Translate

Trang BVB1

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 3 năm 2016

Mọi người sùng bái ta đến thế

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã dạy: “Đẹp không phải là hút người vào, mà là giữ người ở lại”. Vẻ đẹp quý giá nhất xuất phát từ nội tâm chứ không phải từ những thứ phù phiếm bên ngoài. Có nhận thức được sâu sắc điều ấy chúng ta sẽ luôn giữ được sự tỉnh táo khi nhìn nhận mọi việc.
Tôi có một câu chuyện muốn kể cho các bạn nghe: “Một ngôi chùa trên núi có nuôi một con lừa. Mỗi ngày nó đều ở trong phòng xay thóc lúa, vất vả cực nhọc kéo cối xay. Thời gian lâu dần, lừa ta bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị này. Mỗi ngày nó đều trầm tư, “nếu như có thể ra ngoài xem xem thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”.
Không lâu sau, cơ hội cuối cùng đã đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa xuống núi để thồ hàng, lòng nó hứng khởi mãi không thôi. Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ rạp ở hai bên đường cung kính bái lạy.
Lúc bắt đầu, lừa ta không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né. Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa ta bất giác hiu hiu tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ: “Thì ra mọi người sùng bái ta đến thế”. Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người. Về đến chùa, lừa ta cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi.
Lừa ta vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đánh trống khua chiêng đang đi về phía mình. Lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường lộ.
Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường. Người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp. Lừa ta vội vàng hoảng hốt chạy về chùa. Khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn. Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều đảnh lễ bái lạy ta. Nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta”. Nói xong liền tắt thở.
Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.
Đức Phật đã từng dạy: “Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời nhưng nó lại gạt bạn suốt đời”. Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người, chính là sống cả một đời mà không nhận thức được bản thân mình.
Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc ta đánh mất bản thân. Có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới xung quanh. Mỗi ngày chúng ta đều soi gương, nhưng khi soi gương, có ai từng hỏi bản thân mình một câu rằng: “Bạn đã nhận thức được chính mình chưa?”.
Nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn, chứ không phải chính bản thân bạn. Nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình. Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, chứ không phải chính bạn. Nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.
Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn. Nhưng bạn lại hoang đường cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.
Khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ. Có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa?
Chỉ vì chạy theo những thứ phù du ấy mà chúng ta dần lãng quên đi bản thân mình. Quên mất giá trị của một con người xuất phát từ nội tâm chứ không phải những thứ bề ngoài, lao tâm khổ sở vì nó thật là điều bất hạnh nhất trên đời.
“Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ. Chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn”.
Thứ người khác tôn sùng bạn cũng vậy, đó chẳng qua chỉ là những thứ họ không có nên họ thấy nó đáng quý và đáng trân trọng. Rồi họ cũng tôn kính luôn người có nó. Nhưng khi bạn mất đi thứ họ thường tôn quý thì họ cũng quay lưng đi với bạn mà thôi.
Vậy nên hiểu rõ chính bản thân là điều vô cùng quan trọng và cần thiết. Bài học từ con lừa đã giúp tôi nhận thức sâu sắc được điều ấy. Tự hiểu rằng những giá trị vật chất không bao giờ có thể trường tồn. Chỉ có vẻ đẹp nội tâm mới có thể làm lay động lòng người. Như Đức Đạt Lại Lạt Ma đã dạy: “Đẹp không phải là hút người vào, mà là giữ người ở lại”. Vẻ đẹp quý giá nhất xuất phát từ nội tâm chứ không phải từ những thứ phù phiếm bên ngoài. Có nhận thức được sâu sắc điều ấy chúng ta sẽ luôn giữ được sự tỉnh táo khi nhìn nhận mọi việc.
Khi đã nhìn thấu được chân tâm bản tính của mình và tạo dựng được đời sống nội tâm sâu sắc thì bạn hãy luôn tin rằng dù bạn ở đâu đi chăng nữa, có mang một dung mạo không ưa nhìn thì cũng luôn có những người ở bên và yêu thương bạn thật sự. Bởi có những điều chỉ có thể nhìn được bằng trái tim chứ không phải từ đôi mắt.
“Hình thức quyến rũ lúc gặp mặt
Tâm hồn quyến luyến lúc chia tay”.
Nguyễn Linh Chi/(Giáo hội Phật giáo VN)
-------------

13 nhận xét:

  1. Nguyễn Phú Trọng đi thăm các nước Tây Âu và Tòa thánh vatican về:"Mình có làm sao, người ta mới mời chứ"!
    Và sau ĐH 12: "Tôi thật bất ngờ được những 100% phiếu".
    Nói với cử tri Hà Nội: "Tuy nhiều vụ tham nhũng chưa được lôi ra, nhưng cũng khối anh sợ"!...Vân vân, và vân vân!
    > Cũng là "Mọi người sùng bái ta đến thế"!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. còn tệ hơn con lừa kia, vì co ai sùng bái hay quỳ lạy đâu, chỉ là tự huyên hoang mà thôi

      Xóa
    2. tổng trọng thì giai thoại bi hài nhiều lắm, có thể viết thành SGK được

      Xóa
  2. Truyện của một con lừa hay không bằng truyện của 90 triệu con lừa chở hàng được 3 triệu người cung kính bái lạy , thế mà mấy chục năm sau lừa mới biết món hàng đặt trên lưng là bức tượng lão Mao .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật là một tuyệt tác hiếm có của thời nay! rất cảm ơn 17:19.

      Xóa
  3. Con lừa = phật = dạt lai lạt ma!!!
    Chính xác tuyệt đối!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tội nghiệp quá! Không hề biết mình đang sống trong mê muội. Có lẽ đang tự mở cánh cửa địa ngục.

      Xóa
    2. Nặc danh 23:38 ơi. Âm phủ không phải lợi ích nhóm của bất cứ tôn giáo nào mà hù dọa ND1722.
      Lợi dụng Phật để ẵm cúng dường mới đọa địa ngục đấy.

      Xóa
    3. Người ẵm cúng dường là ai đay vây? Nặc danh08:53:
      Phởn phơ là cánh người tu
      Cơm ăn áo mặc ngồi thu cúng dường.

      Xóa
    4. Phật giáo VN nay biến thành thế lực nhóm rồi, 1409!

      Xóa
    5. Nhưng con lừa thì còn cho thịt và sức kéo, còn lại thì cho u mê. Nếu theo thì tiệt nòi giống và mất nước.

      Xóa
  4. Tín đồ Phật giáo thích rối rắm trong giáo hóa. Rao giảng áp đặt, khiên cưỡng. Ngạo mạn phê phán với những ai không đồng ý. Họ hay nói 1 câu mà không biết tự hạ thấp mình, chứ không phải người khác: "Bạn không hiểu Phật pháp!"?!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Họ là một thứ đạo nghịch thiên (không sát sinh: trời sinh voi trời sinh cỏ > vậy không sát sinh thì cạp đất mà sống à?; và vô luân: hoạ rao giảng ngũ luân nhưng bản thân chẳng có luân nào: - Vua tôi thì họ có coi vương pháp ra gì; -Cha con thì họ xuất gia liền coi người sinh ra mình như hàng xóm; Anh em: không anh em mà chỉ ông con. thầy con; - Vợ chồng: chỉ vụng trộm chứ không công khai có vợ chồng - Bạn hữu: không mày tao chi tớ gì hết !!!

      Xóa