Translate

Trang BVB1

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

Vượt biên là 'tìm con đường sống' !


Đánh dấu 40 năm chiến tranh Việt Nam kết thúc, một vấn đề lại được đem ra mổ xẻ, đó là có hay không câu chuyện phân biệt đối xử ngược đãi quân dân cán chính VNCH sau khi miền Bắc thống nhất đất nước và đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Công dân hạng hai trên đất nước mình
Sau khi chiến tranh Quốc-Cộng kết thúc vào ngày 30/4/1975, quân dân cán chính của chế độ VNCH chịu nhiều thống khổ và bị phân biệt đối xử. Tình trạng này chỉ được cải thiện vào cuối thập niên 1980 khi Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tiến hành đổi mới.
Theo nhà báo Lê Phú Khải, nguyên thường trú Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) tại Đồng bằng sông Cửu Long thì dùng các từ “ngược đãi” “phân biệt đối xử” là chưa chuẩn xác, vì thực tế nó ghê gớm và kinh khủng hơn thế rất nhiều. Từ Saigon ông Lê Phú Khải nhận định: “ Đây là một đường lối sai lầm làm cho nhiều người khốn khổ, thậm chí có những người phải sống dở chết dở thì đây là bi kịch chứ không phải là ngược đãi, nó là bi kịch của cả một đất nước.”
Trong khoảng một thập niên kể từ ngày 30/4/1975,  nếu nói quân dân cán chính VNCH và gia đình của họ trở thành công dân hạng hai ngay trên đất nước mình thì cũng có nhiều phần đúng. Bởi vì chính sách của Đảng Cộng sản đã thay đổi tận gốc nền tảng xã hội ở Nam Việt Nam, quyền tư hữu đất đai không còn, các đợt cải tạo công thương nghiệp tư doanh đã quốc hữu hóa đồng loạt khối doanh nghiệp tư nhân dù là doanh nghiệp lớn hay nhỏ. Ngoài ra rất nhiều tài sản và nhà ở của sĩ quan cao cấp, viên chức VNCH bị tịch thu với những lý do mơ hồ như có nợ máu với nhân dân, hoặc bị chụp mũ là tư sản.
Những sai lầm chết người
Ông lê Phú Khải nhận thức từ hiểu biết qua công tác nhà báo của mình, ngay trong những năm đầu khi Miền Nam khởi sự được nếm mùi xã hội chủ nghĩa. Ông nói: “ Ngoài Hà Nội tôi đã chứng kiến rồi, chứ trong Nam đương nhiên là như thế, người ta nóng vội đi lên chủ nghĩa xã hội không tưởng, cái chủ nghĩa xã hội mà ông Nguyễn Phú Trọng nói là đến cuối thế kỷ này chưa chắc đã hình thành đấy. Người ta muốn đi lên thì người ta phải cải tạo, đó là một sai lầm chết người cho nên bao nhiêu là chủ xưởng, chủ nhà máy là những người lao động giỏi, của cải của họ bị tich thu hết, công tư hợp doanh hết, đi vào làm ăn đưa cho những người không biết quản lý lên quản lý thì nó đã làm tan nát hết nền kinh tế từ năm 1975-1976 cho tới đại hội Đảng lần thứ 6 năm 1986, sau đó là đổ mới thì mới bắt đầu có khá lên được.”
Nhà báo Lê Phú Khải qua thời gian làm phóng viên, rồi thường trú Đài Tiếng nói VOV ở Đồng bằng sông Cửu Long, nhớ lại một thời kỳ đảo điên ở miền Nam Việt Nam sau khi đất nước thống nhất. Ông nói: “ Tôi chứng kiến nhiều lắm, ví dụ một ông chủ tiệm giày bị đuổi đi khai hoang ở Tây Ninh, nhưng khi ông thấy “đổi mới” cán bộ bắt đầu đi giày rồi, bắt đầu nhảy đầm rồi thì ông ấy kéo cả gia đình về; bây giờ ông lại có tiệm giày. Hay là ông chủ ô tô chẳng hạn, ông ấy bảo tôi có chiếc xe chở khách họ biến thành công tư hợp doanh, tôi biết công tư hợp doanh sau này dứt khoát sẽ phải trả lại tôi. Vì sao, ông ấy bảo họ đến lấy cái ô tô nhưng phụ tùng chả ông nào lấy, tôi để phụ tùng dưới gầm giường. Tôi biết mấy ông này ở nhà quê ra chẳng biết gì về ô tô, ô tô cũ phải có phụ tùng để sửa chữa. Y rằng sau này phải trả lại ô tô cho chủ cũ. Như vậy nói là ngược đãi là chưa đúng phải nói là đường lối sai lầm dẫn đến những bi kịch, những thảm họa của đất nước.”
Mặc dù hệ thống tuyên truyền của Nhà nước Việt Nam cố gắng viết lại lịch sử theo quan điểm chính trị chứ không phải những sự thật đã xảy ra, nhưng sự kiện hơn 100.000 sĩ quan và viên chức VNCH bị đưa vào các trại tù khổ sai được gọi một cách mỹ miều là tập trung cải tạo thì không thể nào chối cãi và nói khác đi được. Tất cả những quân cán chính VNCH bị đi cải tạo tập trung sau 30/4/1975 nói chung đều đã bị giam cầm cả chục năm, người ít nhất thì cũng từ 3 năm tới 5 năm.
Ông Nguyễn Ngọc Tiên, cựu Trung úy Quân lực VNCH từng bị tù cải tạo 6 năm và sau khi được thả lại bị thêm 2 năm tù về tội phản động phát biểu từ San Jose Bắc California Hoa Kỳ: “ Lịch sử của thế giới chưa bao giờ thấy một chính sách gọi là cải tạo nào mà giống như chính sách cải tạo của những người cộng sản từ ở bên Liên Xô, bên Tàu hay Việt Nam. Đó chỉ là những hình thức ngược đãi tù tội để mà hành hạ những người mà đi ngược lại với chủ trương của họ. Chúng tôi không thấy một hình thức nào gọi là muốn đào tạo cho người ta tốt hơn mà giống như hình thức của họ hết.”
Ông Đỗ Mạnh Trường cựu viên chức VNCH đã bị cải tạo tập trung 8 năm và hiện định cư ở  Wesminster Quận Cam California phát biểu: “Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện, những người ở Miền Nam có gia đình họ ở Miền Bắc vào thăm thì họ cũng khuyên câu đầu tiên là các bác các chú ráng cải tạo cho tốt để được về với gia đình. Nhưng mà sau một thời gian thì những người này không dám nói điều đó nữa, đó là sự ngụy biện hoàn toàn, bởi vì nếu không có áp lực của thế giới thì chắc chắn là tất cả cựu quân nhân dưới danh nghĩa đi tù cải tạo sẽ chẳng còn được mấy người mà về. Xin nhấn mạnh rằng cho đến năm 1979 có một số người được chở vào Thanh Phong Thanh Hóa để biến thành trại viên thay vì phạm nhân theo danh nghĩa họ nói. Họ đã được trả lại đồng hồ được phép đi ra khỏi trại mà không phải có tụi nó dẫn theo thì họ lại được khuyến khích là trong một thời gian ngắn nữa các anh sẽ đưa vợ con các anh ra ngoài này. Thử  hỏi giả sử chính sách đó kéo dài thì thế hệ hay giai cấp có còn hay không hay tất cả con cái chúng ta đã trở thành người Thượng hết chỉ sau một thời gian rất ngắn.”
Trong khi người chủ gia đình theo lệnh Chính quyền đi học tập cải tạo, thực chất là đi tù thì vợ con họ ở nhà trở thành công dân hạng hai, không thể xin việc làm, con cái những người sĩ quan, viên chức VNCH đi cải tạo bị tước đoạt cơ hội vào đại học. Vì chính quyền phân loại các thí sinh thi vào đại học thành 4 nhóm và mỗi nhóm còn chia tới 14 thành phần. Con “ngụy” thời đó gọi là như thế, muốn vào đại học phải có điểm thi nhiều gấp đôi con cán bộ đảng viên mới có thể trúng tuyển, thí sinh đại học thời đó từng chế câu “học tài thi phận” thành “học tài thi lý lịch”. Một sự thật không thể chối cãi là sau khi đất nước thống nhất, đã chẳng có hòa hợp hòa giải gì, mà ngay trong giáo dục cũng đã phân biệt đối xử giữa con cán bộ và con “ngụy quân-ngụy quyền.”
Nhà báo Lê Phú Khải nhận định: “ Không chỉ ở miền Nam mà ở miền Bắc trước kia gia đình trí thức tiểu tư sản, địa chủ tư sản còn bị phân biệt đối xử nữa là sau này ‘giải phóng miền Nam thống nhất đất nước’. Cho nên việc thi vào đại học rồi đối xử không công bằng giữa các thành phần là chuyện hiển nhiên ai cũng thấy… Chuyện phân biệt đối xử lấy giai cấp công nông làm gốc rồi phân biệt đối xử với các giai cấp khác là sai lầm từ gốc rồi, cái này là có thật…mấy ông sử gia chẳng qua là bồi bút thôi, nói để vui lòng bè đảng để thăng quan tiến chức thôi. Chứ bản thân tôi là gia đình toàn cán bộ, thậm chí là cán bộ cao cấp của Đảng, nhưng khi ở Hà Nội ở xóm tôi mấy ông về hay đi xe máy, xe đạp do vậy xã nó phê cho là gia đình tư sản thế là 2 năm trời tôi không được vào đại học. Bản thân tôi đã chịu cái cảnh đó cho nên cái đó là có thật chứ không phải người ta bịa ra.”
Sau chiến thắng 30/4/1975, nếu không bỏ lỡ một thập niên u mê đem chính sách cải tạo năm 1954 ở miền Bắc vào áp dụng ở miền Nam, thì có lẽ Việt Nam đã tiến xa hơn nhiều và nếu đảng Cộng sản thực tâm muốn hòa hợp hòa giải thì đã không có làn sóng vượt biển tìm tự do kéo dài từ giữa năm 1975 đến 1990. Nhiều người đã tìm được bến bờ tự do nhưng hàng trăm ngàn người không may đã vùi thây đáy biển.
40 năm sau khi kết thúc cuộc chiến, ở đâu là nỗi vui mừng của người chiến thắng và ở đâu là tiếng thở dài u uất của người dân Việt.
Nam Nguyên/(RFA)
----------------

15 nhận xét:

  1. Nhà báo Lê Phú Khải đúng là nhà báo chân chính,dám
    nói thẳng nói thật mà nước ta cần phải có vào lúc này :
    "Mấy ông sử gia chỉ là BỒI BÚT thôi,nói để vui lòng bè
    đảng,để thăng quan tiến chức thôi".
    Một trong nhiều điển hình sử gia BỒI BÚT này là quan
    Vũ Quang Hiển,kẻ trắng trợn chối bỏ SỰ THẬT sờ sờ
    gần đây,chứ chẳng phải xảy ra qúa lâu rồi !

    Trả lờiXóa
  2. Năm 1977, hai bạn tôi đang học ĐHBK tphcm, dùng 3 thùng phi cột chắc vào nhau, làm lan can (cũng an toàn như tàu Titanic) và trong 1 đêm mịt mùng, trôi lang thang ra biển Đông bằng mái chèo tay...
    Chuyến đi tử thần ấy may mà gặp được tàu hàng nước ngoài. Và định cư được bên Úc.
    Họ không bao giờ về "nếu chưa có một nước Việt Nam mới". Họ cũng chẳng bắt con cháu phải học tiếng Việt - chúng nên nghĩ mình là người Úc cho nó lành...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi đó thầy trò cũ của Trung tâm kỹ thuật Phú Thọ ra đi rất nhiều, hic

      Xóa
  3. Viết viết rất trung thực phản ánh đúng xã hội việt nam . Đường lối sai lầm & bảo thủ của đảng chỉ mãi làm cho dân khổ thôi

    Trả lờiXóa
  4. Một hoạn lợn hay cai đồn điền cao su , một trình độ học chưa xong tiểu học....mà lên làm nào là chủ tịch, tổng bí thư, tư lệnh , thủ tướng... thì cả nước lầm than, xuống hố chẳn có gì ngạc nhiện.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bây giờ lãnh đạo các cấp ai cũng có bằng tiến sĩ, thạc sĩ...sao đất nước không khá hơn?

      Xóa
    2. Một hoạn lợn chưa học hết lớp 3, một công nhân lâm nghiệp trồng rừng, một chiến binh chua học hết cấp một, một bỏ nhà đi bụi từ bé rồi được Thế Lữ kết nạp đảng, có một học hành lên đại học nhưng thành lú lẫn chui rúc đống lý thuyết Mác-Lê để tìm CNXH đó là các lãnh tụ tối cáo của Đảng CSVN suốt hơn nủa thế kỷ qua. Tới đây có thể sẽ là một heo tường đã cần súng sả chết hàng trăm người Việt mà hắn gọi là "ngụy". Còn cộng sản thi chuỗi lãnh tụ "đếch cần học" sẽ còn dài...

      Xóa
  5. Tác giả bài viết " vượt biên là tìm con đường sống " ( Nam Nguyên ) đã đưa ra một chủ đề tôi cho là rất đáng suy nghĩ cho các thế hệ người Việt nam và nhất là những người đã từng " xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước ! " . 40 năm sau cái ngày " vui sao nước mắt lại trào " ấy đến bây giờ tôi cũng như rất rất nhiều người đã suy nghĩ lại và rất đau lòng khi phải thốt lên như thế này : chúng ta đã ngộ nhận , đã sai lầm , đã quá duy ý chí và ngu dốt khi để một nhóm người mang danh đảng CSVN lên lãnh đạo đất nước ! Họ đã mang cái tinh thần " cách mạng triệt để " và sự ngạo nghễ của kẻ CHIẾN THẮNG + sự ngu dốt ...để lãnh đạo đất nước thì kết quả tất yếu sẽ là : phá hoại ! 40 năm sau cuộc chiến , nền kinh tế của đất nước vẫn chỉ là " lấy công làm lãi " , " ăn đong " , " đầu năm mua muối cuối năm mua vôi " ... đến nỗi bây giờ vẫn phải chịu cái cảnh " đại dự án đường sắt trên cao Hà nội " mà tiền đầu tư cho dự án + nhà thầu ...đều hoàn toàn của ông " bạn vàng 4 tốt " , nó " thi công đểu " vẫn phải ngọt nhạt với " tổng thầu " ... Làm kinh tế mà lại theo kiểu " cố đấm ăn xôi " như vậy thì khi nào ngóc đầu lên nổi ??? Đúng là : cộng sản chỉ có phá !
    Nhìn ra các quốc gia " hàng xóm " chúng ta có thấy nhục không nhỉ ?

    Trả lờiXóa
  6. Mần sao đễ dân Mỹ phãi vượt biên qua VN cs mình nhĩ? Tui phãi qua Mỹ một lần nửa đễ phân góa nội bộ họ. Cho tui đi chuyến nửa đi?
    (MTR)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mỹ kém, ông Nguyễn Minh Triết chỉ cần mấy phút, vài ba câu đã "phân hóa được Nội bộ Obama"! Đảng ta "vĩ đại thật"

      Xóa
    2. Mỹ kém, ông Nguyễn Minh Triết chỉ cần mấy phút, vài ba câu đã "phân hóa được Nội bộ Obama"! Đảng ta "vĩ đại thật"

      Xóa


  7. theo Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) dù tỉ lệ vượt thoát thành công đến được các trại tỵ nạn không quá 35%, tổng số thuyền nhân Việt Nam ở các trại tỵ nạn dành cho thuyền nhân lên đến hơn 700 ngàn người theo con số chính thực được ghi nhận trên toàn cõi Đông Nam Á

    Trả lờiXóa
  8. Trong quá khứ những người cs đã mắc quá nhiều sai lầm và tội ác . Và bây giờ họ vẫn gây tội ác với nhân dân . Để nuôi bộ máy với cac ban bệ quá cồng kềnh , cùng với các quan đảng và quan chính quyền đông nhung nhúc. Để bù lỗ do kinh doanh tập thể ngu dốt thua lỗ , tham nhũng và hậu quả của tham nhũng , họ nghĩ ra dủ các loại thuế má , điển hình là xăng dầu , điện v.v.v. cứ tăng vô tội vạ .Họ móc túi hợp pháp nhân dân mới đau chứ. Không biết nhân dân vn còn khổ đến bao gio nữa !!!

    Thành quả to lơn nhất sau 40 năm thống nhất đất nước là cái bình đầy chuột lớn , bé các loại !!!

    Trả lờiXóa
  9. Nặc danh 05:51 ngày 24.04.2015 nói đúng đấy !

    Trả lờiXóa
  10. Ngày còn trẻ khi đang ở chiến Trường Đông Nam Bộ, tôi đọc một câu ở một tờ báo nào đó có câu của một người ngoại quốc tên gì tôi chẳng nhớ nữa " Ưóc gì ngủ một đêm đến sáng dậy tôi được trở thành người VN"... Trời ạ ! Lúc đó tôi cứ thấy sướng âm ỉ vì tự hào rằng mình đang "đứng trên tuyến đầu chống MỸ". Bây giờ tôi luôn thầm tự hỏi rằng con người ngoại quốc nào đó giờ nếu còn sống thì có còn mơ trở thành người VN sau một đêm ngủ dậy không nhỉ? Trang tin nhắn trên facebook của tôi, thỉnh thoảng có người nhảy vào chửi tôi là "đồ cộng sản súc sinh"... là... là đủ thứ tồi tệ... Tôi buồn, nhưng không trách giận vì tôi hiểu nỗi đau của họ. Nhưng nếu những người đó cũng hiểu nỗi đau ngộ nhận của chúng tôi thì chắc chắn sẽ có sự cảm thông. VÌ lẽ đó nên tôi luôn tranh đấu cho bỏ kì được điều 4 trong hiến pháp. Tôi hiểu sâu sắc rằng nếu VN khư khư ôm độc đảng CS thì không bao giờ có hòa hợp, hòa giải dân tộc .

    Trả lờiXóa