Translate

Trang BVB1

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 10 năm 2016

"Ảo tưởng Trung Quốc" của nước Mỹ thật nguy hiểm

Các nhà lãnh đạo Mỹ phản ứng quá đà bằng cách quyết định tránh né bất kỳ hành động mạnh mẽ nào nhằm hỗ trợ nhân quyền ở Trung Quốc. Thay vào đó, họ đề nghị một "Ảo tưởng Trung Quốc": nghĩ rằng sự thay đổi thế nào cũng sẽ xảy ra.
Trong suốt những năm của thập niên 1990 và đầu những năm 2000, các nhà lãnh đạo kinh tế của Mỹ quốc, các lãnh đạo chính trị của cả hai đảng ở Mỹ đều liên tục đưa ra những quan điểm mà tôi gọi là "Ảo tưởng Trung Quốc": quan điểm cho rằng thương mại, đầu tư nước ngoài và sự gia tăng thịnh vượng sẽ dẫn đến tự do hóa chính trị ở đất nước đông dân nhất thế giới.
Tổng thống George W. Bush từng nói: "Hãy buôn bán tự do với Trung Quốc, và thời gian sẽ đứng về phía chúng ta". TT Bush chỉ lập lại quan điểm của vị TT tiền nhiệm thuộc đảng Dân chủ, Bill Clinton, người đã tuyên bố sự cởi mở của hệ thống chính trị Trung Quốc là "không thể tránh khỏi, cũng giống như bức tường Bá Linh sụp đổ là điều không thể tránh khỏi."
Ít nhất giờ đây chúng ta có thể nói rằng tình hình ở Trung Quốc đã không xảy ra như ý muốn.
Trong vài năm qua, chính quyền Trung Quốc càng trở nên khắt khe hơn với những người bất đồng quan điểm chính trị - đến mức độ mà giờ đây các nhà lãnh đạo Mỹ đã trở nên rất miễn cưỡng khi tuyên bố về tương lai chính trị của Trung Quốc hoặc về tác động của thương mại và đầu tư vào tình hình chính trị Trung Quốc. "Ảo tưởng Trung Quốc" đã hoàn toàn sai về biến chuyển và hậu quả của vấn đề: phát triển kinh tế, thương mại và đầu tư đã làm gia tăng sự trấn áp chính trị và làm cho hệ thống chính trị ở Trung Quốc trở nên khép kín hơn.
Rốt cuộc điều này dẫn đến một mô hình Trung Quốc mới: một nhà nước độc đảng có tầm ảnh hưởng quốc tế mạnh mẽ nhưng cũng là một nhà nước độc tài đàn áp dữ dội. Trung Quốc cung cấp một mô hình mà các chế độ độc tài khác, từ Nga đến Thổ Nhĩ Kỳ đến Ai Cập, có thể tìm cách bắt chước. Kết quả là, Hoa Kỳ sẽ thấy chính nó phải tiếp tục chật vật đối phó với mô hình Trung Quốc mới này trong những năm tới.
Khi dùng từ "đàn áp", tôi muốn nói về những hoạt động chính trị có tổ chức, không phải việc phát ngôn cá nhân riêng lẻ. Khách du lịch đến Trung Quốc đôi khi ngạc nhiên khi thấy rằng tài xế taxi, hướng dẫn viên du lịch hoặc những người bạn cũ có thể nói chuyện với họ một cách thẳng thắn, thậm chí về các chủ đề chính trị. Tuy nhiên, điều mà những người này không thể làm là hình thành một tổ chức độc lập với đảng Cộng sản Trung Quốc hoặc có hành động độc lập để cố gắng thay đổi bất cứ điều gì.
Thật vậy, trong hai năm qua, chính phủ Trung Quốc đã chuyển qua những cách thức mới đối phó với người dân và các tổ chức có thể, trực tiếp hay gián tiếp, cung cấp hỗ trợ cho các hoạt động chính trị độc lập. TQ đã thắt chặt luật lệ về những tổ chức phi chính phủ. Gần đây, nhà cầm quyền TQ đã bắt giữ nhiều luật sư trong nước. Nhiều màn thú tội trên đài truyền hình được dàn dựng, một hoạt động làm gợi nhớ đến các phiên xử thời Stalin.
Tại sao thương mại và đầu tư với Tây phương đã dẫn đến một chế độ ở Trung Quốc đàn áp bất đồng chính kiến nhiều hơn 5, 10 hay 20 năm trước? Câu trả lời đơn giản là chế độ đó nghĩ rằng nó cần phải làm như vậy, có thể làm như vậy và càng lúc càng ít có hơn những yếu tố bên ngoài có thể ngăn cản nó làm như vậy.
Đầu tiên, nhà cầm quyền TQ nghĩ rằng cần đàn áp nhiều hơn vì khi nền kinh tế phát triển và trở nên phức tạp hơn, người dân Trung Quốc có những bất bình mới cần phải ngăn chận nếu không sẽ dẫn đến các hoạt động chính trị có tổ chức. Vấn đề môi trường ô nhiễm càng ngày càng nhiều. Người tiêu dùng lo lắng về an toàn sản phẩm (chẳng hạn như sữa nhiễm độc) và tai nạn (như lật tàu xe lửa). Và ít nhất đối với giới trí thức Trung Quốc, vấn đề kiểm duyệt internet có thể làm phiền toái, nếu không muốn nói là một sự xúc phạm.
Thứ hai, bộ máy an ninh của Trung Quốc có khả năng đàn áp bất đồng chính kiến nhiều ​​hơn so với quá khứ. Kỹ thuật mới cung cấp cho bộ máy an ninh nhiều khả năng kiểm soát cả không gian vật lý (các đường phố) và không gian mạng (internet).
Cuối cùng, việc thế giới càng lúc càng buôn bán với Trung Quốc nhiều hơn trong hai thập kỷ qua đã làm cho các nhà lãnh đạo nước ngoài do dự hơn khi phải có biện pháp gì để đối phó với những đàn áp nhân quyền của Trung Quốc, vì sợ rằng chính quyền Trung Quốc trả đũa. Phần lớn đây là một vấn đề của nhận thức: Trong thực tế, chính quyền Trung Quốc quan tâm đến vị thế của mình trên thế giới và sẽ tìm cách tránh việc bị quốc tế lên án nếu các nhà lãnh đạo thế giới tỏ ra mạnh mẽ hơn và cộng tác với nhau.



Một sự kiện mà bây giờ hầu như bị lãng quên là vào những năm của thập niên 1990, Hoa Kỳ lúc đó có thế mạnh kinh tế lớn hơn nhiều so với bây giờ trong việc đối phó với Trung Quốc, đã đe dọa hạn chế thương mại nếu Bắc Kinh không cải thiện môi trường nhân quyền. Sau nhiều cuộc tranh luận gay gắt, chính quyền Clinton cuối cùng bỏ qua, không theo đuổi các biện pháp đe dọa hạn chế thương mại với Trung Quốc.
Hậu quả của cuộc tranh luận đó thật là một thảm họa. Các nhà lãnh đạo Mỹ phản ứng quá đà bằng cách quyết định tránh né bất kỳ hành động mạnh mẽ nào nhằm hỗ trợ nhân quyền ở Trung Quốc. Thay vào đó, họ đề nghị một "Ảo tưởng Trung Quốc": nghĩ rằng sự thay đổi thế nào cũng sẽ xảy ra.
Có lúc Tổng thống Clinton, góp tiếng với những người lạc quan và những giả định sai rằng thương mại sẽ tự do hóa Trung Quốc, đã nói với Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân tại một cuộc họp báo ở Washington, "Quý vị đang đứng ở phía sai trái của lịch sử." Tuy nhiên lịch sử có sự phán xét của riêng nó - rằng sự tự tin của Mỹ về ảnh hưởng của thương mãi sẽ tác động lên chính trị của Trung Quốc là sai lầm một cách đáng thương.
Nhìn về tương lai, chúng ta buộc phải đối phó với một Trung Quốc có khả năng đàn áp liên tục, không bị gián đoạn bởi các hòa hoãn thỉnh thoảng xảy ra hay thời kỳ "Mùa Xuân Bắc Kinh"* của quá khứ. Trung Quốc sẽ là một đất nước khác, trong đó giai cấp trung lưu có học có thể ít trung thành, nhưng quan điểm của họ sẽ ít có ảnh hưởng.
Những gì chúng ta có thể làm là tiếp tục thể hiện một cách mạnh mẽ nhất các giá trị của tự do chính trị và quyền đối lập. Các chính phủ dân chủ trên thế giới cần phải cộng tác thường xuyên hơn trong việc lên án sự đàn áp của chính quyền Trung Quốc - không chỉ trong các cuộc gặp riêng mà cả ở những nơi công cộng. Chúng ta cũng nên tìm những cách thức mới để phát hiện và trừng phạt các quan chức Trung Quốc liên quan trong những vụ đàn áp. Tại sao lại có con đường một chiều, trong đó các nhà lãnh đạo Trung Quốc gửi con em của mình đến các trường học tốt nhất ở Mỹ, và tại xứ sở của họ thì lại bắt nhốt các luật sư?
Chế độ ở Trung Quốc sẽ không cởi mở chỉ vì buôn bán với chúng ta. "Ảo tưởng Trung Quốc" là một sự thất bại về khái niệm và một sai lầm chiến lược. Tổng thống nhiệm kỳ sắp đến cần phải bắt đầu lại từ đầu.
James Mann (Đỗ Tùng dịch)
--------------------------
Nguồn: Thời báo New York - 28 tháng 10, 2016
--------------/
Ghi chú (*): "Mùa Xuân Bắc-Kinh" là giai đoạn cởi mở chính trị vào những năm 1978-1979 và 1997-1998
(Dân Làm Báo)
------------

9 nhận xét:

  1. Quân chó chết có khác !=>Loại này xếp vào loại "kẻ không tha già không thương!"

    Trả lờiXóa
  2. Bô rít En sin nói rồi: Dộng sản không thể thay đỏi mà chỉ có tiêu diệt chúng

    Trả lờiXóa
  3. https://www.youtube.com/watch?v=bWI8KRC99xc

    Sự dâm loạn và thú tình dục bênh hoạn của Mao Trạch Đông


    Hễnh hảo !!! Hễnh hảo !!! Hễnh hảo !!!

    http://www.cartoonmovement.com/depot/cartoons/2013/04/26/mao_zedong_thought_is_________in_today2019s_china__thomas_wong.jpeg

    Hễnh hảo !!! Hễnh hảo !!! Hễnh hảo !!!

    Trả lờiXóa
  4. Cuộc đời nhiều cái khó nhưng cũng có thể xảy ra một sự kiện dễ dàng: Như việc ông Duterte là tổng thống của xứ Phi Luật Tân , sinh ra là người ăn nói lỗ mãng ,ai cũng chửi bằng văn từ tàn mạt , vậy mà ngồi ngủ gật trên máy bay ông đã gặp một lời đe dọa từ các vị thiên thần mà ông gọi là Chúa: Nếu ông không từ bỏ thói chửi tục , Chúa sẽ làm ho máy bay mà ông ngồi trên đó bị nổ tung! Xuống máy bay ông hứa với mọi người ông sẽ giữ mồm miệng, không còn văng tục để khỏi làm phật lòng các vị thần linh.

    Trên thế giới ngày nay chỉ còn lại hai ông là tổng thống Nga và ông chủ tịch nước Trung Hoa là ông Tập Cận Bình ,người có tính tình gian ác.chỉ muốn thế gian này phải khốn khổ vì tham vọng tàn tệ của hai ông, nhưng mọi người đều biết tên các ông ác như Hitler, Mao, Hồ đều có tên do trời đưa ra! Nên khi ông trời muốn thâu các ông lại cũng có thể xảy ra nhanh như một cái búng tay.

    dấu hiệu hòa bình sắp tiến tới có thể đến từ giấc mơ của ông Duterte, bãi cạn của Phi nơi có nhiều cá đã được quân đội Trung Hoa trả lại cho ngư dân Phi, biết đâu một ông lỗ mãng như tổng thống Phi lại có thể khuyên giải được hai ông Putin và Tập Cận Bình bỏ hết tham vọng để thành người từ bi.

    Tôi tên Lộc Nguyễn một người luôn bình tâm chờ đợi một nền hòa bình tiến đến cho nhân loại, người phải sống trong khổ đau quá nhiều vì chiến tranh bên cạnh sự chống trả với của bệnh tật , nghèo đói,thiên tai!

    Trả lờiXóa
  5. ĐCSVN đã sai từ ngày thành lập rồi. Cụ Trạng Trình đã nói rõ điều đó và nhân dân Việt Nam đã phải gánh chịu hơn 70 năm nay. Nhưng ngày ĐCSVN tự diệt vong cũng đã đến, khi mà chính những ngày này, tên "Kế vị ngôi vua CS" Đinh Thế Huynh cũng phải sang Mỹ để tự lựa chọn đường đi cho mình, thì cái ngày ĐCSVN thấy rõ không thể dựa vào TQ để tồn tại nữa cũng đã điểm.
    Người Mỹ đã từng có những sai lầm trong chính sách đối với TQ và cũng chính do đó, người Mỹ lại hoang mang sợ hãi TQ.
    Bây giờ người Mỹ có đủ bài học cho mình để đối phó với TQ rồi.
    Máu Đại Hán của ĐCSTQ khủng khiếp đến mức ngay cả người TQ ở Đài Loan cũng phải tỉnh ngộ và quyết thoát ly, thì người bên ngoài tại sao lại sán vào?

    Trả lờiXóa
  6. Nga không đến nỗi khốn nạn như TC, nên Mỹ rất tỉnh táo, không đối đầu với Nga, mà tập trung lo đối phó với TC.
    Trong một bộ phim, người ta đã nói với Mỹ rằng, TC luôn tạo ra "bằng chứng" cho Mỹ thấy một VN (VC) rất nham hiểm để chứng tỏ TC mới là "đáng tin"? Nhưng nay Mỹ không còn dễ mắc lừa TC như trước.

    Trả lờiXóa
  7. Đây là điều bạc nhược trong chính sách đảng dân chủ Mỹ mà ai cũng thấy từ lâu rồi

    Trả lờiXóa
  8. VỚI TRUNG QUỐC CHỈ CÓ CHIẾN TRANH MỚI MONG XÓA ĐƯỢC TRUNG CỘNG.

    Trả lờiXóa
  9. Tây âu mà đại diện là ÚSA, thực dụng cùng Nga và TQ, họ muốn cùng nhau chia lại thể giới để cai trị vơ vét.Tuy nhiên với các nguyên thủ, tôi khâm phục O Ba Ma. Ông này sang VN, nhân dân và nhất là Thanh niên rất mến mộ tài năng và tính dân chủ của ông ta.Nói chung, làm nguyên thủ, ông bà nào cũng phải phụng sự lợi ích quốc gia dân tộc.Họ phải dựa cào đảng phái của mình.Mà đảng nào có người tài và thiết thực với dân hơn, mới khả thi thuyết phục và bền vững. Diễn biến thế giới vừa qua chứng minh điều đó.Không thể có mác tài giỏi mà để dân cùng cực. Sóng biển sẽ lật nhào con thuyền thể chế là thế.

    Trả lờiXóa