tràn lan như dịch sâu thì càng là việc khó, cần phải thể hiện quyết tâm bản lĩnh rất cao. Vì vậy, ông cũng tinh khôn rào trước đón sau: “… đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí là cuộc đấu tranh vô cùng khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài”…
Vâng, biết là “khó khăn, phức tạp, gian khổ, lâu dài”. Cả nước biết rồi, tham nhũng nổi lên và thấy rõ ít nhất cũng hơn 20 năm nay, 4 nhiệm kỳ Đại hội Đảng đều thấy nêu sang sảng trong Nghị quyết là “kiên quyết đấu tranh phòng chống tham nhũng”. Nay còn xác định lâu dài chắc thế hệ 10X hiện nay đã thành cố nội rồi mà tham nhũng càng dầy thêm tham nhũng, kẻ tham nhũng vẫn là ẩn số: “đồng chí X", rồi "các đồng chí Y,Z, W…”  trong phương trình mà những người giải quên hết, hoặc cố tình bỏ qua công thức...(?!).
     Còn khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức Thủ tướng thay ông Phan Văn Khải (từ nhiệm trước nhiệm kỳ 1 năm), đã hứa một câu xanh rờn: “Làm Thủ tướng, khong chống đựơc tham nhũng thì tôi xin từ chức!”. Nay, bước sang nhiệm kỳ thứ hai rồi, tham nhũng càng lấn sâu, thủ đoạn tinh vi, cấu kết nhóm lợi ích càng chặt chẽ, khó giằng ra lắm! Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng không làm gì có hiệu quả, cho nên Đảng cầm quyền không chịu được, mới bàn cách: “Thôi, tốt nhất để Đảng làm, vì Đảng lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện”. Chỉ riêng động thái đó cũng thấy rằng phòng chống tham nhũng dù Ban Chỉ đạo chuyên trách đã gần 10 năm hoạt động hầu như không phòng  được gì và cũng không chống được ai, nhất là các vụ lớn, cán bộ có chức quyền cao, làm thất thoát của nhà nước hàng chục, hàng trăm tỉ đồng, lại sinh ra nợ xấu kìm hãm, gây ách tắc cho nền kinh tế, kéo lùi sự nghiệp đổi mới. Thế mà ngay như kỷ luật Đảng coi như’chịu trách nhiệm về chính trị” mức nhẹ hều là khiển trách cũng không có, nói gì đến từ chức?
     Hóa ra, Thủ tướng chỉ là “nói dzậy mà hổng phải dzậy”, có thấy ai từ chức đâu. Hơn nữa, qua 129/175 lá phiếu tại Hội nghị Trung ương 6 mới rồi, người ta càng thấy rõ là ông TBT NPT nói cũng không sai: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm”. 
     Vậy nên, cái "đũa thần" mà TBT đã nêu không ở đâu xa. Đó là lòng dân, là thực thi dân chủ một cách thực sự có hiệu quả cao, là Nhà nước pháp quyền - "sống là làm việc theo Hiến pháp và pháp luật" - như pa-nô, khẩu hiệu đỏ rực. Đó là thực hiện nghiêm nguyên tắc điều lệ Đảng, kỷ cương phép nước, có bản lĩnh tự chủ, tự quyết, không thỏa hiệp với bất cứ ai hoặc làm theo sự chỉ đạo của bất kỳ thế lực nào....
     Nếu không làm được như thế, “đũa thần” dù muốn cũng không thể có, vì Phật, Bụt đâu có giao đũa thần cho những người mà ngay như cầm quyền cũng không biết cách cầm cho chắc ăn, không biết tôn trọng "thực tế khách quan", không xem xét "khách quan, khoa học, biện chứng", tùy tiện làm theo ý chủ quan, theo sự cạn suy của mình...(chắc Phật nghĩ: Giao đũa thần cho người không biết quý sự thần diệu của sức mạnh đoàn kết toàn dân, sức mạnh công lý, lẽ phải, không khéo bị bọn gian tham ăn cắp đem bán chuyển thành vàng, ngoại tệ).
     Còn tính tiên phong, nhắc lại như TBT nêu lên: “Mỗi đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng hãy là một chiến sĩ tiên phong, đi đầu trong cuộc đấu tranh này”. Rõ là họ đã rất tiên phong.  Tiên phong trong việc bỏ lá phiếu cho xong, rồi về, tiếp tục củng cố “trận địa tham nhũng” để khi cần là kịp thời phản pháo, trả đũa lại ai chống tham nhũng. Chỉ có dzậy và chỉ dzậy, không mong gì hơn. Vì thế, trời sinh ra tiếng gáy của con gà trống sau khi đã sung sướng phạch, phạch trên lưng con gà mái, nhảy lên chỗ cao nhất trên đụn rạ: “Đời-có-thế-mà-thôi (!).

BVB
- Này con, hỏi ý kiến của con, nhà ta "dân chủ" mà!.
Coi như bố có lỗi, con đánh bố đi!
- Thôi, kỳ lắm, ai lại ngược đời, con lại đánh bố bao giờ,
mang tội "dưới kỷ luật trên", bất hiếu lắm!
... Hì, hì..con chưa đánh, bố đã mếu máo rồi,
thấy "xương nhắm", tha cho bố đấy!
-  A! Thằng này giỏi, biết ý tứ! Vậy là con tha cho bổ?
 ..Hí hí, he he...thế là bố công khai với mọi người:
"Ta không có lỗi gì cả!"...

> BIỆT THỰ CÒ MỒI

 
* Bùi Văn Bồng
        Thời Pháp thuộc, cả làng tôi chỉ có cái nhà của lông lý trưởng được xây to nhất xã, kiến trúc kiểu Pháp, kết hợp cả hai loại hình kiến trúc Roman và Gothic, cả làng quen gọi là nhà Tây. Nhà nông dân thì gần hết cả làng lợp rơm rạ, vách (gọi là bức-tấm đố) có khung tre trát bằng đất  nhào trộn với rơm rạ. Mấy gia đình trung nông cố gắng tằn tiện tích cóp cũng xây được cái nhà ngói, sân gạch.
Một đất nước nghèo, lạc hậu, chiến tranh liên miên, cho nên, kiến trúc nhà cổ cao sang, hảo hạng ở ta không nhiều lắm. Các căn nhà cổ của địa chủ, tư sản tại Nam bộ còn lại hiện nay thì thời đó được coi là biệt thự. Họ xây để ở, cho thể hiện sự sang giàu, cho cả nhà, con-cháu và cả người ở, ddầy tớ đều ở trong khuôn viên đó cả. Nhưng về giá trị đầu tư, chi phí, vật liệu, nhất là cái "chủ đích" xây biệt thự thì kém xa những ngôi biệt thự nguy nga, tráng  lệ của các vị lãnh đạo trong 'bộ phận không nhỏ' và các đại gia hiện nay.                      Ai là người có biệt thự? Tất nhiên xây được biệt thự phải là người lắm tiền. Chủ nhân những ngôi biệt thự hiện đại là các đại gia, các nhà lãnh đạo do tham nhũng, ngoắc ngoéo lờ tịt coi thường pháp luật, lách luật, tham nhũng mà có. Nguồn tiền ngân hàng "dễ xơi" quá, cùng với kinh doanh Bất động sản, cho nên lãnh đạo hay đại gia làm ăn lòng vòng, móc nối chạy mánh tùm lum búa xua, phất lên rất nhanh.
     Một thực tế đang đặt ra, ngoài số ít ngôi biệt thự xây lên để ở, để kinh doanh, để dành cho con cháu, lại xuất hiện ở nhiều nơi mục đích xây biệt thự làm cò mồi.
Mồi cái gì? Thứ nhất là mồi những đại gia, những nhà lãnh đạo ham giàu, bám theo tiền tài, vật chất để tạo niềm tin, móc nối làm ăn, kéo thành nhóm lợi ích.
Thứ hai là mồi tiền ngân hàng. Có biệt thự cao sang, đắt tiền, coi là thứ tài sản thế chấp vững vàng, vay tiền ngân hàn dễ hơn. Chưa nói đến những phi vụ cửa sau, cửa hông, một ngôi biệt thự mà vay tiền được nhiều ngân hàng. Mà nơi  nào cũng cả mấy trăm tỉ. Khác nào chuyện dân gian có con cá gỗ xin mỗi nhà chút nước mắm mà đầy chai.
        Cái trò mới cũng là thứ thủ đoạn, mánh khóe làm ăn thời "bán tiền Nhà nước để làm giàu, được cái vỏ bọc ngụy trang là "kinh doanh tiền tệ", bằng cách xây biệt thự cò mồi ở khắp nơi không còn là hiếm hoi nữa.
        Có điều, ngân hàng “ăn” từ Ban giám đốc, đến thanh tra, nhà quản lý, bộ máy điều hành và cho đến cán bộ nhân viên đi xác minh tài sản thế chấp. Ngôi biệt thự chỉ đáng mấy chục hay cùng lắm khoảng trăm tỉ, chỉ cần “xỉa” phong bì “đậm đà bán sắc dân lừa”, trích phần trăm “hoa hồng ngọc” là có hồ sơ báo cáo lên cả nghìn tỉ để gia tăng vốn vay một cách hợp pháp. Kiểm toán chi kiểm tra con số, hồ sơ, máy tính…, mấy ai đi kiểm tra định giá tài sản thế chấp. Mà néu có kiểm tra thì cũng có võ là “mượn biệt thự” của nhau cùng làm cò mồi hợp pháp hóa hồ sơ được hết thay. Không có gì là khó!
                Theo đại biểu Nguyễn Bá Thanh (Đà Nẵng): "Tại sao với người dân, doanh nghiệp thường, khi đi vay mà không trả được hết nợ thì ngân hàng siết nhà, đất, nhưng với một số đối tượng lại không làm như vậy? Ngoài nguyên nhân chính của nợ xấu là bất động sản đóng băng, có một vấn đề lớn hơn, đó là nâng khống giá trị tài sản thế chấp lên để cho vay. Khu đất trị giá thực chỉ 200 tỷ đồng, ngân hàng định giá nâng lên 800 - 1.000 tỷ đồng và cho vay 600 tỷ. Nhưng khi rao bán 100 tỷ đồng mà không ai mua thì mất luôn 500 tỷ đồng. Đây chính là nợ xấu, chưa nói đến trước đó cả người đi vay, người cho vay đều bỏ túi chục tỷ đồng!".              
 Nay doanh nghiệp phá sản, găm nợ ngân hàng những  khoản kếch sù, rồi “xù” luôn, là thứ nợ khó đòi. Nếu có “phát mại” biệt thự thì nhiều lắm cũng chỉ giá trị bằng vài chục phần trăm so với nguồn vốn đã vay là cùng. Nợ xấu do đó tăng vọt lên.
Nợ xấu đã qua nặng nề và đó chính là những vụ phạm pháp lớn, thế nhưng, Bộ Tài chính cũng đã có sự tỏ ra nóng ruột: “Về nguyên tắc, chỉ trong trường hợp nguy cấp, nợ xấu có thể đe dọa đến tính thanh khoản và sự an toàn của cả hệ thống, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự ổn định của nền kinh tế, và đòi hỏi phải cấp bách được xử lý ngay, trong khi các biện pháp xử lý hiện hành không cho phép các tổ chức tín dụng có thể xử lý kịp thời, thì nhà nước mới phải can thiệp trực tiếp”.
Thiếu tướng Lê Thanh Sơn, Anh hùng LLVT nhân dân, CCB thành phố Cần Thơ nói: “Tôi suốt đời làm lính trận, chẳng biết cái lý thuyết lý thung tài chính, ngân hàng, chứng khoán, tiền tệ thế nào. Nhưng hơn một tháng trước, đang xem ti-vi quay cái cảnh ông Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trả lời: “Tài sản thế chấp có thể thu về 130%, tôi bực bội vì cái lối có chức có quyền, có trách nhiệm trước Đảng trước nhân dân mà ăn nói cái kiểu khinh người, ba láp ba xạo, xỏ lá ba que, không còn coi ai ra gì. Khó chịu quá, tôi cầm rờ - mót chuyển kênh khác ngay, xem mấy đứa  nhỏ chơi Rô-bớt thấy dễ chịu hơn.
"Hứ! Làm cái chức Thống đốc ngân hàng của một quốc gia mà nói liều nói ẩu, bênh che cho bọn Ngân hàng và mấy lũ tham lam cao hơn đã mắc tội tham nhũng. Nếu như Nhà nước đứng ra giải quyết nợ xấu, phải quy vào pháp luật, phải thụ lý vụ án, quy vào trách nhiệm “cố tình lợi dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đọat tài sản Nhà nước”, lập ngay chuyên án hình sự về kinh tế để điều tra, đua ra xử lý theo đúng pháp luật. Chứ tại sao lại vô lý lấy ngân sách Nhà nước giải quyết nợ xấu? Nếu như ông Thống đốc nói thì tiền mà “các ổng” tham nhũng, nay bắt dân è cổ mà chịu à? Ba xạo hoải, lãi những 30% “lận”, sao mà còn nợ xấu mấy trăm tỉ đồng? Ai ăn vào đó? Ăn rồi chia nhau, nay bắt dân trả tiền à? Như ông Bình trả lời trước sự hiện diện chính ình của mấy trăm ông lớn làm đại biểu Quốc hội, sao ai cũng im re? Nói thế là cũng có lợi cho mình à? Ông Bình nói tỉnh queo là tài sản thế chấp có thể thu về cho Nhà nước 130% giá trị tài sản thế chấp. Vậy là Nhà nước có phát mãi cũng thu được lãi 30% kia đấy! Vậy tiền đi đâu mà còn có  mấy trăm nghìn tỉ đồng nợ xấu? Không thể tin được, cái trò truyền hình trực tiếp tưởng là công khai, minh bạch ư? Chào thua luôn!”.
Đúng như Thiếu tướng Sơn đã nói, tiền ở đâu để giải quyết nợ xấu này? Không lôi được các cá nhân và nhóm lợi ích ra trước pháp luật bắt phải trả lại tiền đã làm thất thoát cho Nhà nước, thì đến bà già bán rau muống kiếm sống cũng thấy rõ là  ngân khố “Quốc Ra” bị cào cho rỗng nát thêm, dân đã nghèo lại càng thêm nghèo hơn. Giá cả tăng vọt, nếu in tiền giải quyết nợ xấu thì lạm phát càng nặng nề hơn nhiều lần.
          Đó là những cục nghẹn khó nuốt!

BVB

> KHI TỘI PHẠM TỰ XỬ

         * Ls Lê Đức Tiết
'Nghi ngại tính thượng tôn luật' vụ Tiên Lãng

                    Nhà ông Vươn tan hoang sau cưỡng chế

Admin: Trên FB Huy Đức đã viết: “Nếu thật lòng với gia đình anh Vươn như những tuyên bố hồi đầu năm và muốn cho vụ việc được điều tra khách quan, Thủ tướng nên yêu cầu di lý vụ án ra khỏi tầm kiểm soát của Hải Phòng. Đặt sinh mệnh pháp lý của nạn nhân trong tay tội phạm thì làm sao tìm công lý.” Đó cũng là tâm trạng chung của những ai quan tâm đến vụ Tiên Lãng. Vì thế mình rất đồng tình với ls Lê Đức Tiết khi ông đề nghị Vụ Tiên Lãng các cơ quan tư pháp Hải Phòng nên đứng ngoài để các đơn vị khác điều tra, xét xử...

 
Nguyên tắc pháp lý cơ bản
                “Không ai được làm quan tòa cho chính mình” là một trong những nguyên tắc pháp lý cơ bản đã được áp dụng trong luật La Mã thời cổ đại, vào thế kỷ thứ V trước công nguyên. Mục đích cốt lõi của nguyên tắc này là nhằm đảm bảo tính khách quan, không thiên vị trong điều tra, xét xử để làm cho cán cân công lý không bị xô lệch về một bên. Nguyên tắc này, ngày nay được áp dụng một cách phổ biến và được cụ thể hóa bằng nhiêu điều luật được ghi trong các bộ luật tố tụng hình sự, dân sự, hành chính của các nước trên thế giới.
              Ở Việt Nam, nguyên tắc này đã được áp dụng rất sớm, dưới các triều đại phong kiến. Nó không chỉ được áp dụng trong lĩnh vực tư pháp mà còn được thực thi cả trong lĩnh vực quản lý hành chính và nhiều lĩnh vực khác nữa. Ví dụ: Trong Bộ luật Hồng Đức (BLHĐ), được ban hành vào thế kỷ XV, dưới thời trị vì của vua Lê Thánh Tông (1460-1497) có điều quy định: “Các quan chủ ty chấm thi cùng người dự thi có thân thuộc cần phải hồi tỵ (tránh đi) mà không tự nguyện từ chối thì phạt 50 roi, biếm một tư (hạ một bậc phẩm hàm) (Đ.98). Về mặt hình sự, trong BLHĐ cũng có điều quy định: “Những người đi kiện hay bị kiện xin tránh ngục quan (quan điều tra), thì giao các quan Viện Thẩm hình xét hỏi; nếu xét sự lý đáng cho tránh ngục quan ấy, mới được phép giao sang ty khác xét xử. Nếu bản ty vì tình ý riêng mà cố giữ việc để xét, thì xử phạt hoặc biếm; ngục lại cũng bị tội như thế. (Đ. 689).
                 Dưới thời trị vì của vua Minh Mạng, nhà Nguyễn (1820-1840) đã có điều cấm các quan trong triều tham dự bàn luận các công việc có liên quan đến quê hương bản quán.
Vua Lê Thánh Tông và vua Minh Mạng không hề biết đến đế chế La Mã, chưa hề đọc qua bộ luật La Mã, nhưng giữa họ, những người sống trong các thời đại cách xa nhau trong ba thiên niên kỷ đã có những nguyên tắc pháp lý tiến bộ giống nhau đến kỳ lạ.
              Trong các bộ luật dân sự tố tụng, hình sự tố tụng hiện hành của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng đã có những điều quy định thay đổi người tiến hành tố tụng, điều tra viên, kiểm sát viên, thẩm phán, thư ký, người phiên dịch khi có cơ sở để không tin vào tính khách quan, không thiên vị của những người này. í dụ: Điều 42 Bộ luật tố tụng hình sự (BLTTHS) quy định: Những trường hợp phải từ chối hoặc thay đổi người tiến hành tố tung: “ Người tiến hành tố tụng phải từ chối tiến hành tố tụng hoặc bị thay đổi nếu: 1…2… 3. Có căn cứ rõ ràng khác để cho rằng họ có thể không vô tư trong khi làm nhiệm vụ”.
 
Nghi ngại tính thượng tôn pháp luật
             Trong vụ việc xảy ra ở xã Vinh Quang thuộc huyện Tiên lãng, việc điều tra các hành vi phạm tội của ông Đoàn Văn Vươn, tội của các quan chức ra lệnh và thực thi cưỡng chế, phá hủy tài sản nhà ông Vươn lại do Sở Công an Hải Phòng đảm nhận trong bối cảnh các hành vi sai phạm lại do chính Giám đốc cùng bốn phó giám đốc sở công an thành phố Hải Phòng chỉ huy thực hành vụ cưỡng chế (!). Việc thành lập tổ giải quyết vụ Tiên Lãng cũng do ông phó chủ tịch thành phố, người đã có những phát ngôn sai sự thật, mang tính thiên vị rõ ràng, làm tổ trưởng. Ông này bị dư luận phản đối nhưng vẫn được giao làm tố phó (?!).
Vì vậy dư luận cả nước rất xôn xao về việc gần đây cơ quan điều tra của Hải Phòng công bố đã khởi tố 4 quan chức bao gổm: phó chủ tịch huyện, trưởng phòng tài nguyên môi trường huyện, bí thư đảng ủy và chủ tịch xã mà không đề cập gì đến vị cựu chủ tịch huyện và các quan chức của thành phố. Cơ quan kiểm sát, tòa án huyện Tiên Lãng và TP. Hải Phòng là những cơ quan trước đây đã xử oan ông Đoàn Văn Vươn. Nay cũng chính những cơ quan đó điều tra, xét xử vụ án thì làm sao làm cho nhân dân tin vào sự vô tư, thượng tôn pháp luật của họ được?
              Đây rõ ràng là một bằng chứng về việc tự chỉ định quan tòa cho chính mình đã xẩy ra trong thế kỷ XXI, một hiện tượng mà nhân loại đã phát hiện và ngăn ngừa từ những thế kỷ trước công nguyên. Hơn nữa luật pháp hiện hành của Việt Nam không cho phép làm điều này. Lẽ nào các cơ quan tư pháp, hành pháp của TP.Hải Phòng không biết rõ điều cấm này của luật pháp quốc gia? Nếu cố tình làm ngơ thì khi đưa vụ án ra xét xử, tất yếu các luật sư bảo vệ quyền lợi cho bị cáo sẻ yêu cầu điều tra lại và thay đổi người tiến hành tố tụng. Trong trường hợp này tòa án buộc phải làm theo luật vì không thể không chấp nhận kiến nghị đã có cơ sở pháp lý rõ ràng. Vụ việc sẻ phải được tiến hành điều tra lại từ đầu bằng cơ quan điều tra khác.Vụ án sẽ bị kéo dài không cần thiết.
             Thiết nghĩ trong trường hợp này, các cơ quan tư pháp Hải Phòng nên tự nguyện từ chối và đề nghị các cơ quan cấp trên: Bộ Công an, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao và Tòa án nhân dân tối cao lấy vụ án lên để tiến hành điều tra, buộc tội, xét xử là đúng với quy định của pháp luật và cũng là để loại bỏ những hoài nghi không đáng có đã nẩy sinh trong dư luận xã hội.
-------------
Box:
Bắt tạm giam phó chủ tịch huyện Tiên Lãng
             Liên quan đến vụ Tiên Lãng, Cơ quan CSĐT, Công an TP. Hải Phòng vừa tống đạt quyết định khởi tố 4 bị can và bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng để phục vụ công tác điều tra về tội “hủy hoại tài sản.
            Trước đó, ngày 5.1, UBND huyện Tiên Lãng đã tổ chức cưỡng chế thu hồi đầm tôm của ông Đoàn Văn Vươn. Tại buổi cưỡng chế, ông Vươn đã có hành vi chống người thi hành công vụ làm 6 chiến sĩ công an và quân đội bị thương. Ngày 6.1, ngôi nhà của ông Đoàn Văn Quý (em trai ông Đoàn Văn Vươn), mặc dù không nằm trong khu vực cưỡng chế nhưng đã bị phá bỏ. Sau đó, các quan chức từ xã đến huyện, thành phố đều cho rằng không biết ai đã phá căn nhà này. Tuy nhiên, các nhân chứng cũng như người trực tiếp điều người cho máy xúc vào phá nhà ông Quý đã khẳng định, chính các ông Phạm Đăng Hoan (bí thư xã Vinh Quang) và Lê Văn Liêm (chủ tịch xã) đã chỉ đạo phá nhà.

> MÙA HOA CỎ MAY

   * Bùi Văn Bồng

Phất phơ lay ngọn gió đồng
Hoa như kim chỉ phải lòng vải thô
Góp xanh cho cỏ kín bờ
Mảnh mai mà cũng phất cờ gọi mây

Gấu quần hoa cỏ khâu dày
Kết đan kỷ niệm những ngày đồng quê
          Ngồi bên thềm nắng vân vê
Nhặt từng hoa cỏ bộn bề mùa lo

Nỗi lo đồng hạn trống trơ
Nỗi lo mùa lũ ngập bờ cỏ may
Nỗi lo thắc thỏm luống cày
Nỗi lo cơn bão chân mây rập rình…

Vẫn loài hoa cỏ đa tình
Vá khâu cho bạn, cho mình, cho ai
          Đi xa những tháng năm dài
Nhớ thương không thể ra ngoài cỏ may

Bờ đê, góc ruộng, luống cày
Biết bao kỷ niệm ắp đầy cỏ hoa
Trẻ thơ cho đến tuổi già
Cỏ may tím biếc đậm đà tình quê.

   B.V.B
----------------------------/

> LÃO DU CÔN

Lão du côn


Từ chỗ hẹn hò về gần đến cửa nhà,
cô gái quay lại
nhắc chàng trai cứ đi sau mình:
- Sao anh lại theo em mãi thế ? Anh về nhà đi!
- Anh lo cho em, em nhìn kìa có lão già
đang theo chúng ta, nhìn mặt hắn du côn thế kia,
không phải hạng cướp đường
cũng là phường dâm tặc!
Lão nọ bỗng trả lời:
- Thằng kia! Tao là bố nó đấy!
                                        (Vũ Thanh Hoa)
----------------

> LÃO DU CÔN

Lão du côn


Từ chỗ hẹn hò về gần đến cửa nhà,
cô gái quay lại
nhắc chàng trai cứ đi sau mình:
- Sao anh lại theo em mãi thế ? Anh về nhà đi!
- Anh lo cho em, em nhìn kìa có lão già
đang theo chúng ta, nhìn mặt hắn du côn thế kia,
không phải hạng cướp đường
cũng là phường dâm tặc!
Lão nọ bỗng trả lời:
- Thằng kia! Tao là bố nó đấy!
                                        (Vũ Thanh Hoa)
----------------

> Bàn tay bé Mầm Non nhiều vết bị cô giáo đâm kim!


Nghi án bé Mầm Non bị cô giáo
đâm kim vào tay
                Nhìn bàn tay của con có hàng chục vết giống như kim đâm. Chị Hiền có hỏi lý do thì cháu Tuệ nói rằng do nghịch rèm cửa nên bị cô giáo tên H. xử phạt.
Mới đây, Công an phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội nhận được trình báo của gia đình chị Nguyễn Thu Hiền (trú tại phường Vĩnh Phúc) và chị Nguyễn Quỳnh Chi (trú tại phường Nghĩa Đô, quận Cầu Giấy) phản ánh về việc 2 con gái bị người khác dùng vật nhọn, đâm nhiều vết và bị thương, chảy máu ở 2 bàn tay sau buổi học tại trường mầm non Sao Mai.
              Trong đơn trình báo, chị Nguyễn Thu Hiền kể lại, chiều 22/10, chị đón Trương Gia Tuệ (4 tuổi) đi học từ trường mầm non Sao Mai về thì nghe cháu kêu đau ở tay và nói là bị cô giáo chủ nhiệm tên H. đánh. Khi chị Hiền đưa tay cháu ra xem thì thấy tay cháu bị sưng tấy, trên hai bàn tau có hàng chục vết giống như kim đâm. Chị Hiền có hỏi lý do thì cháu Tuệ nói rằng do nghịch rèm cửa nên bị cô giáo chủ nhiệm tên H. xử phạt.
Bàn tay bị đâm kim của cháu Tuệ

                  Còn chị Nguyễn Quỳnh Chi, mẹ của cháu Lã Phương Vy (3 tuổi) cho hay: “Chiều 22/10, ông ngoại đón cháu và cháu kêu đau tay, bàn tay cháu cũng đỏ tấy, xuất hiện nhiều vết đâm ở hai bàn tay”. Cháu Vy vũng nói nguyên nhân là do bị cô giáo phạt. Ngay sau khi biết cả 2 cháu đều bị thương, chị Hiền và chị Chi đã cùng đưa hai cháu đi khám, chữa trị vết thương và phản ánh lên Ban giám hiệu trường mầm non Sao Mai. Cả chị Hiền và chị Chi cho biết, cả hai cháu đều nói với gia đình rằng do nghịch rèm nên bị cô giáo phạt.
Trường mầm non Sao Mai nơi có học sinh tố bị đâm kim vào bàn tay
                 Chị Hiền mẹ cháu Tuệ cho biết thêm, sau khi nhận được phản ánh về sự việc, Hiệu trưởng trường mầm non Sao Mai, đại diện Phòng Giáo dục đào tạo quận Ba Đình đã xuống tìm hiểu, giải quyết.
“Chiều 25/10, trường đã tổ chức cuộc họp để "hòa giải", có sự chứng kiến của công an phường nhưng nhà trường không lý giải được vì sao hai cháu lại bị thương ở tay mà chỉ nhận trách nhiệm về việc thiếu quản lý trong việc đảm bảo an toàn cho trẻ”, chị Hiền nói.
                Ngày 29/10, thông tin từ phía công an quận Ba Đình (Hà Nội) cho biết, cơ quan này đã tiếp nhận hồ sơ đang tiếp tục điều tra vụ việc hai học sinh của trường mầm non Sao Mai (số 33, đường Vĩnh Phúc, quận Ba Đình) bị thương ở bàn tay sau một buổi học tại ngôi trường này.
(Theo Giaó dụcVn, Infonet)

> CÁI TÂM LÀ CỨU CÁNH CHO LÃNH ĐẠO

Tâm tình ông Bảy Nhị:

“CHỈ CẨN RÀNH BỐN PHÉP TOÁN LÀ LÀM ĐƯỢC LÃNH ĐẠO”


Tôi gọi điện thoại cho nguyên Chủ tịch tỉnh Nguyễn Minh Nhị và đề nghị được về tỉnh lúa An Giang thăm ông. Biết tôi lặn lội từ Hà Nội vào, ông xởi lởi, “chờ ngày nghỉ cuối tuần, chú lên Sài Gòn kết hợp công chuyện và tới chỗ cháu luôn cho đỡ cực”. Thấy tôi tỏ ý xúc động vì tấm thịnh tình ông dành cho cô phóng viên lần đầu gặp gỡ, bạn bè bảo: “quan chức địa phương, ông nào chẳng có xe hơi, chẳng sở hữu dăm ba căn nhà ở thành phố. Một công đôi việc, đằng nào cuối tuần ổng chẳng về đây nghỉ ngơi, hưởng thụ!”. Tôi nghĩ thầm, cũng có lý. Rồi ông tới tận Văn phòng đại diện báo Nhân Dân gặp tôi, đúng hẹn, không sai một phút. Thấy tôi nhìn quanh: “xe chú đậu chỗ nào”, ông cười hiền: “chú lên bằng xe đò mà”. “Rồi trò chuyện với cháu xong, chú về đâu?”. “Kêu thằng con rể chạy xe gắn máy tới rước, lâu rồi chú chưa thăm con, thăm cháu ngoại”. “Vậy chứ chú không có nhà riêng trên này sao?” – tôi ngạc nhiên. Lại một nụ cười chân chất, “Đừng nghĩ cứ quan chức là vơ vét được nhiều tiền, thu vén được nhiều tài sản. Chú sinh ra là nông dân, làm quan chức sống cùng nông dân. Nghỉ hưu, chú nuôi năm hầm cá tra, được bảy năm rồi, có năm thu hoạch gần cả ngàn tấn, kiếm bộn tiền đó nghe. Chú đã gắn bó máu thịt một đời với mảnh đất Long Xuyên, An Giang. Giờ mắc mớ chi mà lên Sài Gòn ở cho mệt”.
                 P.V: Nhiều nhà báo từng được trò chuyện trực tiếp với người đứng đầu vựa lúa An Giang đều đánh giá ông có vốn hiểu biết rất rộng, tư duy nhạy bén, sắc sảo, cách diễn đạt giản dị nhưng đầy sức thuyết phục. Vậy mà nghe nói ngày còn nhỏ, ông còn chưa học hết lớp Nhất trường làng?

                 Ông Bảy Nhị (cười sảng khoái):
             - Chính xác. Tất cả những kiến thức tôi có được trong đầu đều nhờ vào học lỏm, chẳng hề được đào tạo bài bản cái gì hết trơn. Người ta hay đặt vấn đề nghi vấn bằng cấp của mấy ông quan chức này nọ là đồ thật hay đồ giả. Trường hợp tôi rất khoẻ, khỏi phải đi xác minh chi cho cực. Đời tôi chỉ có duy nhất một tấm bằng lý luận chính trị do Trường Nguyễn Ái Quốc cấp thôi. Tôi bỏ ngang lớp Nhất vì không có tiền làm giấy khai sinh cho đủ thủ tục để thi lên đệ thất. Nhưng quyết tâm tự học không ngừng nghỉ của tôi có được là nhờ ông anh trai ruột Nguyễn Minh Đào (sau này là Phó Bí thư Tỉnh uỷ An Giang) luôn khuyên bảo, động viên. Lý do mà ổng đưa ra giản dị thế này thôi. Giấc mơ mà tôi ôm ấp từ nhỏ là muốn làm được nhiều điều tốt đẹp cho người dân An Giang quê mình. Để biến giấc mơ ấy thành hiện thực, tôi phải ráng học, phải cố gắng phấn đấu vào Đảng. Vô Đảng là để được giao trọng trách, để có thể làm được nhiều việc có ích. Xin được nhấn mạnh, trọng trách chứ không phải địa vị. Bởi không được ngồi ở vị trí ấy, không có quyền quyết định thì có muốn phục vụ nhân dân cũng đành chịu. Còn nếu không có chữ nghĩa thì rất khó làm được công việc lãnh đạo, mà nếu có làm thì cũng rất dễ mắc sai lầm vì thiếu hiểu biết.
                 P.V: Và nhờ nỗ lực tự học không ngừng nghỉ, ông đã được giao trọng trách rất sớm, như một lãnh đạo trẻ nhất tỉnh. Những quyết sách đầu tiên của ông lúc đó, nghe nói cũng rất táo bạo?
                 Năm 1988, mới 42 tuổi, tôi trở thành người lãnh đạo trẻ nhất tỉnh, khi nhận quyết định chuyển công tác từ Phó Trưởng ban Tổ chức Tỉnh uỷ sang làm Giám đốc Sở Nông nghiệp An Giang. Một năm sau, tôi đề xuất xây dựng chương trình khuyến nông đầu tiên của cả nước và ký quyết định thành lập Ban khuyến nông của Sở. Phó Giám đốc đề xuất nên báo cáo Tỉnh uỷ vì đây là việc khá nhạy cảm, Bộ Nông nghiệp lúc đó không ủng hộ. Biết đồng chí Bí thư Tỉnh uỷ rất đồng tình nhưng không dám quyết, tôi nói luôn với cậu phó, “khỏi báo cáo, tao chịu trách nhiệm toàn bộ. Được thì dân hưởng, tội vạ đâu tao xin gánh hết”. 
                  Tôi nghĩ, làm người lãnh đạo thì phải dám quyết, dám làm và dám chịu trách nhiệm cá nhân vì tất cả những điều đó. Không được phép dựa dẫm, đổ thừa vào cái gọi là trách nhiệm tập thể. Tính tôi là vậy, quyết liệt tới cùng. Không chỉ một lần, sau này khi đang là Chủ tịch An Giang, tôi cũng đã kiên quyết phản đối chủ trương xây bảy cái cống ngăn thoát nước sông Hậu do Bộ Nông nghiệp chủ trương thực hiện. Tôi nói, trong này đã chống lũ triệt để xong rồi, làm chi cho tốn kém ngân sách thêm nữa, lại cản trở giao thông. Vụ việc sau đó phải báo cáo lên Hội nghị thường vụ Tỉnh uỷ. Ông bí thư bảo, “có tốn kém cũng là tiền trung ương”. Tôi phản đối, “đâu có, đó là tiền của dân. Cá nhân nào quyết làm là tôi thưa đến cùng đó”. Mà nghe đâu nay người ta vẫn còn tiếp tục ghi danh mục đầu tư sắp tới.
                 P.V: “Trực ngôn nghịch nhĩ”, thái độ quyết liệt ấy chắc chắn mang lại cho ông khá nhiều hệ luỵ. Ông đã chọn cách hoá giải chúng ra sao?
                  -  Tôi quan niệm thế này, cái tâm chính là cứu cánh lớn nhất của cuộc đời mình. Làm cái gì cũng phải thật, trước hết là thật với chính mình. Nhiều người cứ tự gạt gẫm, rằng làm bậy ai biết. Nhưng ông bà mình đã dạy “cái kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”. Cứ làm thật, ăn thật, nói thật và đối xử với nhau chân thành thì chẳng ai nỡ hại mình. Mà rủi có ai làm vậy thì Trời sẽ cứu.
                  Ngày tôi làm Giám đốc Sở Nông nghiệp, có một nhân viên làm đơn nặc danh kêu thưa khắp nơi. Tôi quyết định rút anh ta về làm trợ lý, theo dõi tình hình tài chính của toàn bộ hệ thống doanh nghiệp do Sở quản lý. Mọi người thắc mắc, tôi nói “ ở xa không biết nên nghi tao làm bậy, mới kiện cáo tùm lum. Giờ cho về gần, quan sát tao làm việc trực tiếp, chắc chắn sẽ hiểu”. Cậu đó sau này thương tôi lắm đó.
                      Nhớ hồi tôi quyết định giao đất xây dựng Trung tâm khảo nghiệm Định Thành rồi Nhà máy sản xuất thuốc sâu ngoài Bình Đức, tranh chấp thưa gởi khắp nơi, còn tôi trở thành đối tượng bị cấp trên điều tra, xem xét. May mắn là những cơ sở này đều phát huy được hiệu quả, đem lại lợi ích cho nông dân. Chứng tỏ mình đã giao đất đúng người, đúng chỗ. Mấy chỗ đó mà làm ăn trây trét là chắc chắn khối người mắng: “giao đất cho thằng mắt ma ấy làm gì, thấy nó phá dữ không”.
                  P.V: Nhân nhắc tới chuyện giao đất, tôi chợt nhớ trong một lần trả lời phỏng vấn, ông đã khẳng định như đinh đóng cột trước công luận: tôi có thể tự hào rằng suốt những năm làm lãnh đạo, tôi chưa hề có đề xuất nào gây hậu quả cho nông dân, không hề bị thế lực nào chi phối chủ trương đầu tư để kiếm lợi mà làm dân thiệt, ngân sách thiệt. Đã nghỉ hưu nhưng tôi vẫn sẵn sàng lắng nghe phê bình, chứ không phải giờ “hạ cánh an toàn” rồi mới nói mình sạch, nói cho sướng miệng?
                     Về đề xuất gây hậu quả cho nông dân, tôi tự tin rằng mình tránh được. Bởi tôi sinh ra là nông dân thứ thiệt. Đã có lần tôi khẳng định với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt: “Tôi uống nước phèn mà lớn, đất phèn có thể dùng thủy lợi cải tạo và kỷ thuật canh tác riêng đều có thể trồng trọt được hết các loại cây ngắn ngày nên tôi không sợ”. Những quyết sách mà tôi đưa ra không hề liều mạng, bởi tôi chỉ làm khi biết chắc chắn 99,99% thành công. Uy tín dù có nhiều, xài hoài rồi cũng hết. Thất bại là dân chửi te tua, tôi đâu dám quyết bậy.
                    Ngày làm lãnh đạo, tôi cũng từng xắn quần đi trồng rừng, chửa cháy rừng, thiết kế mương phèn trên đất khai hoang vùng Tứ giác Long Xuyên… cùng người nông dân, anh em kiểm lâm và bộ đội. Không được trang bị nhiều kiến thức khoa học nhưng tôi gắn bó máu thịt với mảnh đất này, tôi luôn gần dân, học hỏi kinh nghiệm từ dân. Chuyện đắp đập chắn nước để sản xuất vụ Hè Thu 1976 ở huyện Phú Tân lần đầu tiên ở An Giang là tôi học từ kinh nghiệm người Campuchia hồi còn kháng chiến (1972) qua câu họ trả lời tôi “Vì sao đêm qua nước tràn đồng?” – là vì “Ăn bắp rồi bửa đập cho nước vô”. Thuyết phục nông dân, tôi dùng hình ảnh và ngôn ngữ trực quan, nôm na. Dân hiểu và nghe, nghe là họ làm theo thôi.
                      P.V: Vâng, những quyết sách do dân và vì dân ấy dù sao cũng dễ thực hiện, vì nó chỉ phụ thuộc vào cá nhân ông Chủ tịch dám làm dám chịu trách nhiệm. Nhưng việc đối mặt với những mánh lới chạy dự án tinh vi, những món lợi quá lớn từ số phần trăm hoa hồng “lại quả”, trong khi vẫn phải giữ mình trong sạch là điều rất khó, thưa ông?
                      An Giang là một trong những địa phương có sức hấp dẫn lớn với các nhà đầu tư. Chạy dự án, lobby – vận động hành lang … để có suất ngon lành, để hưởng lợi không thiếu. Nhưng tôi dám nói mình chưa hề chịu sự chi phối của bất kỳ thế lực nào trong chủ trương đầu tư là có cơ sở. Là người ký duyệt dự án, tôi chẳng cần nhận bao thơ của ai. Riêng chuyện biết trước qui hoạch, cho người nhà hoặc “tay chân” lén mua đón đầu chờ cơ hội bán (hoặc đền bù) lấy lời là đủ kiếm bộn tiền nhưng tôi dứt khoát nói không. Chuyện (theo thông lệ mà luật cho phép doanh nghiệp) tôi có nhận quà (tiền) cảm ơn (thưởng cuối năm) chút đỉnh từ phía doanh nghiệp, cá nhân là có. Nói chưa bao giờ nhận là không thật thà. Mỗi người chỉ dăm ba triệu thì cộng lại cũng đã là một mớ kha khá mà dân nghèo nằm mơ cả đời không có. Nhưng nếu có màu đút lót, xin xỏ hoặc mưu cầu này nọ là tôi kiên quyết gạt đi, nhận mấy cái thứ đó mình chết chắc. Nhưng mình cũng không thể quá máy móc, cứng nhắc trong ứng xử (có thể gọi là “thiếu tế nhị”) . Nhớ có những lần “tiền thưởng” khá hậu hoặc có lần người đưa bao thơ “quá dày” … Trả không được, nhận không xong, tôi giao cho thủ quỷ cơ quan lập riêng một cuốn sổ. Gặp người này người kia khó khăn, có cái chi tiền ngân sách không được tôi quyết (qua một cán bộ văn phòng) là cô chi, cuối tháng có quyết toán với nhau rành mạch. Tới ngày tôi rời khỏi ghế Chủ tịch, tôi hỏi, cô báo: “Quỷ của chú bằng không rồi”. Tôi nói: “Vậy là huề!.Giải tán!”. (cười). Sau nầy tôi đọc báo, hình như có người biết, phê phán là làm vậy chỉ biết giử mình chớ “không kiên quyết chống tham nhũng”. Lập biên bản bắt tại tay người đút lót, theo tôi không phải cách làm hay của người lãnh đạo. Vả lại, ai đút lót mình họ đều nghe ngóng trước xem ông nầy “hảo ngọt” hoặc “thích phần trăm (%)” hay ham đi du lịch không?. Đừng tạo cho người ta cảm giác an tâm khi làm việc đó với mình thì tốt nhất, an toàn nhất. Ngược lại thì khó lắm!. Khổ nhất là họ mua mình không được thì họ sẽ phá mình bằng nhiều cách, nhất là nói xấu. Tôi trả giá cho vấn đề nầy cũng khá đắt, điển hình là một vụ khai thác tài nguyên ở nơi nhạy cảm có nhân tố nước ngoài. Tôi (Chủ tịch tỉnh) kêu lên đến sáu Bộ mà cũng không cứu được tài nguyên!.
                 P.V: Nhưng cùng một cái phong bì giống nhau, cảm ơn hay hối lộ thì không phải lúc nào cũng rõ ràng và dễ nhận biết, thưa ông?
                  Chính xác. Tôi nhận ra, ranh giới giữa sự tri ơn với biếu xén, hối lộ, đút lót nhiều khi rất mỏng manh. Người lãnh đạo phải rất tinh tường để nhận ra cái lằn ranh lắm khi vô hình ấy. Ngày đã nghỉ hưu, tôi có thú vui trồng và chăm cây kiểng. Có hôm đang ở xa, tôi nhận cú điện thoại từ một số lạ hoắc. Người gọi trình bày muốn mua một cây thế đã suy của tôi với giá cả chục ngàn đô. Tôi nói, cây sắp chết ôm về làm chi, anh ta bảo em thích nên sẽ cố chăm sóc để nó sống khoẻ. Tôi suy nghĩ lung lắm. Từng ấy đô la là cỡ 200 triệu đồng, nghe cũng ham, tiền nhiều ai không thích. Nhưng tôi vẫn băn khoăn, một người lạ làm vậy là có ý gì, đằng sau nó là mục đích gì. Cuối cùng, tôi kiên quyết nói không. Ít lâu sau, tôi lại nhận cuộc gọi, từ chính số điện thoại đó. Lần này, anh ta tha thiết nhờ tôi nói một tiếng để đơn vị kiểm lâm cho chuyển mấy cây gỗ từ Campuchia về. Vậy là tôi hiểu ngay vấn đề, chục ngàn đô bỏ ra mua cây kiểng của tôi là để dọn đường, chỉ cần tôi trả nghĩa bằng một chuyến vận chuyển trót lọt là dư thừa. Tôi cười “tao về hưu rồi nói ai nghe”, bụng thầm nghĩ “may quá, bán cây rồi thì biết cư xử sao đây”.
                   P.V: Chuyện trò nãy giờ, thấy ông Bảy Nhị đúng là một quan chức - nông dân đươc xếp vào hàng “quý hiếm”. Xin được hỏi câu cuối cùng, làm người lãnh đạo đúng nghĩa được dân tin yêu như ông có khó lắm không ạ?
                    Chỉ cần rành bốn phép toán là làm được. Đó là: luôn biết cộng thêm nghĩa tình, yêu thương; biết trừ đi những oán thù, ghét bỏ; biết nhân lên của cải cho người dân, cho xã hội và biết chia sẻ hạnh phúc. Tôi nghĩ vậy.
P.V: Xin trân trọng cảm ơn ông!
                                          Hồ Cúc Phương (thực hiện)
-------------------

> Nghẽn nền Kinh tế do NỢ XẤU NGÂN HÀNG

              Nợ xấu đã ở vào ngưỡng báo động và đang trở thành điểm nghẽn lớn nhất của nền kinh tế. Nếu xử lý nợ xấu chậm ngày nào thì ngân hàng và doanh nghiệp sẽ gặp thêm khó khăn ngày ấy.


Nợ xấu ngân hàng: Điểm nghẽn nền kinh tế
Theo công bố của Ngân hàng Nhà nước,
số nợ xấu trong toàn hệ thống ngân hàng ước
khoảng 8,6-10% trên tổng dư nợ
(khoảng 2,5-2,8 triệu tỷ đồng)
Theo công bố của Ngân hàng Nhà nước thì số nợ xấu trong toàn hệ thống ngân hàng ước khoảng 8,6-10% trên tổng dư nợ (khoảng 2,5-2,8 triệu tỷ đồng).
Thực tế nhiều khoản nợ ở Việt Nam không “quá xấu”, bởi các khoản nợ có tài sản đảm bảo chiếm trên 84%, tài sản này có giá trị bằng khoảng 135% khoản nợ xấu. Nhiều khoản nợ được trích lập dự phòng rủi ro, các tổ chức tín dụng đã trích lập trên dưới 70.000 tỷ đồng cho việc này. Có thể gọi đây là các khoản nợ không sinh lời và hoàn toàn có cơ sở để xử lý.
Tuy nhiên, phần lớn tài sản thế chấp là bất động sản, trong khi thị trường này đang gặp rất nhiều khó khăn. Ngân hàng Nhà nướcđang phối hợp với Bộ Xây dựng để tháo gỡ nút thắt này, ngoài ra cần có sự tham gia của Bộ Công Thương để giải quyết hàng tồn kho nói chung và bất động sản nói riêng.
Nợ xấu đang trở thành gánh nặng không chỉ cho hoạt động ngân hàng, doanh nghiệp mà cho cả nền kinh tế. Ông Cao Sỹ Kiêm, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam

Nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, ông Cao Sỹ Kiêm cho rằng, trong khi con số nợ xấu chưa thống nhất được là bao nhiêu, thì con số nợ xấu được Ngân hàng Nhà nước công bố được xem là con số nợ chính thống nhất.
Tuy nhiên, ông Kiêm cũng cho rằng, với thực trạng kinh tế hiện nay, yêu cầu giải quyết ngay bài toán nợ xấu đang rất cấp bách. Bởi nợ xấu đang trở thành gánh nặng không chỉ cho hoạt động ngân hàng, doanh nghiệp mà cho cả nền kinh tế. Nếu xử lý chậm ngày nào thì cả ngân hàng và doanh nghiệp đều khó có thể khơi thông vốn thêm ngày ấy, từ đó sẽ ảnh hưởng tới cả nền kinh tế.
Trên thực tế, vấn đề xử lý nợ xấu trong hệ thống ngân hàng đãđược đưa ra từ cuối quý 1/2012 nhưng theo nhiều chuyên gia, đến nay, quá trình xử lý nợ xấu vẫn diễn ra rất chậm chạp. Các phương án xử lý nợ xấu đãđược bàn nhiều, đặc biệt là phương án tính đến việc thành lập Công ty mua bán nợ xấu quốc gia nhưng đến nay vẫn chưa có động thái nào cho thấy các giải pháp trên được triển khai. Sự chậm chạp trong khâu xử lý nợ xấu đã và đang để lại những hậu quả xấu cho hoạt động của ngân hàng và doanh nghiệp.
Ông Cấn Văn Lực, chuyên gia tài chính ngân hàng nhận định, nếu nợ xấu tiếp tục ở mức cao sẽ khiến doanh nghiệp càng thêm khó khăn trong việc tiếp cận vốn ngân hàng, còn ngân hàng thì sẽ ngày càng bị ăn mòn vào lợi nhuận và điều này đãđược chứng minh rất nhiều ngân hàng đã công bố lợi nhuận giảm mạnh trong quý 3 này.
Để giải quyết dứt điểm “cục máu đông” nợ xấu, Ngân hàng Nhà nước cho biết, trong tháng 11 này sẽ trình Chính phủ đề án thành lập Công ty mua bán nợ quốc gia trực thuộc Ngân hàng Nhà nước.
Ngay sau khi thông tin được đưa ra không ít ý kiến cho rằng, không nên thành lập Công ty xử lý nợ xấu trực thuộc Ngân hàng Nhà nước, mà nên lựa chọn từ nhiều nguồn khác nhau.
Bởi khi để xảy ra nợ xấu, trước hết trách nhiệm chính trong việc thu hồi nợ xấu là chủ nợ (ngân hàng thương mại) và con nợ (doanh nghiệp) vay vốn.
Thực tế các ngân hàng thương mại vẫn đang rất nỗ lực để giải quyết trong phạm vi khả năng và quyền hạn của mình. Nhưng khi nợ xấu đãđến ngưỡng báo động, nếu cứ để các ngân hàng thương mại và doanh nghiệp tự xử lý, thì số lượng doanh nghiệp dừng hoạt động, phá sản sẽ tiếp tục gia tăng do vẫn đang có nợ xấu tại ngân hàng, hàng hóa chậm tiêu thụ.
Như vậy, nền kinh tế sẽ mất đi một lượng vốn lớn, do vốn không được quay, dòng tiền trong nền kinh tế không lưu thông được, hệ thống ngân hàng tiếp tục khó khăn về thanh khoản. Điều này sẽ đe dọa đến sự phát triển bền vững của hệ thống tài chính. Khi nợ xấu quá ngưỡng cho phép (dưới 5% trên tổng dư nợ là bình thường), thì phải có biện pháp xử lý nợ xấu từ nhiều phía, trong đó có biện pháp từ phía cơ quan quản lý nhà nước.
Nếu nợ xấu tiếp tục ở mức cao sẽ khiến doanh nghiệp càng thêm khó khăn trong việc tiếp cận vốn ngân hàng, còn ngân hàng thì sẽ ngày càng bị ăn mòn vào lợi nhuận. Ông Cấn Văn Lực

Vì vậy, một chuyên gia tài chính ngân hàng cho rằng, xử lý nợ xấu có rất nhiều biện pháp nhưng biện pháp từ nội tại các ngân hàng thương mại phải được coi là chủ yếu thông qua việc nâng cao quản trị rủi ro và trích đúng, đủ dự phòng theo qui định. Còn xử lý nợ qua Công ty mua bán nợ quốc gia trực thuộc Ngân hàng Nhà nước không phải là giải pháp tối ưu cho các ngân hàng thương mại Việt Nam hiện nay.
Để xử lý nợ xấu phải dùng nhiều nguồn: nguồn cơ bản phải từ trích dự phòng rủi ro của mỗi ngân hàng thương mại; nguồn từ Ngân hàng Nhà nước cũng rất quan trọng nhưng nguồn này nên thông qua nghiệp vụ tái cấp vốn/hoặc ứng vốn để các ngân hàng thương mại cơ cấu lại danh mục tài sản và bù đắp vào những tổn thất rủi ro trong kinh doanh ngân hàng; các ngân hàng thương mại cũng cần có phương án xử lý nợ xấu thông qua Công ty Quản lý nợ và khai thác tài sản của chính ngân hàng thương mại và ở một chừng mực nhất định có thể mua nợ từ các ngân hàng thương mại khác.
Khi nợ xấu tại các ngân hàng được cải thiện, thì Ngân hàng Nhà nước cũng từng bước thu hồi khoản vốn cho vay dưới hình thức tái cấp vốn hay ứng vốn này... Nhưng dù giải pháp nào được thực hiện, các ngân hàng có vấn đề nợ xấu cần phải được tái cấu trúc và kiểm soát, giám sát chặt chẽ bởi các cơ quan quản lý liên quan.
Chỉ có như vậy, nợ xấu mới được giải quyết triệt để và từ đó giúp khơi thông được dòng vốn trong nền kinh tế.

Ngô Hải

----------------------

> CHỢ LÀNG


                                    * Bùi Văn Bồng

Chợ làng bán cá với cua
Bán rau với củ, bán dưa với cà
Mẹ già gom ổ trứng gà
Một tay chống gậy đem ra chợ chiều
Mồng tơi một mớ lèo tèo
Cũng đem ra chợ mời nèo người mua
Hương quê thơm suốt bốn mùa
Bánh đa, bánh đúc, nem chua, kẹo Nhồi…

Chợ làng bán cả bánh trôi
Nổi nênh trăn trở quãng đời dân quê
Lo toan mùa vụ bộn bề
Trần lưng nắng hạ dầm dề mưa giông
Gánh gồng sản vật ruộng đồng
Mỏi lưng ngồi chợ chỉ mong chút lời
Mân mê  tờ bạc lẻ loi
Cân, đong, đo, đếm rối bời ruột gan

Người giàu ra chợ thanh nhàn
Mua không trả giá chen ngang đồng tiền
Người nghèo ra chợ lo phiền
Móc ra, cất lại đồng tiền mồ hôi
Cho dù đi bốn phường trời
Không quên những tiếng chào mời chợ quê.

                                                          B.V.B

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

> NHẬN và SỬA LỖI (!?)


Tại phiên khai mạc Kỳ họp thứ tư, Quốc hội khoá XIII (ngày 22-10-2012), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thẳng thắn “nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành...”.
            Trước đó, trong phiên bế mạc Hội nghị Trung ương 6 (ngày 15-10-2012), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư “thành thật nhận lỗi trước Ban Chấp hành Trung ương về những yếu kém, tồn tại trong công tác xây dựng đảng, những suy thoái, tiêu cực trong đội ngũ cán bộ, đảng viên như Nghị quyết Trung ương 4 đã nêu” và lần đầu tiên, Bộ Chính trị “đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị”. Tổng Bí thư và Thủ tướng Chính phủ đều hứa sẽ nỗ lực cao nhất, có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm.
             Để có được kết quả nhận lỗi là cả thời gian tự phê bình, phê bình thẳng thắn, nghiêm túc của cá nhân và tập thể Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương. Nếu không có thẳng thắn, quyết liệt tự phê bình, phê bình làm sao có thể nhận lỗi, nhận hình thức kỷ luật trong khi những thất thoát nghiêm trọng, những sai phạm nối tiếp, vụ sau lớn hơn vụ trước, thậm chí trên diễn đàn Quốc hội có đại biểu bức xúc đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm nhưng đã không có ai nhận lỗi, nhận trách nhiệm?
Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Tổng Bí thư và Thủ tướng Chính phủ công khai nhận lỗi là đã thực hiện lời Bác căn dặn “có gan nhận khuyết điểm”. Trong lời nhận lỗi của Tổng Bí thư về những yếu kém trong công tác xây dựng đảng, những suy thoái, tiêu cực trong đội ngũ cán bộ, đảng viên như Nghị quyết Trung ương 4 đã nêu, nhất là khi hiện tượng chạy chức, chạy quyền không còn hiếm liệu có lỗi của những người chuyên làm công tác tổ chức xây dựng đảng? Ai chịu trách nhiệm? Chắc chắn, với tất cả ý thức trách nhiệm và lòng tự trọng, mỗi chúng ta tự thấy không thể vô can.
              Quan trọng không chỉ có gan nhận lỗi mà quan trọng hơn là phải “tìm mọi cách sửa chữa khuyết điểm”, thực hiện lời hứa trước toàn Đảng, toàn dân. Có nhiều cách:
            Đó là công khai, minh bạch, làm rõ trách nhiệm cá nhân trong hoạt động của Đảng và Chính phủ. Công khai, minh bạch là ánh sáng mặt trời, tạo môi trường trong sạch không có các hiện tượng hư hỏng phát sinh, phát triển, không để lẫn lộn công chỉ của cá nhân, tội chỉ của tập thể.
              Đó là có “thần linh pháp quyền” tối thượng, không có lạm quyền, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, không có vùng cấm, xử lý nội bộ, để trừng trị kẻ vi phạm, bảo vệ người ngay thẳng, trung thực.
              Đó là dựa vào dân để xây dựng Đảng, bởi Bác đã dạy: Dễ trăm lần không dân cũng chịu / Khó vạn lần dân liệu cũng xong.
Đó là trí tuệ, bản lĩnh, thành thực, quyết tâm của chính các đồng chí lãnh đạo của Đảng và Chính phủ đã nhận và hứa sửa chữa khuyết điểm, của mỗi chúng ta trong nhiệm vụ được giao.
Nguyễn Thuý Hoàn

> CHẾT LÃO KHANH RỒI



             * Minh Diện
              Ông Lương Minh Ngọc, thượng tá công an mới nghỉ hưu nói với tôi như vậy. Ông quê Tiên Lãng vào miền Namtrước giải phóng, nay vẫn nhớ quê và  theo sát vụ Đoàn Văn Vươn, mà ông cho rằng đó là một vết nhơ, làm xấu hổ dân Tiên Lãng.
            Tôi hỏi vì sao  chết lão khanh”, ông Ngọc nói:
            - Thì công an Hải Phòng họ nói rành rành ra đó còn gì? Này nhá, trong quyết định cưỡng chế đầm tôm của Đoàn Văn Vươn, số 3312-QD/UBND, ngày 25-11-2011, do Chủ tịch Lê Văn Hiền ký không có nội dung phá nhà ông Vươn, nhưng trong  thông báo số 225-TB/BCĐ ông Khanh ký ngày 28-12- 2012, lại phân công người tháo dỡ hai nhà trông tôm của ông Vươn, và chính ông Khanh trực tiếp gọi điện kêu máy ủi tới ủi nhà.
           Ngừng một lúc, ông Ngọc nói tiếp:
          - Tôi bảo đảm với anh rằng, tất cả những tình tiết có lợi cho ông Khanh đã được dọn dẹp sạch rồi. Khi người ta công bố trước báo chí rằng, chưa lần nào ông Khanh phản đối quyết định cưỡng chế, và ông Khanh “không hợp tác với cơ quan điều tra, loanh quanh chối tội, đổ tội cho người khác”là án tại hồ sơ rồi!
        - Thế nghĩa là đúng người, đúng tội?
        - Người ta bảo đúng thì nó đúng! Đúng theo kiểu cầm dao phạt ngọn ngọn ấy mà…
          Câu chuyện của chúng tôi quay ngược lại thời gian. Ai cũng biết, Đoàn Văn Vươn đổ mồ hôi sôi nước mắt khai phá đầm nuôi tôm, theo pháp luật anh còn đươc thuê đến năm 2014 và anh đã làm đơn xin được tiếp tục thuê vùng đầm nuôi tôm. Người đòi thu hồi đất quyết liệt là anh em Lê Văn Hiền, Lê Thanh Liêm, anh làm Chủ tịch huyện, em làm Chủ tịch xã. Đoàn Văn Viên năm lần bảy lượt đội đơn lên huyện lên tỉnh, khóc nhỏ máu mắt không được đoái thương. Rồi cả  hội nghề nghiệp can thiêp cũng chẳng ai quan tâm.  Vì viêc thu hồi cái đầm tôm ấy  sẽ là phát súng khai hỏa, mở màn chiến dịch thu hồi đất làm sân bay quốc tế Tiên Lãng, gắn với lợi ích nhóm. Và cái quyết định thu hồi đất đã được ông Nguyễn Văn Hiền ký,  bất chấp pháp luật. Khi Đoàn Văn Vươn không chấp hành cái quyết định thu hồi đất bất hợp pháp đó, Lê Văn Hiền ra lệnh cưỡng chế, bằng cái quyết định thất nhân tâm số 3312 QĐ/UBND. Chính việc ra quyết định  thu hồi đất và quyết định cưỡng chế sai pháp luật,  thất nhân tâm của  chủ tịch huyện Tiên Lãng, là cái nhân, sinh ra cái  quả  Đoàn Văn Vươn phẫn uất, dùng súng hoa cải chống lại, tiếp theo  đẻ ra cái thông báo đập nhà số 225-TB/BCĐ.
           Thử hỏi, nếu không có quyết định thu hồi đất, thì có lệnh cưỡng chế không? Và nếu không có lệnh cưỡng chế thì làm gì có cái thông báo dớ dẩn của ông Khanh? Cái gốc cái ngọn  rành rành ra đấy. Nhưng người ta không đưa vào hồ sơ cái gốc , bởi như thế sẽ lung lay, rúng động cả cánh rừng, chỉ chặt cành phát ngọn để dẹp yên dư luận. Ông bạn thượng tá công an về hưu của tôi, người trong nghề nói chí lý lắm.

           Tôi nhớ tới một vụ trọng án mấy chục năm trước.
           Ngày ấy ông Mười Vân, tức Nguyễn Văn Dộc, nguyên Giám đốc công an tỉnh Đồng Nai, từng trải qua chiến tranh, công trạng lẫy lừng. Năm 1978-1979, cấp  trên chỉ đạo Mười Vân tổ chức bán bến, bán bãi cho người tổ chức vượt biên thu vàng, lúc đầu Mười Vân phản đối, nhưng sau lại chấp hành. Khi sự việc bị bể lở, Mười Vân phải ra tòa. Tôi còn nhớ như in phiên tòa ấy, khi được nói lời cuối cùng, Mười Vân chỉ xin được gặp người đã chỉ đạo thực hiện chiến dịch và trực tiếp ra lệnh cho mình. Nhưng người đó đã biến thành một kẻ vô hình.  Mười Vân bị thi hành án dù vợ ông kêu oan quyết liệt đến mức xin được chết cùng chồng.
          Giá như Mười Vân không vì quá tham cái ghế giám đốc công an tỉnh và tham của cải mà nhắm mắt theo lệnh làm cái việc thất nhân tâm 'bán bãi thu vàng rồi tập kích bắt người ta'. Và cũng vậy, trong vụ Tiên Lãng giá như Nguyễn Văn Khanh không cố bám níu cái ghế Phó chủ tịch huyện Tiên Lãng để mong còn lên nữa, không làm 'con thò lò hai mặt'  nhận cái chức Trưởng Ban giải tỏa mà ký tên ra cái thông báo phá nhà anh Vươn, thì đâu đến nỗi. Những cái giá như thế quả là rất tiếc, chỉ có thể thấm được sau khi đã bị trả giá. Nhưng, tất cả đều là: Giá như Đảng ta biết cầm quyền một cách trung chính, vì dân vì nước đúng đường lối do mình đã vạch ra...
         Xét cho cùng thì nó vẫn nằm trong các ý đồ, thủ đoạn thanh trừng người "không tham như mình", nhân cơ hội giải quyết mâu thuẫn nội bộ, tìm mưu kế đổ vấy cho kẻ ít ô che, thế lực yếu, hòng chạy tội, chứ không có chút gì gọi là công minh pháp luật, chưa phải vì dân do dân như người ta vẫn đọc trong đường lối, trong các trang nghị quyết và lên bục nói nghe cứ thấy kêu chan chát!

                                             MD
-------------------

> ĐƯỜNG XƯA CHIỀU TÍM


                                    * Bùi Văn Bồng

Em - hoa chiều tím màu thương nhớ
Con đường quê mở gió sang mùa
Búp tay em mềm và ấm lửa
Theo suốt đời anh kỷ niệm xưa
Em mặc áo tím
Đồi chiều hoa mua tím
Tím hoàng hôn và tím cánh hoa sim

Mỗi hoàng hôn
Anh mải miết đi tìm
Cứ da diết những hằn sâu ký ức
Cái màu tím năm xưa rạo rực
Lòng lâng lâng
Nhớ bâng khuâng
Em gieo vào tím chiều mầm nhớ
Mầm nhớ lớn dần, sâu đậm, trở trăn hoài


Mỗi con người có niềm riêng
                          biến trải đời tư
Tình yêu buổi đầu
                 như có cánh
                            bay đi
Khung trời hai đứa mãi biệt xa


Không thể trách màu hoa
Không trách hoàng hôn tím
Tự mình lòng bịn rịn
Trái tim yêu thương cũng vô tội
                            rung cảm đa tình
Và có tự trách mình
Khi hai chữ chung tình chỉ nằm trong kỷ niệm
Mỗi khi chiều tím
Sao cứ miên man với lặng lẽ hoa mua
Sao cứ buồn vương màu sim tím
             hoàng hôn nhòe dấu chân
                          tìm lối hẹn xa mùa.
BVB