Translate

Trang BVB1

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 9 năm 2015

Khi dối lừa là… sự thật!

* HÀ VĂN THỊNH
Đọc những bản tin về Lễ diễu binh nhân Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh (tôi không xem TV), không thể tin ở mắt mình: Một sĩ quan Quân y, đeo quân hàm trung tá (trên ve áo), sinh năm 1993(!), ngực gắn đầy huân, huy chương các loại? Cái tức chỉ mới ở cấp độ… vừa vừa. Thế nhưng, đọc tiếp, thấy ông Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng, trả lời báo chí rằng, tuy là thiếu úy, nhưng theo quy điịnh, phải đeo hàm trung tá cho… thống nhất (Motthegioi.vn; 09:55, 3.9.2015) thì sự uất nghẹn lên đến tận cùng! Thì ra, để đảm bảo tính THỐNG NHẤT, DUY NHẤT, người ta có thể đạp đổ mọi giá trị?
Chưa bàn đến chuyện cộng đồng mạng đang xôn xao: Thiếu úy Quân y Phạm Trúc Sơn Quỳnh là… sinh viên trường Đại học Thương mại (vì chưa kiểm chứng được); chỉ xin luận về cái việc giả dối luôn được coi là sự thật, nó nguy hại và mang tính “truyền thống” khủng khiếp đến mức nào.
Thứ nhất, xin hỏi ông trung tướng rằng, từ cổ chí kim, ở bất kỳ quốc gia nào (không kể mấy nước XHCN), có chuyện quân hàm, huy chương, được đeo một cách tùy tiện để diễu qua diễu lại trước mắt hàng triệu con người như thế hay không? Ở đây, công khai trước mắt toàn dân tộc mà lại ủ mầm dối trá thì người dân biết tin vào ai? Không lẽ, dối trá, tùy tiện lại trở thành quy định của ta? Làm sao để có quân lệnh như sơn, làm sao việc tôi hay ai đó đeo quân hàm thì bị bắt ngay lập tức mà trong diễu binh lại coi là bình thường?
Những tấm huy chương đó do một cô gái trẻ đeo, chẳng lẽ cũng lại là quy định? Nếu đúng thế thì đó là sự sỉ nhục đối với những người vào sinh ra tử để có được chúng? Xét về tuổi, sinh năm 1993, đeo được quân hàm thì chỉ có thể tốt nghiệp trung cấp y-dược; tức là… y tá hay hộ lý, dược tá vì, chưa thể tốt nghiệp đại học y - dược 6-7 năm. Sự kệch cỡm và trơ tráo là không thể chối cãi. Có lẽ, đây là cách tốt nhất để vả vào mặt hàng loạt sĩ quan cấp tá khác, có phải vậy không?
Thứ hai, báo chí cho biết có 70% trong đội ngũ nữ “quân y” đã có gia đình; vậy, căn cứ vào đâu để đề nghị cấp bằng khen cho một cô gái còn son trẻ? “Động tác” chuẩn, đẹp, tập luyện cả đêm ngày…; chỉ là sự tư biện trắng trợn. Bốn tháng trời tập có mỗi đi đều, vung tay cho đúng thỉ chỉ có ai đó thiểu năng mới không làm được. Còn tập đêm, tập ngày chỉ là do kém mà thôi. Tại sao không đặt ngược câu hỏi rằng 70% của 200 người , tức là trên dưới cả trăm phụ nữ có con mọn không cần tập như thế vẫn đi đúng, đẹp chẳng kém gì? Nói rằng cô thiếu úy – trung tá đẹp hơn về vòng 1 hay gương mặt thì còn khả dĩ, chứ cho rằng đẹp hơn trong một khối 200 người thì quả là sự phỉ báng tư duy: Đẹp hơn có nghĩa là khối đó có hàng trăm người không đẹp bằng – tức là đi đều sai, chào không đúng, cũng đồng nghĩa là khối nữ quân y diễu binh thất bại. Nếu quả là vậy thì “khối trưởng” có gì đáng tặng bằng khen? Một đất nước mà cái gì cũng GIẢ, từ cấp bậc đến huân chương, danh hiệu anh hùng, đẹp, chuẩn…, là phải hiểu sao đây?
Thứ ba, riêng chuyện bố của cô thiếu úy – bà trung tá, là sĩ quan (cao cấp – vì ít khả năng có chuyện con dám đeo quân hàm cao hơn bố, trong khi quy định, thượng tá là cán bộ cao cấp) ở Tổng cục Hậu cần, đủ để biết cái “thị trường” sao – vạch là hình như có vẻ đúng? Biết bao nhiêu phụ nữ (trong số 140 người) trong khối quân y vừa là con dân đen, vừa nuôi con nhỏ xứng đáng hơn mà không được khen? Thì ra, khen hay chê không phải do tài năng, phẩm hạnh mà có phải là CCCC hay không mà thôi. Phải chăng chính ông trung tướng đang ngầm khẳng định cho cái ‘chân lý’ không có ai chịu nổi là vì mục tiêu thống nhất, duy nhất, các vị muốn làm gì thì làm, diễn ra sao thì diễn?
Thứ tư: tôi được biết các tàu bệnh viện, xe cứu thương trên thế giới đều in dấu chữ thập đỏ trên nóc, 4 phía để đối phương không bắn nhầm (quy định quốc tế, xem ảnh chụp tàu bệnh viện Mỹ vừa đến Đà Nẵng). Thế, tại sao bác sĩ, y tá quân đội ta, cô nào cũng cầm AK (trừ chỉ huy là súng ngắn), mặt đằng đằng sát khí? Họ ra trận để cứu người hay bắn người? Nếu họ bắn rồi bị bắn chết thì lấy ai cứu thương binh; hoặc giả, để thương binh… chết luôn?
Trên đây là 3 câu hỏi xin ông trung tướng trả lời. Nếu tôi sai (cầu mong là thế – vì, tôi sai thì đất nước được nhờ), là do kiến thức hạn hẹp, không hiểu hết cái ý thâm, nghĩ ngắn rõ ràng như của các ông. Tuy nhiên, bài này rất tình cờ được viết trong ngày kỷ niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh từ giã cõi đời (suốt mấy chục năm trời, thế hệ chúng tôi thắp hương vào ngày… 3.9!), nên có liên tưởng về “truyền thống” dối trá đắng cay. Xin kể ông nghe.
Thuở đó, tôi cũng như nhiều học sinh lớp 7, lớp 8 khác, đã khóc Bác rất chân thành – khóc dàn dụa đến hết nước mắt theo đúng nghĩa đen của từ này. Sau đó, chúng tôi lùng, tìm để học thuộc nhiều bài thơ viết về nỗi đau “tả” cái đau đớn thật sự của hàng triệu con người. Tất nhiên, cũng có bài thơ không hay (thậm chí là phản động) như bài Bác ơi của Tố Hữu. Tố Hữu kể rằng ngày Bác mất, ổng đang bỏ đi chơi đâu đó: Chiều nay con chạy về thăm Bác. Rồi, ổng miêu tả ổng đang lần mò, rình rập nhà bác; không thèm thắp cho người chết một đốm nến tàn: Con lại lần theo lối sỏi quen… Phòng lạnh, rèm buông, tắt ánh đèn…
Tạm không bàn đến những câu thơ dở mà hãy nói đến những câu thơ hay, trong đó có những câu này (tôi quên tên tác giả, nhờ bạn đọc tìm giùm):
Hôm nay, tháng Chín, ngày ba
Bác mất
Từ đó
Những bình minh khổ đau
Những hoàng hôn nước mắt
Lên đường cùng chúng ta…
Lại xin không bàn về cái tài tiên tri của nhà thơ; quả là từ khi đó đến giờ, có không ít khổ đau và nước mắt đã “lên đường”; mà chỉ xin nhấn mạnh rằng, mấy chục năm sau, tôi nghe đính chính rằng thực ra Bác mất ngày 2.9 chứ không phải ngày 3. Thật là đau đớn cho ông nhà thơ nọ vì nếu là ngày 2 thì không thể vần với chữ ta ở câu sau. Thành thử đành phải vất vào sọt rác cái chữ “hay”.
Rồi, tôi còn được biết rằng, Bác viết trong Di chúc là cuộc kháng chiến chống Mỹ kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa; nhưng Đảng ta đã quyết định xóa bỏ “20 năm”(!)
Tất cả đều nhằm mục đích… thống nhất?
Đến đây thì hẳn là ông trung tướng đã buộc phải đồng ý với tôi rằng, khi người ta có thể sửa cả di chúc, tức là, hoàn toàn có thể dối lừa mọi chuyện?
Bước khởi đầu của dối trá (tạm tính là khởi đầu) tai họa đó, cứ nghĩ là do… chiến tranh, không làm rối loạn lòng dân, nên nghe đôi khi, cũng xuôi xuôi. Bây giờ, tra trốc, mốc trọ rồi tôi lại còn nghe thêm lý ‘trấu’ là do thống nhất, từ ông, thì quả là hết thuốc chữa.
Các ông cứ nghĩ dối trá ‘cho vui’, dân ngu khu đen chẳng biết, chẳng dám nói gì thì quả đúng là khủng khiếp…
Viết bài này, mong các ông đọc và bớt dối trá đi cho người dân đỡ khổ, đỡ đau. Đừng đưa “quy định” ra để lấp liếm: Tôi từng biết có người cấp bậc đại úy làm trưởng phòng CSGT trong khi cấp trung tá là phó phòng (nghe đâu bây giờ sắp thay đổi).
Xin lưu ý các ông là lần diễu binh sau (kỷ niệm 80 năm, nếu có) đừng cho bất kỳ cô bé mặt búng ra sữa nào đeo lon trung tá, bởi như thế là làm tái phát vết thương chiến tranh của hàng triệu cựu chiến binh đang buộc phải lặng im dù bị sỉ vả đắng cay!…
Huế, 3.9.2015
HVT
 
-------------

20 nhận xét:

  1. Hoan hô Gs Hà Văn Thịnh

    Trả lờiXóa
  2. Nói dối,nói láo là một tội ác ! đặc biệt là nói dối nói láo để trục lợi,để làm điều phi pháp thì tội chết đấy !

    Trả lờiXóa
  3. Bác Thịnh Kinh mến ; Dối lừa ,không sự thật + thâm độc tàn ác + cướp đó là cương lĩnh lập trường bản chất bất di bất dịch của đảng cộng sản Việt Nam nói riêng của toàn thế giới nói chung nên chỉ còn mấy nước tụt hậu do đảng cộng sản độc trị ..Cu Ba , Triều Tiên , tàu khựa , Việt Nam ta .

    Trả lờiXóa
  4. ..."Vì ông Vươn không chịu giao đất cho chính quyền, lì quá, làm dân bức xúc, cho nên dân đã phá nhà ông Vươn" (Đỗ Trung Thoại, trùm ba xạo Hải Phòng - đổ vấy, phủi tay!).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi tin có một ngày người CS họ sẽ bị Chết thê thảm trong gian dối để mà chúng ta xem ko sớm cũng muộn mà thôi

      Xóa
  5. Ngày 2/9, nhà báo Đỗ Hùng (tức facebooker Mít Tờ Đỗ) - Phó Tổng Thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, phụ trách nội dung online - đăng tải một status “toàn dấu sắc”, nhan đề “Quốc khánh”, chơi chữ và có tính chất trào phúng:
    “Lúc ấy, Thế chiến (thứ mấy tớ đéo nhớ), Đế quốc đánh với Phát xít. Phía Phát xít, Thống chế chết. Đám tướng tá, lính lác đánh đấm kém, chết hết đéo sót mấy mống. Phía Đế quốc thắng lớn. Thế chiến kết thúc.
    Chớp lấy cái thế ấy, bác Ái Quốc, tướng Giáp với mấy chú, mấy mế xứ Pác Bó vác cuốc, vác giáo mác, vác súng ống xuống đánh phát xít, đánh Pháp, cướp lấy khí giới, cướp thóc, chiếm bốt, cứ thế đánh tới bến...”.
    Status này được đăng tải trên FB cá nhân của nhà báo Đỗ Hùng. Chỉ một tiếng sau, nó đã được trang FB của dư luận viên là “Đơn vị tác chiến điện tử” tha về, rỉa rói, xâu xé.
    Thứ trưởng Bộ 4T Trương Minh Tuấn - người nắm đầu báo chí tuy chưa bao giờ được biết đến như một nhà báo, mà chỉ như một quan chức kỳ cựu của ngành tuyên giáo, gặp thời mà lên - ngay lập tức gọi cho lãnh đạo báo Thanh Niên “chửi cho một trận”, đại ý nói báo không biết dạy phóng viên, nếu báo không dạy nổi thì sẽ để công an vào cuộc xử lý.
    Tòa soạn triệu tập họp Đảng khẩn cấp ngay trong ngày 3/9. Kết quả, nhà báo Đỗ Hùng bị cách chức, “giáng xuống làm thứ dân” - tức là làm phóng viên, bị thu hồi thẻ nhà báo khẩn trương.
    * * *
    Cái đáng nói ở đây là:
    1.Không biết tuyên giáo và tòa soạn báo Thanh Niên căn cứ vào đâu để xử lý cách chức, thu hồi một nhà báo đã viết một status hài hước trên facebook.
    2.Tuyên giáo viên Trương Minh Tuấn không hề có chỉ đạo nào bằng văn bản; tất cả chỉ là lệnh miệng. Vậy mà tòa soạn báo Thanh Niên đã tổ chức họp đảng khẩn cấp, xử lý nhà báo ngay hôm sau, chẳng phải là quá mau mắn sao? Ngoan thật.
    3. Toàn bộ sự việc cho thấy rõ hơn một thực tế: Người ta lớn bởi vì anh quỳ xuống.
    Lâu nay, ngành tuyên giáo - gồm toàn những người không bao giờ viết nổi một bài báo ra hồn - lại ngang nhiên ngồi lên đầu báo chí, chỉ đạo từng tòa soạn, xử lý (nhà) báo này, trừng phạt (nhà) báo kia, là vì sao? Chính là vì các nhà báo đã quỳ xuống để đám tuyên giáo được ngồi nghễu nghện ở trên như thế.
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150904/doan-trang-nha-bao-do-hung-bi-cach-chuc-lanh-dao-bao-tn-qua-voi-lam-vua-long-tuyen#sthash.e2OFnpUv.dpuf

    Trả lờiXóa
  6. Còn nữa: "Công an Hải Phòng có gì sai đâu. Chúng tôi diễn tập...Đúng là trận đánh hay, đánh đẹp, có thể viết sách, dựng thành phim ...". (Đại tá Đỗ Hữu Ca, HP, vô trách nhiệm, vi phạm pháp luật nghiêm trọng, nói quanh chối bừa, lại lên thiếu tướng). He...he...

    Trả lờiXóa
  7. Anh tôi, rất đẹp trai lúc trẻ, hồi đóng quân ở Sơn Tây khoảng những năm 1960, mỗi khi đạp xe về phép (Hanoi) thường được các cô gái Sơn Tây nhờ chở (đèo) một đoạn:
    - Ánh bố đối ới! Ánh đéo ém với!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (vì cô gái đang vác cày, dong bò đi cày) nên khi nghe cô gái trên đùa vui vậy, anh bộ đội kia hỏi lại: cả bò vậy thì đèo làm sao em?
      Cô gái trả lời: đéo cả bò.
      (đó là chuyện khôi hài vì người dân Thạch Thất thường nói mất dấu huyền thành dấu sắc)/
      Điều này cũng tương tự như mỗi lần tôi nghe thấy cái ông tổng rao giảng là tôi thấy Ngựa giao phối quạ (tiếng miền trung)
      (Cựu SQ, cựu CB diệt TQ năm 1979, đảng viên đã bỏ đảng)

      Xóa
  8. Nhà báo Đổ Hùng ơi,đừng sợ,không chết đâu ! tôi thương bạn quá rồi đó ! sống mạnh lên nhen, tuyệt đối không được khóc,cười to lên nhen !

    Trả lờiXóa
  9. ĐỘC TÀI- BÍ MẬT- GIAN LẬN- MAFIA.

    Trả lờiXóa
  10. => Bất quá thì như Huỳnh ngọc Chênh,và như đại tá Bùi văn Bồng nhà ta đây ! quần chúng nhân và xã hội kính trọng những người này hết mực ! nhân dân VN muốn phong những người này là anh hùng dân tộc đấy ! chúc mừng nhà báo Đổ Hùng may mắn được nhà nước sa thải ! // nhiệt liệt chúc mừng ! chúc mừng !!!

    Trả lờiXóa
  11. Nhiều người đã không ngại phiền lụy, dũng cảm, trung thực nói thẳng sự thật mặt trái, cái yếu của chính trị-xã hội, đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền... quần chúng nhân dân và xã hội kính trọng những người này hết mực ! nhân dân VN muốn phong những người này là anh hùng dân tộc đấy ! chúc mừng nhà báo Đổ Hùng may mắn được nhà nước sa thải ! // nhiệt liệt chúc mừng ! chúc mừng !!!

    Trả lờiXóa
  12. Khốn nạn cho nhân dân mình Quá bất hạnh gặp 1 lũ hèn ko chấp nhận sự thật cai trị khiến cho đất nước sinh ra nhiều tai họa Và lạc hậu ,
    1

    Trả lờiXóa
  13. Một nhà báo nói thật và rất chính xác là ông Lê Diễn Đức , mất việc
    Nhà báo Đỗ Hùng nói chơi, cũng mất việc.
    Có nhiều nhà báo nhẹ thì bị đánh , bị chửi , nặng thì bị tù đày.
    Xin hỏi các nhà báo chân chính: Nếu có kiếp sau , có làm nhà báo nữa không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có, làm nhà báo rất hay, nhưng nhà báo cho chính thể khác thì làm, nếu kiếp sau vẫn gặp ' chính thể CS' thì dẹp!

      Xóa
    2. dân Hà nội thường có câu vè:
      "NHỮNG NGƯỜI ĐẢNG GHÉT, DÂN YÊU
      NGẪM RA CŨNG LẮM BẬC SIÊU ANH TÀI
      NHỮNG KẺ ĐẢNG ĐẾN VỖ VAI:
      CHẲNG LƯU MANH THÌ CŨNG LOÀI BẤT LƯƠNG"

      Xóa
  14. Bác Hà Văn Thịnh là nhà giáo XHCN, bác phải biết hơn ai hết . Hàng ngày bác vẫn dạy dối trá là sự thật đấy thôi .

    Tại sao phải ngạc nhiên ?

    Trả lờiXóa
  15. Cái miệng trong hình trên là miệng Nguyễn Thị Kim Ngân, một kẻ nói dối có hạng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Nói thiệt là tui bị dzăng mẹ nó rùi... Hết ăng!"

      Xóa