Đứa
bé đói lả và chuyện xuất khẩu... "mồ hôi, nước mắt"
* NGỌC QUANG
Nước ta xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới cũng có nghĩa
là xuất khẩu mồ hôi, nước mắt nhất nhì thế giới, chứ không có nghĩa là dân ta
giàu nhất nhì thế giới.
Khắp các diễn đàn internet những ngày này, người ta
nói rất nhiều về cái chết thương tâm của bé Phạm Thị Nhung ở xã Đức Bồng,
huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh. Bé Nhung ra đi khi mới 10 tuổi và đang học lớp 3.
Đau đớn thay, nguyên nhân của cái chết lại là do bé bị đói lả (bị bệnh tim),
ngã xuống mương và bị nước cuốn đi.
Đến giờ, các kết luận thì cho rằng bé bị đuối nước, và
đó có thể là nguyên nhân cuối cùng của cái chết thương tâm ấy. Song, hàng xóm
kể rằng bé Nhung bị đói triền miên, chẳng riêng cái ngày lìa xa trần thế.
Đáng thương hơn là khi người dân vớt được xác thì phát
hiện ra bộ quần áo bé Nhung mặc đã vá chằng vá đụp, trong nhà cũng chẳng có lấy
một bộ quần áo lành lặn.
Ba đứa em của Nhung cũng thường xuyên nhịn đói, lay
lắt hết ngày này qua ngày khác. Bố mẹ Nhung thì mù chữ và không có việc gì làm
ổn định. Tài sản đáng giá nhất trong căn nhà nhỏ là hai chiếc giường ngủ.
Cái chết xót xa của bé Nhung hẳn sẽ khiến nhiều người
giật mình, vì bấy lâu nay chúng ta vẫn hoan hỉ về những nỗ lực giảm nghèo hàng
năm được báo cáo ra Quốc hội. Những nỗ lực ấy của Chính phủ rất đáng ghi nhận,
nhưng sẽ chẳng thấm tháp gì, nếu chúng ta không giải quyết được nạn tham nhũng
đã kéo dài nhiều năm nay.
Còn nhớ, tại kỳ họp thứ 5 Quốc hội khóa XIII, ĐBQH
Nguyễn Văn Hiến (đoàn Bà Rịa – Vũng Tàu) đã chỉ ra rằng, trong khi Chính phủ
trình Quốc hội nâng trần bội chi phát hành thêm trái phiếu để chi tiêu, để đảo
nợ và lo sợ quốc gia vỡ nợ thì rất nhiều tiền của dân bị chiếm đoạt: 1m2 nhà vệ
sinh được nâng giá lên 7 lần; Một thiết bị lặn trị giá 100 triệu được nâng lên
130 tỷ; Những con đường đắt nhất thế giới mà không hề có một sự giải thích thỏa
đáng; Những con tàu, những công trình hàng nghìn tỷ khác không biết đã được
nâng giá bao nhiêu lần?
Cầu Đông, nơi bé Nhung bị đói lả rơi xuống mương |
Rồi chuyện đầu tư 3.200 tỷ đồng cho Làng văn hóa - du
lịch các dân tộc Việt Nam
(Sơn Tây, Hà Nội), xây xong thì bỏ hoang. Những dự án chậm tiến độ giữa lòng Hà
Nội như đường sắt Cát Linh – Hà Đông khiến cho kinh phí đội lên cả trăm tỷ đồng…
Suy cho cùng, đấy đều là tiền mồ hôi nước mắt của nhân
dân. Cả đống tiền bị phung phí vô tội vạ, trong khi những đứa trẻ nghèo khó ở
vùng cao chỉ ao ước có hai nghìn đồng để được ăn bữa cơm có thịt. Lạ thay,
những ông quan ở Thủ đô mà dân đều tin rằng sẽ phải chịu trách nhiệm khi dự án
bị đội giá (chậm tiến độ) thì lại chẳng có ai phải nhận án kỷ luật, ít nhất là
tính đến lúc này.
Cứ như vậy thì đến bao giờ bữa cơm của các cháu học
sinh ở Tây Bắc có thịt và không còn phải học trong những cái chuồng? Đến bao
giờ những cô giáo ở miền Tây Thanh Hóa không phải mời khách bằng những con nòng
nọc?
Làm sao để không còn những nữ sinh phải tìm đến cái
chết vì quá nghèo, không có được 1 triệu đồng để nộp phạt vì vi phạm luật giao
thông như ở Tây Nguyên? Làm sao để không còn những phụ nữ quyên sinh để cho gia
đình có được sổ hộ nghèo như ở miền Tây Nam Bộ? Và, làm gì để không còn những
cái chết thương tâm như bé Nhung?
Đấy là những chuyện chẳng hay hớm gì, nhưng vẫn phải
nhắc lại như vậy, bởi chẳng phải ngẫu nhiên mà Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI)
công bố Chỉ số cảm nhận tham nhũng trong khu vực công (CPI) 2013 lại chỉ xếp
Việt Nam đứng thứ 117 trong tổng số 177 quốc gia và vùng lãnh thổ.
Thêm một chuyện đáng lo nữa là công bố mới nhất của
Tổng cục Thống kê về kết quả cuộc khảo sát mức sống hộ dân cư, cho thấy chênh
lệch giàu nghèo tại Việt Nam lên tới 9,2 lần. Trong khi thu nhập bình quân của
người Việt Nam đạt 1,387 triệu đồng/người/tháng, thì nhóm nghèo nhất mỗi tháng
một người chỉ thu nhập 369.000 đồng, còn thu nhập trung bình của nhóm giàu nhất
lên tới trên 3,4 triệu đồng. Khoảng cách ấy ngày càng giãn ra.
Ba đứa em của bé Phạm Thị Nhung cũng thường xuyên phải nhịn đói. |
Vẫn biết rằng chênh lệch giàu nghèo là điều tất yếu,
chẳng riêng gì Việt Nam
mà nhiều quốc gia khác cũng vậy. Nhưng nếu khoảng cách giàu - nghèo ngày càng
lớn thì có thể dẫn tới mâu thuẫn giữa các giai tầng trong xã hội. Đấy là mối
nguy, không thể xem thường.
Vẫn biết rằng đâu đó trên các miền quê còn nhiều gia
đình túng bấn, còn nhiều gia đình chưa biết đến bao giờ mới thoát nghèo, âu
cũng là điều dễ hiểu với một đất nước có xuất phát điểm thấp. Nhưng nghèo đói
tới mức lả đi và ngã xuống nước - mất mạng thì không thể xem là bình thường.
Thật xót xa khi nước ta lại xếp nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo trong nhiều
năm liền.
Chúng ta xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới cũng có nghĩa
là xuất khẩu mồ hôi, nước mắt đứng nhất nhì thế giới, chứ không có nghĩa là dân
ta giàu nhất nhì thế giới.
Phải
thẳng thắn như vậy để thấy rằng, nước ta dù có đổi mới thì đa phần người dân
vẫn phải bám vào nông nghiệp. Muốn đánh giá hiệu quả của công cuộc đổi mới đất
nước thì phải nhìn vào chất lượng đời sống của những người nghèo nhất xã hội:
đấy là nông dân. Nếu người nông dân không thay đổi được số phận mình thì công
cuộc đổi mới của chúng ta vẫn chưa đạt được hiệu quả đích thực.
Năm 1911, khi ra đi tìm đường cứu nước ở độ tuổi đôi
mươi, Bác Hồ cũng chỉ có một mục đích là “phấn đấu cho quyền lợi của Tổ quốc và
hạnh phúc của nhân dân”. Cả cuộc đời, Người “chỉ có một sự ham muốn, ham muốn
tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn
tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”.
Sau khi Cách mạnh Tháng Tám thành công, Người đã rất
quan tâm đến vấn đề diệt “giặc đói”, “giặc dốt”. Người coi cái đói, cái dốt là
giặc và nó cũng nguy hiểm không kém giặc ngoại xâm. Người từng nói: “Chúng ta
tranh được tự do, độc lập rồi mà dân cứ chết đói, chết rét thì tự do, độc lập
sẽ không làm gì. Dân chỉ biết rõ giá trị của tự do, của độc lập khi mà dân được
ăn no, mặc đủ”.
N.Q/GDVN
---------------
Dang bai o day co so gi khong, doc ma thuong taM qua bac oi
Trả lờiXóaCòn gì nữa đâu mà sợ?!
XóaCòn gì nữa đâu mà khóc với cười!
Còn gì nữa đâu mà sợ chi nữa?!
Thôi hết rồi!
Thôi hết rồi!!!
Chắc là do cha mẹ bé Nhung nhìn thấy chuột ăn gạo nhưng không dám ném,sợ vỡ bình,nên phải chứng kiến cảnh chuột ăn hết gạo
Trả lờiXóa"bộ quần áo bé Nhung mặc đã vá chằng vá đụp, trong nhà cũng chẳng có lấy một bộ quần áo lành lặn."
Trả lờiXóaSao lại nói xấu đảng? Không nghe nhạc nô hát à?
"Có sách mới áo hoa đây là nhờ ơn đảng taaaaaaaaa!"
Việt Nam có nhiều cái nhất thế giới, chưa ai thống kê, so sánh nhưng chắc chắn "ngợi ca đảng quang vinh" và số các ngày "lễ kỷ niệm" cũng nhất thế giới.
Trả lờiXóaTôi đã từng cố đi và chiêm ngưỡng sự vớ vẫn của con đường Gốm sứ Việt Nam, triền miên nghe thông báo các ngày "văn hóa' đặc biệt là các ngày kỷ niệm "Thủ đô...". Ngày kỷ niệm càng nhiều, việc tiêu tiền vô bổ càng lớn. Số tiền ấy chắc cũng nằm trong khoản nợ công mà bản tin tài chính vừa gửi qua điện thoại lên trên 60% mức tăng trưởng.
Cơ chế xin cho. Xin được tiền là có thể tổ chức lễ lạt, kỷ niệm, xây dựng các công trình văn hóa tào lao..
34 nghìn tỷ cho cho đổi mới chương trình sách giáo khoa được cho là rất lớn, mà lớn thật, nhưng chỉ một cái làng văn hóa việt Nam 3200 tỷ.
Xin cho từ ngân sách nhà nước, xin cho người xin cũng được, người cho cũng có phần gặm nhấm ngân sách nhà nước (không, là gặm nhấm bát cơm manh áo của dân).
Người dân vẫn đều đều còng lưng nộp thuế, nộp phí để nuôi những kẻ đầy tớ báo hại chính mình.
"Tiếng kêu của xoong chảo, nồi niêu còn ghê sợ hơn tiếng súng đại bác và xe tăng" - Gorbatchev
Trả lờiXóa"Có sách nát áo bưom đây là tội ác của ai?!"
Trả lờiXóaCái bất cập này, đảng cũng biết rùi, nhà nước cũng biết rùi. nhưng tiền bán gạo, lời được đồng nào thì bọn cán bộ nó chặn đầu, chặn đuôi hết rùi, còn đâu mà lo cho nông dân. Thôi từ từ để TƯ tìm cách giải quyết, gần 30 năm đổi mới vẫn chưa tìm ra, nó khó lắm.
Trả lờiXóaThưa a x và a lú đọc bài này xem cảnh này tôi góp ý cùng hai anh
Trả lờiXóaMột nhường ghế cho người khác có tâm có tài
Hai các a chết được rồi cháM hết
Với cơ chế lãnh đạo
Trả lờiXóa" Đánh chuột tránh vỡ bình "
Sao thay đổi tình hình
Nợ công và nghèo đói
Vậy mà đảng dám nói
Dân chủ với công bằng
Khác chi thằng ăn cướp
Tay móc túi miệng la
Bà con ơi c...ư...ớ...p c...ư...ớ...p./.
Lũ " lãnh đạo thiên tài " ĂN và PHÁ đến mức : không còn tiền để tăng lương cho những người làm công ăn lương ( trong năm 2014 ) và có thể cả năm 2015 tới đây ( theo lộ trình như những kẻ hại dân hại nước đã tuyên bố ) . Đây không phải là sự đặt điều của " lực lượng suy thoái đạo đức , thù địch chống phá nhà nước " bịa ra mà là chính từ ông trùm cái Quốc hội nước CHXHCNVN nêu ra gần đây . Chúng ta thấy không , cái BÌNH ( chế độ ) thối nát đến như vậy mà tổng Trọng còn " nỏ mồm " phát biểu : đánh CHUỘT ( lũ tham nhũng , ăn cắp , hại dân hại nước ) không thể để vỡ BÌNH ! Liệu có chấp nhận được không ??? Một đất nước mà suốt năm tháng toàn lễ hội " tiêu tiền dân " , công trình chào mừng này nọ , lễ hội huyện , lễ hội tỉnh , lễ hội TW ... thì lấy đâu ra tiền mà chẳng phải " bán rừng bán đất " để phá tiếp ! Trời chu đất diệt cái đảng CS " quái đản " này !!!
Trả lờiXóaViệt Nam trở thành nước xk gạo thứ 2 thế giới nhưng người làm ra hạt gạo vẫn nghèo. Vậy ai giàu nhờ xk gạo? Chính Ba Phong, nguyên tgđ Vinafoof II là kẻ giàu nhất.
Trả lờiXóa